Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 841: Bỉ Ngạn (1)

Chương 841: Bỉ Ngạn (1)

Mọi người nhìn nhau. Ngay cả Man Vương đã sống tới từng này tuổi cũng phải ngây người.

- Nếu lúc Tinh chi bỉ ngạn được sáng tạo ra vẫn có không ít cự thú còn sống, vậy cái đầu này khả năng cao là của một trong số đó, nhưng không biết sao lại chết ở đây.

Tần Xuyên phân tích.

- Nói như vậy tức là, loài quái vật này đã từng tồn tại, vậy tương truyền về Tinh chi bỉ ngạn có lẽ là thật. Rốt cục Tuyệt Ảnh đã đi đâu, đây không phải đã tới cuối rồi sao?

Đường Vi buồn rầu nói.

Man Vương nhắm mắt lại, cảm giác xung quanh rồi ngẩng đầu lên:

- Y ở trên!

Lúc này mọi người mới nhận ra, vì cảnh tượng vừa rồi quá hung vĩ nên họ không chú ý đến một bóng người đang nắm khối nham thạch trên đỉnh. Đó chính là Tuyệt Ảnh.

Theo hướng đó mọi người mới thấy, ở nơi cao nhất của không gian này lên thẳng tới đỉnh trung tâm là một cánh cửa đen tuyền.

- Mẹ ta nói lúc đầu người đó dùng những ngôi sao băng rơi xuống làm nguyên liệu tạo nên Tinh chi bỉ ngạn. Lẽ nào đó là cánh cửa do Siderit làm nên, sau cánh cửa chính là Tinh chi bỉ ngạn?

Tần Xuyên không ngờ cánh cửa này lại nằm trên đỉnh.

Không cần biết như thế nào đi chăng nữa, ở giữa cánh cửa đó quả thật có một lỗ khảm, hình dạng đó chính là hình dạng của 7 khối thần vật.

Tuy nhiên, vì nhiệt độ nơi này rất cao, toàn bộ nham thạch trong không gian đều rất nóng.

Tuyệt Ảnh đang từ từ tiếp cận cánh cửa trên đỉnh, trên đường đi phải bám vào một số mẩu nhảm thạch để tạo lực.

Tay của y có dấu hiệu bị đốt, máu thịt be bét nhưng Tuyệt Ảnh cắn chặt hàm răng, nín đau, cố gắng muốn tới đó.

Thấy mọi người phát hiện ra mình, Tuyệt Ảnh cúi đầu nhếch miệng cười nói:

- Các ngươi tới đã muộn rồi! Không ai có thể ngăn cản được ta đâu!

- Cao như vậy, chúng ta không phải là pháp sư Phong Ma, thuật phi thân của chúng ta cũng không thể lên được độ cao đó.

Kiệt Mễ Lai bất đắc dĩ nói.

Đường Vi nói:

- Cho dù mọi người có bay được tới đó, chúng ta cũng không thể chịu được kiếm khí của y.

Phất Cách nhíu mày:

- Vậy phải làm sao bây giờ?

- Khinh công của Tuyệt Ảnh tốt hơn bất cứ ai trong chúng ta. Chắc chắn là y đã dùng ít nhất ba lần Thế Vân Túng mới có thể nắm được hòn đá trên đỉnh đó.

Tần Xuyên nói.

- Kiếm ma, với độ cao này, ta cũng không thể công kích được y. Cũng không thể phá hỏng nơi này được, nếu không sẽ sụp đổ hết, cậu có cách nào không.

Bul kathos nói.

Tần Xuyên ngưng tụ Thanh Đế kiếm, hắn cũng chỉ có thể thử mà thôi. Sau đó, Tần Xuyên chém một kiếm về phía Tuyệt Ảnh.

Đây là chiêu kiếm có khoảng cách dài nhất hắn từng đánh. Khi thấy ánh sáng màu xanh sắp công kích được tới Tuyệt Ảnh thì có một ánh kiếm màu vàng chặn sự công kích của Tần Xuyên.

- Ha ha, đồ tạp chủng, dựa vào chút kiếm khí đó mà đòi ngăn cản ta sao?

Tuyệt Ảnh nghiến răng nghiến lợi, tay tiếp tục nắm khối nham thạch tới gần huyền môn.

- Xong rồi. Kiếm cương của y có thể bảo vệ y rồi, chúng ta không chặn được nữa.

Đường Vi lo lắng nói.

Tần Xuyên suy nghĩ một lát rồi nói:

- Man Vương, ông ném tôi lên trời đi, tôi sẽ dùng khinh công nhảy lên, có lẽ có thể ngăn cản được y.

Bul Kathos sững sờ, nhưng cũng cảm thấy cách này có thể thực hiện được nên mới thò hai tay ra để Tần Xuyên nhảy lên.

Sau khi giữ vững Tần Xuyên, Bul Kathos xoay người, bắp thịt trên cơ thể phát ra năng lượng khổng lồ, ném Tần Xuyên về phía Tuyệt Ảnh.

Tần Xuyên bay đi như một viên đạn, sau khi lên được khoảng 50, 60m, hắn thi triển Thế Vân Tung để tiếp tục nhảy lên trên.

Nhưng cùng lúc đó, Tuyệt Ảnh đã tới huyền môn màu đen, y lấy ra 7 khối thần vật mang theo người, khảm từng cái từng cái vào lỗ ở quanh huyền môn.

7 khối thần vật như nhận được sự triệu hồi nào đó vô cùng mạnh mẽ, nhanh chóng bị hấp thụ vào trong rãnh.

Ngay sau đó, bảy luồng ánh sáng bảy màu loé lên, bảy khối thần vật hoà làm một.

Đúng lúc Tần Xuyên đang định thi triển lần Thế Vân Tung thứ hai, định chém một kiếm về phía Tuyệt Ảnh thì huyền môn màu đen đó bỗng dung mở ra.

Cũng không phải mở ra như cánh cửa mà nó trực tiếp biến mất. Ở phía bên kia, Tần Xuyên trông thấy một bầu trời đầy sao!

- Tinh chi bỉ ngạn… tinh chi bỉ ngạn!

Tuyệt Ảnh khổ sở chờ đợi mấy chục năm trời, cuối cùng đã thấy thành công ở trong gang tấc, thế nên y vô cùng hung phấn, không để tâm đến việc tay đã bị bỏng, không để tâm đến việc Tần Xuyên đã đuổi tới nơi, cả mắt y đều là bầu trời sao.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch