- Tại sao ở đây lại có nhà ở? Chẳng lẽ nơi này chính là Thanh Liên Môn?
Đứng trên một điểm cao nhìn xuống đống kiến trúc, Nạp Lan Thấm giật mình hỏi.
Tần Xuyên gật đầu:
- Bắt đầu từ chỗ này kéo dài hơn mười dặm đều là phạm vi của Thanh Liên Môn.
- Lớn như vậy sao? Thanh Liên Môn có rất nhiều người?
- Không, chỉ là nhiều nhà mà thôi. Trên dưới Thanh Liên Môn chưa đến năm mươi người. Nghe nói thời xa xưa, người trong môn rất nhiều, nhưng càng về sau càng ít. Đại đa số nhà cửa ở đây đã không có người ở mấy trăm năm qua.
Tần Xuyên giải thích.
Tử La gật đầu, nói:
- Đúng. Bàn Long Các của chúng tôi cũng vậy. Người thì thiếu, nhà cửa lại rất nhiều. Thật sự quá lãng phí.
- Ở đây ngược lại có chút giống với cao nguyên Nặc Nhĩ Lan của chúng tôi. Thôn trang của chúng tôi có rất nhiều nhà, nhưng người thì rất ít. Nhưng đường sá ở đây thô sơ quá.
Phất Cách chán ghét nói. Trên đường có quá nhiều côn trùng. Hơn nữa sương sớm khiến cho pháp bào của cô có chút bẩn thỉu.
- Không. Tuy ở đây thoạt nhìn rất bình thường, nhưng có thể dùng một từ để nói, chính là….loạn.
Jayme dùng thần lực tinh thông của mình để cảm nhận, sau đó thán phục, nói:
- Đông Nam và Tây Bắc đều không tồn tại, giống như đây là một khu vực đặc biệt trên địa cầu.
Phất Cách thử dùng lực tinh thần cảm nhận một chút, phát hiện quả thật như thế, không khỏi há cái miệng nhỏ nhắn.
Nạp Lan Thấm u oán lẩm bẩm:
- Họ Phó đợi ở chỗ này tốt như vậy, kết quả còn bị người ta ám sát.
Ánh mắt Liễu Hàn Yên quét một vòng:
- Có lẽ bọn họ phải đến rồi mới đúng. Nhưng mà người đâu?
Phóng tầm mắt ngàn mét cũng không nhìn thấy một bóng người.
- Là cấm địa, cấm địa Cửa sao Bỉ Ngạn của Thanh Liên Môn.
Tử La nói.
Tần Xuyên sửng sờ:
- Thanh Liên Môn có cấm địa? Tại sao ta lại không biết?
- Chỉ có chưởng môn và Đại trưởng lão mới biết được. Nó được ghi trên bản vẽ cửa sao Bỉ Ngạn.
Tử La cẩn thận suy nghĩ lại:
- Tôi nhớ trên bản vẽ có ghi, cấm địa chính là chỗ sâu nhất của Thanh Liên Môn. Con trai, con biết chỗ sâu nhất của Thanh Liên Môn là chỗ nào không?
- Sâu nhất? Trên bản vẽ không ghi rõ sao?
Nạp Lan Thấm phàn nàn.
- Chẳng lẽ là giếng nước nào đó?
Lăng Vân cũng bắt đầu suy đoán.
Tần Xuyên lắc đầu:
- Nước ở Thanh Liên Môn đều là nước từ trong khe núi, không có nước chảy từ bên ngoài vào.
- Vậy thì không còn cách nào. Ở đây chẳng có Đông Nam Tây Bắc, tổ tiên đạo môn cũng không cố ý đánh dấu rõ ràng.
Tử La chu miệng nói.
Phong Thần nhìn Tần Xuyên:
- Con trai, theo lý thuyết, nếu như con không bị khu trục ra ngoài, với tư cách đệ tử chưởng môn, con sẽ tiếp nhận sự bồi dưỡng của chưởng môn Thanh Liên Môn. Chẳng lẽ Phó chưởng môn không tiết lộ chút tin tức nào cho con sao?
Tần Xuyên nhắm mắt, nhớ lại những việc đã trải qua với Phó Thanh Y từ nhỏ cho đến lớn.
Đột nhiên, hắn mở mắt ra:
- Chẳng lẽ….chẳng lẽ là sơn cốc mà ông ấy bỏ con vào trong đó?
Liễu Hàn Yên cũng nhớ lại điều gì. Khi còn ở đảo, Tần Xuyên cũng đã từng nói qua với cô.
- Anh nói là, khi anh mười hai tuổi đã ở trong sơn cốc nửa năm? Đó chính là ở Thanh Liên Môn?
Tần Xuyên nghi hoặc nói
- Nếu nói là sâu, chỗ đó có lẽ là sâu nhất. Nhưng anh ở đó hơn nửa năm cũng chẳng thấy có gì khác biệt. Hơn nữa, nếu chỗ đó là cấm địa, tại sao lại cho anh vào?
Không để mọi người suy nghĩ, ánh mắt Tần Xuyên ngưng lại:
- Chẳng lẽ là đầm nước trong sơn cốc?
Nghĩ đến đây, Tần Xuyên tranh thủ thời gian chạy nhanh đi.
Tuy mọi người vẫn còn mơ hồ, nhưng thấy Tần Xuyên đã chạy, liền lập tức chạy theo phía sau.
Trên đường chạy qua những căn nhà, lầu các của Thanh Liên Môn, mọi người phát hiện có không ít thi thể đã biến thành khô lâu.
Hiển nhiên, Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh đã đuổi cùng giết tuyệt những trưởng lão và đệ tử không phục tùng bọn họ trong môn.
Khi đến cạnh một vách núi biên giới Thanh Liên Môn, khoảng hơn 30m, một vết nứt dài mấy trăm mét liền xuất hiện.