Trên người Tần Xuyên lập tức phóng xuất Thanh Liên Kiếm giáp, dung hợp với kiếm khí năng lượng hắc ám màu xanh đen, khiến cho Thanh Liên kiếm giáp của hắn thoạt nhìn vô cùng sâm lãnh.
Nếu chỉ đơn thuần có được cơ thể Thần Mộc, Tần Xuyên có lẽ sẽ không đỡ nổi Táng Long Tán, nhưng nhờ có năng lượng hắc ám trong người, kịch độc đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ.
Hắn biết rõ đây có thể là trận chiến cuối cùng, tuyệt đối không cần băn khoăn năng lượng hắc ám là gì cả, nhất định phải toàn lực đánh bại ba người Tuyệt Ảnh.
- Quả nhiên không bị trúng độc.
Sắc mặt đám người Sở Trần Sa trở nên ngưng trọng. Bởi vì bọn họ cảm giác được, tu vi của Tần Xuyên tuy là tông sư nhưng chân khí lại lộ ra tà môn.
Thấy Tần Xuyên muốn động thủ, mấy cô gái đằng sau cũng muốn ra tay, nhưng Liễu Hàn Yên, Nạp Lan Thấm, thậm chí Tử La và Lăng Vân sư thái đều phát hiện mình không thể vận công. Toàn bộ đã bị trúng độc.
Ngược lại Đường Vi trên người phóng ra một luồng chân khí huyết hoàng, không hề bị Táng Long Tán ảnh hưởng.
Tần Xuyên thấy Đường Vi không bị gì, lớn tiếng nói:
- Ở đây có anh rồi. Em hãy chạy đến thác nước, đến chỗ cao nhất. Nơi này khẳng định vẫn còn trong phạm vi Thanh Liên Môn. Em hãy tìm đám người Man Vương, nhờ bọn họ đến hỗ trợ.
Đường Vi nghe xong, biết rõ điều này còn hữu dụng hơn việc ở đây chiến đấu, không nói hai lời, vội chạy đến thác nước.
Ba người Tuyệt Ảnh tuyệt đối không nghĩ tới lại có một người không hề bị Táng Long Tán ảnh hưởng.
Bọn họ không biết, Huyết hoàng công của Đường Vi có thể khắc chế âm độc thiên hạ. Sau khi tu luyện đến cảnh giới tông sư chính là bách độc bất xâm. Cho nên không kịp chuẩn bị.
- Ngăn cô ta lại.
Tần Xuyên hô to.
Nhưng Tần Xuyên giống như một tia chớp, một cơn mưa kiếm ý chắn trước người Tuyệt Ảnh.
Tuyệt Ảnh tranh thủ thời gian tránh thoát, không dám trực tiếp chống đỡ kiếm khí dày đặc.
- Đáng chết. Giết hắn đi.
Nhưng có Tần Xuyên ở đây, bọn họ không cách nào yên tâm mở ra cửa sao Bỉ Ngạn. Lần này tính sai rồi. Tuyệt đối không thể để đám người Man Vương đến đây.
Tuyệt Ảnh gọi hai người Sở Trần Sa, ba người cùng một chỗ triển khai xu thế vây công.
Trong số ba người này, Tần Xuyên quen thuộc với chiêu thức của Sở Trần Sa và Cát Thiên Tinh. Sở Trần Sa hỗn nguyên vô cực, là công phu quyền chưởng lớn nhất trong ngũ hành, đã tu luyện đến cảnh giới tông sư lô hỏa thuần thanh. Khi hợp nhất với ngũ hành, uy lực không cần nói cũng biết. Có thể công có thể thủ, không chê vào đâu được.
Tinh La kiếm ý của Cát Thiên Tinh cũng là cảnh giới cấp Thiên Kiếm, mượn tất cả mọi biến hóa của chư thiên tinh, khi thi triển kiếm ý cũng khó lòng mà phòng bị.
Nói gì thì nói, Tuyệt Ảnh cũng là một kiếm khách. Trước đây ông ta không triển lộ, nhưng dù sao cũng là đệ tử của Kiếm Thánh Vô Phong.
Tần Xuyên chưa hề tiếp xúc qua kiếm ý của ông ta, cho nên khó mà ngăn cản.
- Tinh tán hoa quang.
Cát Thiên Tinh vung lên một kiếm, lưu tinh đầy trời, kiếm khí sáng lạn rơi xuống phía Tần Xuyên.
Tần Xuyên vận dụng Thanh Liên Kiếm giáp ngăn cản thế công, đồng thời chém ra một luồng kiếm ý, cắt đứt cuộc tấn công của Cát Thiên Tinh.
Nhưng lúc đó, Sở Trần Sa đã tìm được cơ hội. Hai tay phát ra kim mang, hung hăng cắm vào kiếm giáp từ phía sau Tần Xuyên.
- Tồi kim đoạn ngọc thủ.
Song chưởng Sở Trần Sa hóa thành con bọ cánh cam, mạnh mẽ giật ra kiếm khí của Tần Xuyên. Hai chưởng hóa trảo, chộp vào xương sống của hắn.
Cũng may Tần Xuyên đã lộn mèo tránh thoát, nhưng Sở Trần Sa vẫn theo sát.
- Thương lãng phá băng chưởng.
Sở Trần Sa đẩy ra một chưởng, giống như băng tuyết cuồng phong cuốn sạch sơn cốc.
Tần Xuyên vận kiếm khí ngăn cản, đồng thời tay phải ngưng tụ Thanh Đế Kiếm, đâm thẳng vào Sở Trần Sa.
- Thanh Long xuất hải!
Ánh sáng màu xanh giống như muốn đâm rách mây xanh trên trời, mắt thắy muốn xuyên thấu băng phong bạo, đánh trúng Sở Trần Sa.
Nhưng Tuyệt Ảnh đang chạy như một u linh chợt xuất hiện.
- Thiên nguyên kiếm ý, bạch ngân chi phong.
Tuyệt Ảnh vẫn tàng hình lúc trước, vừa mới xuất hiện đã là lôi đình vạn quân. Một đạo kiếm khí màu bạch kim từ trong kiếm ý của ông ta bắn ra.
Chiêu thức Thanh Long xuất hải của Tần Xuyên trực tiếp bị phá giải. Đồng thời luồng kiếm khí bạch kim này còn đánh trúng vai phải của Tần Xuyên.
Tần Xuyên cảm thấy một luồng không khí lạnh như băng xẹt qua vai của mình. Trên vai liền bị lột một mảng thịt, lộ ra xương cốt bên trong.
Híz!
Tần Xuyên hít sâu một hơi, vội vàng lui ra đằng sau, trong nội tâm sợ hãi.
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy kiếm ý nhanh như vậy. Hơn nữa trình độ của ông ta lại lợi hại như thế. Nếu hắn bị trúng đầu hoặc tim, chỉ sợ lúc này cuộc chiến đã chấm dứt.