Mây mù tràn ngập bên trong. Một đầu vết nứt giống như cái miệng lớn dính máu, cứ nhắm người mà nuốt, có chút khủng bố.
- Có muốn đi tiếp không?
Nạp Lan Thấm có chút sợ hãi.
- Chúng ta đã chạy đến đây, vậy mà chẳng thấy bóng dáng một ai, ngay cả chân khí của bọn họ cũng không cảm nhận được. Hơn phân nửa là bọn họ đã đi xuống.
Tần Xuyên mỉm cười:
- Tiểu Thấm Thấm, nếu như em sợ, có thể ở phía trên chờ.
- Em không ở đây đâu. Một người ở đây mới càng phải sợ.
Nạp Lan Thấm vội lắc đầu.
Tần Xuyên mỉm cười, hít một hơi thật sâu:
- Vẫn quy củ cũ, tôi nhảy trước, phòng ngừa bọn họ bày độc trận bên dưới.
Nói xong, Tần Xuyên trực tiếp phi thân xuống.
Năm đó, khi hắn còn là một đứa trẻ, khinh công không được tốt, tất nhiên cảm thấy nhảy xuống sơn cốc này rất khó khăn. Nhưng với tu vi hiện tại, căn bản chẳng cần lo lắng.
Thấy Tần Xuyên nhảy xuống, mọi người cũng từng người nhảy xuống khu vực được bao phủ bởi sương trắng.
Xê dịch trên vách đá khoảng mấy lần. đám người Tần Xuyên vững vàng chạm đất.
Mặt đất trong sơn cốc rất ẩm ướt, trong không khí mang theo mùi cỏ thơm ngát. Cỏ dại sinh sôi. Cách xa là một đầm nước hình vuông rộng hơn trăm mét. Nước chảy từ trên vách đá xuống đầm nước, thu hút sự chú ý của mọi người.
- Tiểu Bảo, con nói con ở đây hơn nửa năm, chỉ một mình thôi sao?
Tử La đau lòng nói:
- Tại sao Phó Thanh Y lại đối xử với con như vậy? Đó chính là ngược đãi trẻ em.
- Đó là chuyện quá khứ rồi. Mau tranh thủ thời gian tìm đám người Tuyệt Ảnh.
Tần Xuyên đối với người mẹ ruột Loli này có chút chịu không nổi.
Đường Vi đến bên cạnh đầm nước, nói:
- Mọi người xem, ở đây đúng là có dấu chân. Tuy nhìn rất cạn, hơn phân nửa là cố ý dùng khinh công che giấu, nhưng chung quy là vẫn có.
Tần Xuyên nhớ lại, khi còn bé, mặc dù có nhảy vào đầm nước, nhưng vẫn không lặn xuống quá sâu. Trong ấn tượng của hắn, đầm nước này rất sâu. Cho nên hắn không dám xuống dưới.
- Chẳng lẽ chúng ta cũng phải nhảy vào đầm nước?
Nạp Lan Thấm có chút khẩn trương.
Phất Cách và Jayme cảm thấy không thoải mái. Bọn họ không biết bơi.
- Để tôi trực tiếp dùng ma pháp hủy diệt phân giải đầm nước này. Tôi không muốn làm ướt quần áo.
Phất Cách nói.
Phong Thần ngăn lại:
- Không được. Phất Cách tiểu thư, vạn nhất cửa sao Bỉ Ngạn đúng là ở bên dưới, va chạm với ma pháp hủy diệt, sẽ không biết tạo nên ảnh hưởng gì. Quá nguy hiểm.
- Như vậy đi, Bul-Kathos các hạ, ngài và Phất Cách và Jayme ở phía trên, phòng ngừa đám người kia mai phục từ bên trên xuống. Để tôi và những người còn lại xuống dưới.
Tần Xuyên nói:
- Cũng không còn cách lựa chọn nào khác.
Bul-Kathos có chút do dự, nhìn hai ma pháp sư không tình nguyện nhảy xuống, liền gật đầu. Trên thực tế, Man Vương lớn lên trên đại thảo nguyên cũng không thích nhảy vào nước.
Sau khi sắp xếp xong, Tần Xuyên hít một hơi thật sâu rồi nhảy vào trong nước.
Những người khác thấy vậy, cũng lục tục nhảy vào trong.
Đầm nước lạnh như băng. Nếu là người bình thường, khẳng định sẽ không chịu nổi một thời gian dài. Nhưng tất cả mọi người đều là võ giả, ngược lại sẽ không cảm thấy rét lạnh.
Không ngừng lặn sâu xuống, bên dưới bắt đầu trở nên tối bừng.
Đám người Tần Xuyên chỉ có thể thông qua cảm giác lẫn nhau để xác định tình huống đều an toàn, sau đó tiếp tục lặn xuống.
Nhưng khi lặn được hai phút, phổi mọi người đều cảm nhận một áp lực thật lớn. Nước bên dưới cũng bắt đầu chảy xiết.
A!
Nạp Lan Thấm tu vi kém nhất đột nhiên bị dòng nước xiết ảnh hưởng, bị đẩy ra xa.
Tần Xuyên nhanh tay kéo tay cô gái. Sau khi ôm chặt cô, hắn tiếp tục lặn xuống.
Với độ sâu này, khi còn bé, hắn hoàn toàn không thể đạt đến.
Dòng nước xiết càng trở nên mạnh mẽ. Đám người Tần Xuyên phát hiện, mạch nước ngầm càng lúc càng mạnh, tạo thành một vòng xoáy siêu cường, muốn đẩy bọn họ đến một nơi không biết.