Dĩ nhiên, y sẽ không quên vật then chốt – thần vật.
Thần vật này là chìa khoá mở ra Tinh chi bỉ ngạn, cũng là vật then chốt khống chế Tinh chi bỉ ngạn. Trên bản vẽ đã ghi như vậy.
Một tay y giữ lấy vật thể kết hợp của 7 khối thần vật rồi dùng hết khí lực cuối cùng, tung người tiến vào bên trong bầu trời sao!
Tần Xuyên cứ tưởng mình đã không còn kịp nữa rồi, nhưng không ngờ, lúc thân thể của hắn tới gần Tinh chi bỉ ngạn, hắn lại trở nên mất kiểm soát.
Tần Xuyên nhận ra bên trong Tinh chi bỉ ngạn có một sức mạnh đang kéo hắn vào đó!
Ở bên dưới, mọi người thấy cảnh tượng này đều vô cùng kinh ngạc. Vì dường như Tần Xuyên đang thoát ly khỏi sức hút của trái đất.
Chính Tần Xuyên cũng cảm nhận được, năng lượng hắc ám trong cơ thể hắn đang bắt đầu dao động trở lại sau thời gian yên lặng.
- Rốt cục… rốt cục thì giờ phút này cũng đã tới…
Trong đầu Tần Xuyên vang lên âm thanh này khiến toàn thân hắn căng cứng.
- Là ngươi?
Tần Xuyên liền nhớ tới cái tên xuất hiện trong đại hội Tiềm Long. Kẻ thần bí đã lợi dụng cơ thể của hắn để giết chết Vu Vương, giết hại hàng vạn người.
- Rốt cục ngươi là ai?
Trong đầu Tần Xuyên nảy ra câu hỏi này.
Âm thanh thần bí bỗng phát ra tiếng cười quái dị:
- Ta là ai? Không phải ngươi đã gặp ta đó sao?
- Gặp ngươi?
Tần Xuyên không hiểu đối phương đang muốn nói cái gì.
Đúng lúc này, Tần Xuyên đã theo sát Tuyệt Ảnh, tiến vào bầu trời sao.
Trong chốc lát, toàn bộ ngân hà đều ở trước mặt hắn.
Vũ trụ sâu thẳm mênh mông, vô số ngôi sao bay nhảy khắp bầu trời. Phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy vô cùng vô tận.
Đây chính là cảm giác bàn tay có thể hái được sao trên trời.
Tần Xuyên thấy mình vẫn đang hô hấp, chứng tỏ đây vẫn đang là địa cầu chứ không phải là vũ trụ. Chỉ là hình ảnh của Tinh chi bỉ ngạn tráng lệ như vậy.
Theo bản năng, Tần Xuyên muốn vươn tay chạm vào ngôi sao trước mắt, nhưng không biết vì sao, khi tay hắn vừa sờ tới thì phát hiện ngôi sao đó vẫn còn ở xa.
Cho dù Tần Xuyên có làm gì đi nữa thì ngôi sao vẫn ở đằng xa.
Ở nơi này, khoảng cách không thể nào dùng mắt thường phán đoán được, cứ như thể không gian có thể thay đổi bất cứ lúc nào.
Điều khiến Tần Xuyên kinh ngạc hơn cả là, khi hắn nhìn bốn phía lại không thấy cái cửa huyền bí mà mình vừa vào đâu.
Lần này, hắn ra ngoài bằng cách nào đây?
- Ha ha… ha ha…
Tiếng cười của Tuyệt Ảnh ở cách đó không xa, thân thể y cũng đang trôi dạt ở đó.
Thần vật nguyên vẹn trên tay y loé ra ánh sáng bảy màu.
- Tinh chi bỉ ngạn, rốt cục ta đã có được nó rồi… Tới đây nào, mau nói cho ta biết, làm thế nào để sử dụng ngươi? Ta chính là người nắm giữ mới của ngươi! Mau nói cho ta biết!
Không biết là do Tuyệt Ảnh quá hưng phấn hay vì nguyện vọng nhiều năm sắp được thực hiện mà tinh thân của y có vẻ không bình thường. Y tự lẩm bẩm một mình, rồi có lúc lại như thể đang đối diện với người vô hình.
Ánh mắt Tần Xuyên ngưng tụ ở đó. Một là không làm, mà đã làm thì phải làm cho xong. Tần Xuyên định nhân lúc Tuyệt Ảnh không phòng bị mà đánh một kiếm.
Hắn thử ngưng tụ Thanh Đế kiếm, may sao bên trong Tinh chi bỉ ngạn hắn vẫn còn có thể dùng được kiếm khí, ánh sáng của kiếm có các ngôi sao che dấu nên cũng không quá chướng mắt.
Tuy Tần Xuyên không còn sức lực nhưng vẫn mạnh mẽ vung tay, kiếm khí màu xanh bay thẳng đến sau lưng Tuyệt Ảnh.
Thế nhưng, một hình ảnh kỳ quái liền xuất hiện.
Kiếm khí của Tần Xuyên vừa bắn ra chưa được bao xa đã tiêu tan trong không trung.
Như thể kiếm khí của hắn đã bị một vật gì đó nuốt sạch, khiến Tần Xuyên không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Tiểu tử ngốc, ngươi cho rằng ngươi và y đang ở cùng một nơi sao?
Âm thanh trong đầu lại vang lên.
- Là sao, chẳng lẽ không phải chúng ta đang ở trong Tinh chi bỉ ngạn sao?
Tần Xuyên hoài nghi.
- Phải mà cũng không phải.
Giọng nói trả lời.
- Đừng cố tỏ ra huyền bí nữa, rốt cục ngươi muốn làm gì, sao lại ở trong thân thể ta.