Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 834: Cấm địa (2)

Chương 834: Cấm địa (2)


- Nhưng nếu cậu không biết hối cải, hôm nay, tôi sẽ dùng Vô Phong Kiếm sư phụ truyền lại lấy thủ cấp của cậu.

- Hừ hừ…

Tuyệt Ảnh cười quái dị:

- Năm đó tôi xác thực không phải là đối thủ của anh. Nhưng anh cho rằng bây giờ tôi sợ anh sao?

- Không thử thì làm sao biết.

Phong Thần ung dung nói, tiến nhập trạng thái đề phòng, tùy thời ra tay.

Trong lúc này, Tần Xuyên lại cảm thấy có chút không ổn.

Vì sao ba người Tuyệt Ảnh đã đến mà không tiến vào trong huyệt động? Chẳng lẽ ở bên ngoài chờ bọn họ?

Ngoài ra, xét về thực lực, Tuyệt Ảnh cũng không kém cha hắn bao nhiêu.

Tuy Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh cường hãn, nhưng với hắn và Tử La, Lăng Vân sư thái, cộng thêm Liễu Hàn Yên và Đường Vi, cùng với sự trợ giúp của Man Vương, nhất định sẽ đàn áp được bọn họ.

Với thế cục như vậy, bọn họ sao không sớm tiến vào cấm địa, mở ra cửa sao Bỉ Ngạn, còn chờ ở đây ham chiến làm gì?

Trong lúc nội tâm Tần Xuyên cảm thấy bất an, Phong Thần đã ra tay.

- Không được.

Tần Xuyên giật mình, cảm thấy mọi chuyện không ổn, đang muốn ra tay ngăn cản nhưng không kịp.

Quả nhiên, chỉ thấy Phong Thần vừa mới vận kiếm khí màu xanh, kiếm khí đã tán loạn.

Phụt!

Phong Thần không thể khống chế, phun ra một ngụm máu tươi.

- Anh Phong Thần.

Tử La kinh hô, vội chạy lên.

Tất cả mọi người phía sau đều biến sắc, trong đầu xuất hiện một ý tưởng- trúng độc?

Tuyệt Ảnh cười một cách âm dương quái khí:

- Haha, thật sự là thú vị. Không phải anh muốn giết tôi sao? Sư huynh, tại sao anh còn chưa động thủ đã tự làm mình hộc máu?

- Cậu…cậu rốt cuộc..

Sắc mặt Phong Thần đỏ lên, chân khí trong cơ thể không thể khống chế, cơ thể dần dần cứng ngắc.

- Rốt cuộc là tôi đã hạ độc như thế nào?

Tuyệt Ảnh hít một hơi thật sâu, vẻ mặt hưởng thụ:

- Khi các người vừa trồi lên mặt nước, không phải đặc biệt cần hít thở không khí sao?

Mọi người đều giật mình. Tuyệt Ảnh đã lợi dụng khi bọn họ trồi lên mặt nước mà rải độc?

Tuyệt Ảnh lấy ra một cái bình sứ trắng, mở nắp đổ ngược ra ngoài:

- Các người xem, một lọ Táng Long Tán của tôi đều rơi vãi trong không khí, toàn bộ tặng cho mọi người ngửi. Mọi người dùng sức ngửi như vậy, tôi không đành lòng quấy rầy các người.

Táng Long Tán?

Tần Xuyên nghe tên gọi, rốt cuộc hiểu được vì sao Phó Thanh Y và Kiếm Thánh Vô Phong đều bị hạ độc ám toán.

Chất độc này thường dùng để hàng phục đám cự xà sắp hóa rồng trong truyền thuyết. Sử dụng như vậy là để phòng ngừa sau khi cự xà hóa rồng sẽ làm hại nhân gian.

Đương nhiên, đây chẳng qua là truyền thuyết. Nhưng ngay cả địa long cũng bị giết chết huống chi là con người.

Có thể phối chế Táng Long Tán cần một loại long thảo. Mà loại cỏ độc này đã sớm không thể tìm ra cùng với Phượng Ngô Thảo.

Chỗ khác không có, nhưng Ma Môn truyền thừa mấy ngàn năm cũng có khả năng có loại chất độc này, giống như hiệp hội Pháp sư có được Phượng Ngô Thảo.

- Thật đáng tiếc. Tôi còn tưởng Bul-Kathos sẽ đến cùng các người. Cuối cùng dùng cả một lọ Táng Long Tán thì có chút lãng phí.

Tuyệt Ảnh chậc chậc thở dài:

- Nhưng không sao. Dù sao chờ tôi khống chế cửa sao Bỉ Ngạn, trở thành cường giả truyền kỳ thì tất cả đều bình thường.

- Hèn hạ.

Lăng Vân sư thái nói, muốn đánh ra một Băng Ngưng Chưởng.

Nhưng khi bà vận công, cũng giống như Phong Thần, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

- Sư phụ.

Liễu Hàn Yên khẩn trương chạy đến, vẻ mặt lo lắng.

Tuyệ Ảnh mỉm cười:

- Đúng là ngu xuẩn. Đối với Táng Long Tán, ngoại trừ giải dược thì không cách nào có thể giải. Các người càng vận công, độc tính càng phát tác.

- Hãy ngoan ngoãn ở chỗ này, có lẽ còn sống thêm nửa canh giờ. Nhưng nếu dám động tay, chỉ trong vài phút có thể khiến các người thất khiếu chảy máu đến chết.

Tần Xuyên nheo mắt, đứng ra phía trước nói:

- Nói như vậy, ba người các ông chính là đã uống giải dược?

- Đúng thì sao?

Tuyệt Ảnh đắc ý cười:

- Tạp chủng của con chó trông cửa, chẳng lẽ cậu muốn dựa dẫm vào tôi để lấy giải dược sao?

- Hãy coi chừng. Tiểu tử này có cơ thể Thần mộc, không chừng hắn không có trúng độc.

Sở Trần Sa lên tiếng.

Tuyệt Ảnh khoát tay:

- Không sao, cho dù hắn không trúng độc, hắn cũng không dám động tay với chúng ta. Dù sao, hắn cũng phải cứu cha mẹ và vợ của mình. Tôi nói đúng không, cẩu tạp chủng?

Tần Xuyên nói:

- Ông đã nói nhiều như vậy, khẳng định là có điều kiện cần bàn. Nói đi, với điều kiện gì mới đưa tôi giải dược?

- So với thằng cha đần độn của cậu thì cậu thông minh hơn nhiều.

Tuyệt Ảnh cười khẩy:

- Cậu biết rõ, vì sao lúc trước tôi không để cho người của Sở trưởng lão giết chết cậu, mà thảy cậu vào trong núi không?



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch