Trong làn nước đen kịt lạnh như băng và sâu thẳm, đám người Tần Xuyên chỉ có thể mặc cho dòng nước mang bọn họ đi, dùng tốc độ càng lúc càng nhanh để xuyên qua dòng nước.
Tần Xuyên có thể cảm giác được, cơ thể hắn không ngừng hạ xuống. Theo lý thuyết mà nói, Thanh Liên Môn tương đối cao so với mặt nước biển. Nếu như bên dưới đầm nước thật sự có che giấu cái gì, bọn họ cũng có khả năng bơi xuống vài trăm mét, thậm chí hơn một ngàn mét.
Ước chừng qua một phút, trên đường đi, tất cả mọi người đều va chạm một số thạch bích.
Cũng may tu vi của mọi người đều cao thâm, cũng không bị tổn thương, nhưng không khí trong lồng ngực càng lúc càng ít.
Đột nhiên, nước bắt đầu chảy chậm dần, mà thủy vực phía trước thậm chí đã có chút ánh sáng.
Đám người Tần Xuyên biết rõ, bọn họ nhất định đã bị mạch nước ngầm đẩy đến một nơi khác, lập tức tăng tốc bơi lên.
Hô!
Trồi lên khỏi mặt nước, lắc lắc mái tóc ướt đẫm nước, Tần Xuyên há miệng thở dốc. Nạp Lan Thấm sắp chết nghẹn, sắc mặt trắng bệch, môi tím tái, giống như đã mấy đời rồi chưa có hít qua không khí.
Phong Thần, Tử La, Liễu Hàn Yên, Đường Vi và Lăng Vân sư thái cũng thay phiên nhau nổi lên mặt nước.
Tuy mọi người đều há miệng thở dốc, nhưng tương đối mà nói, Liễu Hàn Yên và Lăng Vân sư thái là bình thường nhất. Hiển nhiên, Huyền Băng Ngưng đối với nước cũng có sự trợ giúp rất lớn.
- Đây là chỗ nào?
Đường Vi lên tiếng hỏi.
Liễu Hàn Yên cử động hai tay bên dưới:
- Theo chiều nước thì đây là đầu sông.
Mọi người nhìn lại, phát hiện trong này cũng có một sơn cốc. Hai mặt vách đá dựng đứng, biểu hiện đây là một nhánh sông.
Không khí bên trong sơn cốc ấm áp như mùa hè, hoa cỏ rậm rạp, cây cối sinh sôi, chẳng khác nào thế ngoại đào nguyên.
Độ cao ở đây so với mặt nước biển thì thấp hơn Thanh Liên Môn. Cho nên đầm nước kia mới có thể đẩy bọn họ đến chỗ này.
Ở phía xa, dòng sông chảy ra khỏi sơn cốc, hòa làm một với thác nước.
Nếu nhìn từ bên ngoài, chỉ sợ không có ai có thể nghĩ đến, sau lưng thác nước còn có sơn cốc và một con sông nhỏ bị che lấp.
Mọi người không khỏi cảm khái. Nếu như đây không phải tổ tiên đạo môn cải tạo, chỉ có thể nói là quỷ phủ thần công của thiên nhiên.
- Các người quả nhiên đã theo tới.
Một giọng nói lạnh lùng từ bên kia sông truyền đến.
Đám người Tần Xuyên giật mình. Đây không phải là lúc thưởng thức cảnh đẹp.
Dưới một vách đá bên cạnh dòng sông, Tuyệt Ảnh, Sở Trần Sa và Cát Thiên Tung toàn thân ướt sũng đứng chờ sẵn.
Phía sau bọn họ là một huyệt động sâu không thấy đáy. Thoạt nhìn giống như được con người tạo ra. Hơn nữa bên ngoài hang động còn có một số văn tự cổ xưa.
Tuy không có thời gian tìm hiểu mấy văn tự này là kiểu chữ gì, nhưng mơ hồ có thể dịch được là “cấm địa Đạo Môn”.
Nếu không ngoài ý muốn, bí mật của cửa sao Bỉ Ngạn chính là ở bên trong huyệt động.
Đám người Tần Xuyên lập tức bơi đến bên cạnh bờ sông, sau đó lục tục bò lên bờ. Điều khiến mọi người cảm thấy kỳ lạ, ba người Tuyệt Ảnh không thừa dịp này để hạ thủ bọn họ.
- Tuyệt Ảnh, hãy thúc thủ chịu trói đi. Các người trốn không thoát đâu. Cho dù các người có thoát ra khỏi đây, bên ngoài cũng đã có Man Vương các hạ trông coi. Các người không hề có phần thắng.
Phong Thần nghiêm mặt nói.
- Sư huynh thân yêu của tôi, cho dù tôi có thúc thủ chịu trói, anh sẽ buông tha cho tính mạng của tôi sao?
Tuyệt Ảnh cười lạnh.
- Nếu như cậu nguyện ý chịu phạt, phế bỏ tu vi, niệm tình đồng môn, tôi có thể xin thủ trưởng tha cho cậu một con đường sống.
Phong Thần nói.
- Hahaha…
Tuyệt Ảnh ngửa đầu cười điên cuồng.
- Phong Thần ơi Phong Thần, tôi thật sự không rõ, năm đó sư phụ và Tử La vừa ý anh điều gì. Anh đần độn như vậy, chỉ xứng làm chó giữ nhà cho Hoa Hạ mà thôi.
Phong Thần bị chế nhạo, nhưng cũng không tức giận. Ông cởi áo khoác da trên người xuống, lấy ra thanh trường kiếm đeo bên hông.
Nói là trường kiếm, nhưng thanh kiếm này đen thui. Chuôi kiếm cũng nhìn không rõ, chẳng khác nào một khối sắt.
Nhưng khi Tuyệt Ảnh nhìn thấy thanh kiếm, ánh mắt liền ngưng lại, sắc mặt càng thêm dữ tợn:
- Thì ra lão tặc đã đem Vô Phong Kiếm truyền cho anh. Khó trách năm đó tôi tìm thế nào cũng không tìm được thanh kiếm này.
Tần Xuyên nghe xong, không khỏi tò mò nhìn Vô Phong Kiếm. Thì ra Man Vương nói là thật. Thứ này đúng là không giống kiếm, cầm đi thái thịt cũng còn cảm thấy ngại.
Phong Thần cười khẽ:
- Có lẽ cậu nói không sai. Tôi đần độn, không mưu trí nhiều như cậu. Nhưng ít nhất tôi có được người yêu, nhận được sự tín nhiệm của sư phụ. Cậu muốn nói tôi ngu xuẩn, tôi đần độn thì tùy cậu.