- Đơn giản chỉ là muốn tra tấn tôi để thỏa mãn lòng tự trọng năm đó bị tổn thương của ông mà thôi.
Sắc mặt Tuyệt Ảnh âm trầm:
- Hừ, thái độ này của cậu chính là không muốn giải dược.
- Cho dù có thái độ tốt, chưa chắc ông đã chịu đưa.
Tần Xuyên nói.
Ánh mắt Tuyệt Ảnh lập lòe, nhếch miệng cười:
- Cậu chính là tạp chủng của chó giữ nhà. Giết cậu thì quá đơn giản cho cậu rồi. Tôi chỉ muốn nhìn cậu như một con chó lang thang chịu nhiều đau khổ và chết ở đầu đường thôi.
- Đáng tiếc, tôi lại khôi phục một cách kỳ tích. Nguyện vọng của ông cũng trở thành công cốc.
Tần Xuyên nói.
- Đúng vậy, bây giờ tôi vẫn cảm thấy ngạc nhiên rốt cuộc là cậu đã khôi phục như thế nào. Thậm chí tôi cho rằng Phó Thanh Y còn chưa chết, vẫn đang âm thầm giúp cậu. Cho nên tôi không dám làm gì cậu, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.
- Về sau, tôi phát hiện chi bằng nhìn cậu thì hãy lợi dụng cậu, thay tôi tìm thần vật. Cậu cũng có khát vọng muốn tìm hiểu thân thế của mình. Và tôi đã dễ dàng lợi dụng điểm này.
Tuyệt Ảnh cười nói.
Tần Xuyên gật đầu:
- Xác thực là ông đã làm được chuyện như vậy, để tôi tham gia vào khảo thí gia tộc. Thiếu chút nữa là tôi đã tin ông. Chỉ có điều, loại người không có tâm như ông, trình độ giả làm cha vẫn còn kém một chút.
- Thì sao? Cho dù các người phát hiện kế hoạch của tôi, tôi vẫn đã làm được. Bây giờ, thần vật đang ở trong tay chúng tôi. Tất cả các người đã bị trúng Táng Long Tán, cửa sao Bỉ Ngạn lại ở đằng sau, mọi việc đều dễ như trở bàn tay.
Tuyệt Ảnh nói.
- Kỳ thật thì tôi chẳng thèm để ý đến cửa sao Bỉ Ngạn. Tôi chỉ muốn giải dược.
Tần Xuyên nói.
Tuyệt Ảnh cười tà:
- Giải được? Cũng được. Nhưng trước hết cậu hãy giết cô ta, tôi sẽ đưa cho cậu giải dược.
Nói xong, ngón tay Tuyệt Ảnh chỉ về phía Liễu Hàn Yên.
- Hèn hạ! Tần Xuyên, anh đừng tin ông ta. Ông ta sẽ không đưa cho anh giải dược đâu. Ông ta chỉ muốn chúng ta thống khổ càng nhiều càng tốt.
Đường Vi nói.
Liễu Hàn Yên im lặng không nói, giống như Tần Xuyên có quyết định như thế nào cô cũng đều chấp nhận.
Tần Xuyên cười nhạo, lắc đầu:
- Được rồi. Nghe ông nói điều kiện, tôi biết ngay là chúng ta chẳng nói chuyện được.
- Cậu xác định? Giết chết một người đàn bà, đổi lấy sự an toàn của cha mẹ và những người khác, không phải rất đáng giá sao? Tốt xấu gì cũng chỉ có một cơ hội, không phải sao?
Tuyệt Ảnh cười như ác ma, không ngừng dụ dỗ.
Ánh mắt Tần Xuyên khẽ động, nhìn Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh bên cạnh:
- Sở trưởng lão, các người dường như rất bình tĩnh. Hẳn các người cảm thấy hôm nay còn có thể sống sót?
Sở Trần Sa hừ lạnh:
- Cậu đừng châm ngòi ly gián. Chúng tôi hợp tác với Tuyệt Ảnh cũng không phải ngày một ngày hai. Con chó điên này cắn người khác cũng không cắn chúng tôi.
- Thật sao? Vậy cho tôi hỏi, một khi cửa sao Bỉ Ngạn được tìm thấy, ai sẽ bị khống chế?
Tần Xuyên cười hỏi.
Con mắt Sở Trần Sa đảo lòng vòng, im lặng suy nghĩ.
- Xem ra các người còn chưa bàn bạc kỹ xem chiến lợi phẩm cuối cùng an bài như thế nào. Tôi đoán chừng Tuyệt Ảnh khẳng định đã nói cho các người biết, trước gác lại tranh luận, chung sức đối phó với chúng tôi. Đợi khi tìm được cửa sao Bỉ Ngạn, tất cả sẽ bàn bạc lại, đúng không?
Tần Xuyên nói.
Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh đều biến sắc. Đúng thật, bọn họ vẫn chưa bàn bạc về vấn đề mẫn cảm này.
Bởi vì thầy trò bọn họ liên thủ, như thế nào cũng không sợ một Tuyệt Ảnh. Cho nên không lo lắng về Tuyệt Ảnh.
Tuyệt Ảnh ngắt lời:
- Tần Xuyên, cậu không cần tốn nước miếng. Cậu hãy ngẫm lại vẫy đuôi như thế nào với tôi để đổi lấy giải dược.
- Giải dược? Tôi không tin, ông ngoại trừ mình ra còn có thể đưa giải dược cho người khác.
- Tại sao lại không? Sở trưởng lão và Cát huynh đệ vừa rồi đã uống giải dược của tôi, chẳng phải họ đều không có việc gì sao?
Tuyệt Ảnh đưa ra một ngón tay.
Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh đều gật đầu.
Tần Xuyên ngược lại cười nói:
- Các người là khờ thật hay là giả ngu vậy? Các người cho rằng mình uống đúng giải dược sao? Hai người hãy thử vận công, xem có chân khí hay không?
Hai người Sở Trần Sa nghe xong, không khỏi hoài nghi nhìn Tuyệt Ảnh, vô ý thức mà vận chân khí.
Kết quả, chân khí của hai người đều vận chuyển một cách tự nhiên, căn bản không có hiện tượng trúng độc.
- Hừ, xú tiểu tử, đầu óc của cậu đúng là không dùng được, còn hoài nghi này hoài nghi nọ. Chúng tôi một chút việc cũng không có. Cậu hãy đi lo cho cha mẹ của mình và đám đàn bà kia đi.
Sở Trần Sa cười khẩy.
Nhưng Tần Xuyên nghe xong, ánh mắt lại hiện lên một tia kiên quyết và hưng phấn:
- Nói như vậy, trên người các người thật có giải dược.
Ba người Tuyệt Ảnh nghe xong, mới biết được mình đã trúng kế.
Tần Xuyên cố ý nói những lời này để xác nhận trên người bọn họ có giải dược Táng Long Tán.