- Nhất định phải chú ý đến bước đi của Tuyệt Ảnh! Thiên Nguyên kiếm ý của y phát huy triệt để tốc độ và tính sắc bén, vì thế mỗi một kiếm đều thẳng tắp! Hãy phòng bị mỗi lần y xuất hiện! Mỗi chiêu kiếm ý của y đều chỉ có một, không có chiêu sau!
Phong Thần nhìn thấy Tần Xuyên bị thương, nén đau lên tiếng nhắc nhở.
- Ha ha ha! Không hổ danh là sư huynh thân yêu của ta, hiểu ta như vậy, tiếc là… Cho dù biết thì đã sao? Ta chỉ cần một chiêu trúng chỗ hiểm thì con của ngươi có đề phòng được không?
Giọng nói của Tuyệt Ảnh như đang vang vọng cả khe núi, bóng dáng của y không ngừng di động ở vách núi, thậm chí là trên mặt nước.
Trong lòng Tần Xuyên cười khổ, đương nhiên hắn cũng nhìn ra kiếm ý của Tuyệt Ảnh giống tính cách của y vậy, âm độc xảo quyệt, hoặc là không ra tay, nếu đã ra tay thì một đòn trí mạng.
Kiếm ý của Tuyệt Ảnh đã nghiễm nhiên đạt cảnh hư vô, dù nói là cấp nhập môn, kém hơn nhiều Bất Hủ Thanh Liên của hắn nhưng còn lợi hại hơn nhiều Cát Thiên Tinh.
Nếu hắn chỉ dùng Thanh Liên kiếm ý bình thường thì e là không thể ngăn cản, cũng không kéo dài được đến khi ba người Man Vương đến.
Tuy nhiên chân khí của hắn sau khi dung hợp năng lượng Hắc Ám dường như ổn định hơn, cũng chịu sự khống chế của hắn.
Nhưng uy lực của chân khí lại không thể so sánh với năng lượng Hắc Ám thuần túy…
Thật giống như trong thuốc nổ mạnh có pha hạt cát, vốn dĩ thuốc nổ có thể làm nổ tan một ngọn núi nhưng lại biến thành chỉ có thể đốt cháy một ngọn núi.
Tiếc là năng lượng Hắc Ám trong cơ thể Tần Xuyên đã kết hợp với chân khí trong lúc vô ý thức, Tần Xuyên không biết làm sao để dùng riêng thứ năng lượng này.
Nếu không, với sức phá hủy của năng lượng này, ngay cả Vu Vương cũng không ngăn được, ba người bọn Tuyệt Ảnh không thể là đối thủ.
Đúng lúc này, trên mặt Sở Trần Sa bỗng hiện lên một sự tàn khốc, y cười một tiếng gian ác, gập người bay về phía bọn Phong Thần và Tử La đang trúng độc!
- Tiểu tử thối! Trước khi chết, tao sẽ cho mày nếm thử mùi vị khi thấy người thân của mình chết hết!
Sở Trần Sa cười điên cuồng.
Tần Xuyên sợ nhất là tình huống này, hiện tại những người khác đều không có lực phản kháng, hắn có thể kéo dài được bao nhiêu lâu thì hay bấy nhiêu, nếu chúng chuyển mục tiêu sang người khác thì khó mà phòng ngự được.
- Hỏa Lân chưởng!
Sở Trần Cát tung người thi triển một chưởng, chân khí màu đỏ thẫm như Hỏa kỳ lân đang phẫn nộ đạp mây lửa, khí thế kinh người hướng về phía bọn Phong Thần.
Lăng Vân sư thái gắng gượng đứng dậy, muốn vận công ngăn cản, nhưng vẫn phun ra một ngụm máu, mặt xám như tro.
Phía sau Tần Xuyên có Tuyệt Ảnh, bên cạnh có Cát Thiên Tinh, mắt thấy Sở Trần Sa sắp giết chết người thân của mình, đương nhiên lòng như lửa đốt!
Liều mạng!
Trong lòng Tần Xuyên mặc niệm, bây giờ thứ duy nhất có thể trông cậy chỉ có Bất Hủ Thanh Liên kiếm ý!
Tay trái Tần Xuyên lập tức đỡ cổ tay phải của mình, Thanh Liên kiếm ý bắt đầu tuôn trào nhiều gấp mấy lần bình thường, ngưng tụ ra uy lực kiếm khí có cấp độ hoàn toàn khác hẳn trước đó!
Một thanh kiếm khổng lồ màu xanh sáng chói ẩn hiện ở trên đỉnh đầu Tần Xuyên!
Vừa cảm nhận được kiếm áp kinh khủng này, Tuyệt Ảnh đang di chuyển với tốc độ cao cũng ngây người!
- Ngăn hắn lại! Đừng để hắn thi triển được chiêu kiếm này!
Tuyệt Ảnh biết rõ uy lực của chiêu kiếm này, gầm lên một tiếng, thoắt cái liền đâm thẳng một đường bạch ngân chi phong vào sau lưng Tần Xuyên!
Cát Thiên Tinh cũng muốn ngăn cản giúp sư phụ, phát ra một chiêu "Thiên Lang kích", kiếm khí lao nhanh như dã thú, điên cuồng lao về phía Tần Xuyên cắn xé!
Nhưng khi Thiên Nguyên kiếm khí và Tinh La kiếm khí tiếp xúc cách thân thể Tần Xuyên chưa đến ba mét lại bị Bất Hủ Thanh Liên kiếm khí này cắn nát hoàn toàn!
- Sao… lại như vậy.
Tuyệt Ảnh không dám tin kiếm ý vừa nãy còn không thể nào ngăn cản lại không thể phá được phòng ngự của Tần Xuyên?
Tần Xuyên mặc kệ hai người này tấn công, hắn hết sức chăm chú, hai tay nhẹ nhàng nâng lên, thuận theo một đường quỹ tích mây bay nước chảy, tỏa ra kiếm quang khổng lồ!