- Ngươi không cần phải biết. Bởi vì lần này ngươi quá yếu.
- Lần này?
Tần Xuyên khó hiểu, không rõ người này đang nói đến điều gì.
Nhưng không để cho Tần Xuyên suy nghĩ nhiều, luồng năng lượng hắc ám trong cơ thể hắn bắt đầu khởi động điên cuồng.
Luồng năng lượng này giống như bốc hơi trên người hắn, từ thất khiếu và lỗ chân lông tuôn ra ngoài. Tất cả năng lượng hắc ám trong cơ thể Tần Xuyên bay ra ngoài, ngưng tụ trong tinh không.
Điều khiến cho Tần Xuyên cảm thấy kinh ngạc chính là, bên trong Bỉ Ngạn lại có nhiều năng lượng hắc ám như vậy.
Sau khi năng lượng hắc ám tập trung một chỗ, một hình dạng màu đen dần dần hình thành. Một con rồng dài màu đen đang chậm rãi uốn lượn thân hình.
Tần Xuyên không khỏi nhớ đến, thanh âm vừa rồi có nói “vừa mới gặp ta”, hẳn là bản thể của thanh âm này là cự long đã táng thân bên trong dung nham.
Không cho phép Tần Xuyên suy nghĩ nhiều, cái bóng đen của con rồng đã xông đến Tuyệt Ảnh cách đó không xa.
Tuyệt Ảnh giống như ý thức được điều gì. Y phát hiện luồng năng lượng hắc ám quỷ dị đập vào mặt, vô ý thức muốn dùng kiếm khí Thiên Nguyên để ngăn cản.
Nhưng kiếm khí của y hoàn toàn không phải là đối thủ của rồng đen, lập tức đã bị tìm ra sơ hở.
Cái bóng của rồng đen chui vào trong cơ thể Tuyệt Ảnh. So với lúc rời khỏi cơ thể Tần Xuyên thì lúc này nhanh và hung mãnh hơn nhiều.
- A!
Tuyệt Ảnh kêu lên thảm thiết, đau đớn không chịu nổi.
Khi mọi chuyện đã xong, Tuyệt Ảnh ngẩng đầu, con ngươi của y đã đen kịt, tĩnh mịch như mực.
- Lúc này ngươi đừng mơ làm hỏng đại sự của ta.
Tuyệt Ảnh bị độc chiếm cơ thể nhe răng cười một cái. Chìa khóa thần vật trong tay hiện lên một luồng ánh sáng, chẳng khác nào tinh quang.
Lập tức, phía dưới Tuyệt Ảnh xuất hiện một vết rách, rõ ràng là cái cửa vừa mới tiến vào ban nãy.
Quả nhiên, chỉ có thần vật mới có thể mở ra cửa vào Bỉ Ngạn.
Chỉ có điều, Tuyệt Ảnh chính thức cũng không biết nó được dùng như thế nào. Ngược lại con rồng đen quỷ dị này lại có thể khống chế.
Tần Xuyên nhìn thấy cửa vào, đang muốn bước qua, nhưng hắn đã mất đi trọng lực, không biết nên hành động như thế nào.
- Vĩnh biệt. Thật cảm ơn ngươi đã dẫn ta đến đây.
Tuyệt Ảnh cười, cơ thể chậm rãi bay ra khỏi không gian.
Tần Xuyên trơ mắt nhìn y bay ra ngoài, còn một mình bị nhốt trong cửa vào Bỉ Ngạn, trong lòng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Sự sợ hãi khiến da đầu hắn run lên.
Hắn không quan tâm sự sống chết của mình, chỉ không biết người bên ngoài có thể ứng phó với Tuyệt Ảnh hay không.
Tần Xuyên ngửa mặt lên trời thét dài, phẫn nộ và không cam lòng, nhưng lại không thể phát tiết.
Đúng lúc này, phía trước Tần Xuyên xuất hiện một vòng hư ảnh, nhưng khác với rồng đen lúc trước, đây là người quen của hắn.
- Rống cái gì mà rống? Xú tiểu tử, con còn chưa chết đâu.
Tần Xuyên khẽ giật mình, nhìn người xuất hiện trước mặt với ánh mắt khó tin. Hắn nuốt nước miếng, nhưng đầu lưỡi cũng có chút thắt lại.
- Sư phụ.
Hốc mắt Tần Xuyên đỏ lên. Cho dù là một người đàn ông, lúc này nhìn ân sư đã chết đi, thiếu chút nữa đã rơi lệ.
Ánh mắt Phó Thanh Y hiền hòa, mang theo vài phần bất đắc dĩ, vài phần cảm khái:
- Không ngờ con lại đến đây, mà lại còn sống để vào.
- Thầy nói như vậy là có ý gì?
Tần Xuyên khó hiểu, vội vàng hỏi:
- Lão đầu tử, không phải người đã bị bọn họ hạ độc rồi sao?
Nói được một nửa, Tần Xuyên nhìn bóng của Phó Thanh Y, lẩm bẩm:
- Người đã…
Phó Thanh Y cười đắng chát:
- Đúng vậy, ta đã chết. Tên chết tiệt Sở Trần Sa không biết lấy Táng Long Tán từ chỗ nào nữa. Ta không chống lại được, đành chết đi.
- Vậy bây giờ thầy chỉ là một hồn phách?
Tần Xuyên vô cùng bi thương. Sự vui sướng khi nghĩ rằng Phó Thanh Y còn sống đã tan thành mây khói.
Phó Thanh Y nói:
- Lúc trước, ta vì trốn tránh bọn họ đuổi giết, đã nhảy vào đầm nước trong sơn cốc, đi vào cấm địa. Ta vốn quen thuộc địa hình chỗ này nên tránh thoát được sự truy đuổi của bọn họ.
- Nhưng ta cũng không chạy được xa. Nghĩ đến nghĩ lui cũng chỉ có thể trốn vào trong cấm địa, cũng muốn thử dùng khí chí cương chí dương ở đây để giúp ta loại bỏ Táng Long Tán trong cơ thể.
- Tuy nhiên ta vẫn bị thất bại. Ta hoài nghi bọn họ sẽ nhằm vào con. Cho nên, nếu bọn họ tìm được thi thể của ta, khẳng định sẽ yên tâm lớn mật mà đối phó con.
- Cho nên, ta nhảy vào trong dung nham, hủy thi diệt tích. Bọn họ sẽ nghi ngờ ta còn sống, ít nhiều sẽ coi trọng con hơn, cũng bù đắp sự áy náy của ta đối với cha mẹ con.
Sống mũi Tần Xuyên không khỏi cay cay, mỉm cười gật đầu.
Mọi chuyện đúng như lời của Phó Thanh Y đã nói, bọn họ không tìm được thi thể của ông. Cho nên Tuyệt Ảnh đã có lần cho rằng nhờ có Phó Thanh Y trợ giúp, hắn mới khôi phục được tu vi, nên không dám hạ sát hắn.
- Sư phụ, vậy tại sao người lại ở chỗ này?
Tần Xuyên hỏi.
Phó Thanh Y cau mày:
- Ngay từ đầu ta cũng cảm thấy kỳ quái. Nhưng sau khi ta vượt qua được cửa Bỉ Ngạn, ta phát hiện Bỉ Ngạn mạnh hơn chúng ta đã nghĩ rất nhiều.
- Nó chính là một nơi tụ họp giữa không gian và thời gian. Phép tắc không gian và thời gian đều bị ảnh hưởng.
- Tuy thoạt nhìn sau khi cấm địa mở ra, đó mới chính là Bỉ Ngạn, nhưng trên thực tế, đối với hồn phách của ta mà nói, bởi vì chất lượng quá nhỏ, cho dù bên ngoài huyền môn cũng sẽ bị thời không của Bỉ Ngạn ảnh hưởng.