Vô số ảo ảnh lặp lại cùng một động tác, tựa như chém xuống hàng nghìn hàng vạn kiếm quang trong nháy mắt!
Kiếm khổng lồ đầy màu sắc, liên tục phình to khiến tất cả mọi người có mặt nhìn mà giật mình xuất thần, không dám tưởng tượng, không ai ngờ đây lại là kiếm ý dùng để giết người, mà phải nói nó là nghệ thuật của kiếm!
Cho dù là Phong Thần và Tuyệt Ảnh năm đó được kế thừa Kiếm Thánh thì cũng phải trố mắt đứng nhìn vì chiêu này!
Bọn Liễu Hàn Yên, Nạp Lan Thấm lần đầu tiên nhìn thấy Tần Xuyên dùng kiếm ý mạnh nhất, dù thân trúng kịch độc cũng không khỏi sợ run người!
- Nháy mắt Vĩnh Hằng!
Tần Xuyên gầm lên!
Trong nháy mắt kiếm quang lao xuống, thật ra Sở Trần Sa đã tự biết không địch lại, vội né tránh.
Nhưng chiêu Bất Hủ Thanh Liên kiếm ý này hoàn toàn đóng băng thời gian, trong nháy mắt đã đúc thành một kiếm vĩnh hằng!
Sở Trần Sa cảm nhận được rõ ràng mình đã lùi sau né tránh rồi nhưng không biết tại sao kiếm quang màu xanh này như là từ không gian khác xé rách hàng rào thời gian không gian, rơi xuống trước mặt y!
- Hỗn Nguyên Vô Cực!
Sở Trần Sa mặc kệ biện pháp dự phòng, điều động Cửu Phẩm Thanh Liên Quyết, bòng nổ toàn bộ chân khí Ngũ Hành trong cơ thể, hình thành một quả cầu ánh sáng Hỗn Độn trước người mình, chân khí mạnh mẽ chấn động cả khe núi!
Ầm ầm!
Kiếm quang chém lên quả cầu ánh sáng Hỗn Độn gây ra một trận nổ và cuồng phong kịch liệt khiến những người trúng độc đều thấy cực kỳ khó chịu.
Phảng phất như một viên đạn hạt nhân cỡ nhỏ bùng nổ trong khe núi, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà tất cả mọi người đều bị ù tai.
Sóng xung kích tỏa ra làm cho nước sông bốc cao, cùng với tiếng “loảng xoảng”, dường như nước sông cũng sắp thoát ra khỏi dòng sông.
Bụi mù tản đi, khe núi chìm vào sự yên tĩnh như chết.
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy Sở Trần Sa đứng nguyên tại chỗ, hai mắt trợn trừng, không nói một tiếng.
Mà Tần Xuyên thì thở phì phò, hai tay vẫn còn đang run rẩy.
Nhưng nếu so với thời kỳ tiên thiên cao cấp thì Tần Xuyên cảm thấy mình đã tiến bộ rất nhiều rồi, ít nhất sau khi thi triển một chiêu Bất Hủ kiếm ý, dù vô cùng trầy trật nhưng cũng không ngã quỵ như trước đây. Thậm chí bây giờ hắn còn giữ được một phần sức chiến đấu.
- Sư phụ!
Cát Thiên Tinh thấy Sở Trần Sa ngăn được chiêu này, vô cùng mừng rỡ.
Nhưng một giây sau, sắc mặt Cát Thiên Tinh liền trở nên tái nhợt…
“Bùm!”
Một tiếng nổ vang lên, sau khi xuất hiện một kẽ hở ở giữa, thân thể của Sở Trần Sa nổ tung thành một đống thịt vụn!
Sức bùng nổ của nháy mắt Vĩnh Hằng được Tần Xuyên dồn hết vào cơ thể Sở Trần Sa, luồng sức mạnh dễ như trở bàn tay này, dù là cường giả truyền kỳ cũng khó mà chặn lại được, càng không nói đến võ giả mới bước nửa bước đến truyền kỳ như Sở Trần Sa.
- Sư phụ!!
Cát Thiên Tinh mắt trợn trừng, nổi giận gầm lên một tiếng, đột nhiên nhìn về phía Tần Xuyên.
Tần Xuyên nhếch miệng cười nói:
- Lúc trước chúng mày hại sư phụ tao, lại tra tấn tao, phế tu vi của tao, chắc nằm mơ cũng không ngờ sẽ có hôm nay nhỉ.
Cát Thiên Tinh nắm chặt trường kiếm, toàn thân nổi gân xanh, nói đầy dữ tợn:
- Cho dù tao nhìn nhầm mày nhưng nhìn mày bây giờ chắc cũng chẳng thể thi triển chiêu kiếm vừa nãy nữa nhỉ? Bây giờ mày chẳng khác nào đồ bỏ đi cả! Tao sẽ phanh thây mày thành trăm mảnh.
Vừa dứt lời, y đang định động thủ thì Tuyệt Ảnh ở phía sau lại quát to:
- Nguy! Man Vương đến rồi!
Quả nhiên, chỉ thấy Man Vương Bul Kathos dẫn hai pháp sư Phất Cách, Jaymelai cùng Đường Vi đang từ chỗ thác nước vọt đến!