Sau khi nuốt thần vật vào trong cơ thể, Liễu Hàn Yên dường như nhận được sự thỏa mãn, khóe miệng nở nụ cười yêu mỵ.
- Con gái…con…con làm sao vậy?
Tử La thì thào, không dám tin vào mắt của mình.
- Cô ấy không phải Liễu Hàn Yên. Rốt cuộc cô là ai?
Nạp Lan Thấm nhìn ra bản chất của sự việc, liền chất vấn.
Liễu Hàn Yên mỉm cười:
- Nhân loại các ngươi đúng thật là nhàm chán. Đã sắp chết đến nơi, còn hỏi nhiều như vậy để làm gì?
Nói xong, trên tay Liễu Hàn Yên ngưng tụ một luồng năng lượng tử vong màu đen, đánh về phía Nạp Lan Thấm.
Nhìn quả cầu năng lượng màu đen như muốn nuốt trọn Nạp Lan Thấm, Đường Vi còn chưa bị trúng độc liền lao ra, ngăn cản trước mặt Nạp Lan Thấm, song chưởng đánh ra một ngọn lửa màu đỏ thẫm.
Đường Vi cũng chỉ theo bản năng muốn ngăn cản, chính bản thân của cô cũng không tin được thực lực của mình lúc này có thể ngăn cản được “Liễu Hàn Yên”. Dù sao Man Vương cũng đã thua người này.
Ai ngờ, khi ngọn lửa va chạm năng lượng hắc ám, sau khi nổ tung liền bị triệt tiêu.
Oanh!
Đường Vi chấn động rút lui ba bước. Khi thấy mình và người đứng sau không bị gì, cô vừa mừng vừa sợ.
Gương mặt Liễu Hàn Yên trở nên âm trầm, ánh mắt oán độc:
- Ta biết ngay mà, loại đàn bà như cô từ lâu đã là thứ phiền phức.
Đường Vi sững người, không khỏi nhớ đến điều gì, liền hoảng sợ nói:
- Là ngươi? Là ngươi khống chế Tần Xuyên muốn giết tôi?
- Hừ, là ta. Vốn ngươi sớm đáng chết rồi.
- Nhưng lại bị tiểu tử kia làm hỏng việc, còn giúp ngươi cứng cáp không ít.
Liễu Hàn Yên cười lạnh.
Ferger thấy Đường Vi có thể chiến đấu, liền bước lên phía trước:
- Huyết Phượng Hoàng, chúng ta cùng đánh.
Đường Vi nghe xong, vội nói:
- Không được, nó đã chiếm được cơ thể của Liễu Hàn Yên, ma pháp hủy diệt của cô cũng sẽ giết Liễu Hàn Yên đấy.
- Đến lúc này rồi mà cô còn bất kể chết sống của cô ta sao?
Ferger không quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp đánh ra một luồng sóng xung kích.
Nhưng Liễu Hàn Yên chỉ vung tay lên, đánh tan sóng xung kích này.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ferger, Liễu Hàn Yên khinh thường nói:
- Vừa rồi là do ký chủ quá yếu, không thích hợp cho ta phát huy thực lực. Hiện tại ta đã có được cơ thể chí âm, chút thủ đoạn đó của ngươi chẳng làm gì được ta.
Đường Vi nghe xong, càng thêm khẳng định suy đoán trong nội tâm, nói:
- Ferger, cô hãy lấy giải dược trên người Tuyệt Ảnh đưa cho mọi người dùng, để tôi ngăn cản nó.
Ferger nghe xong, cảm thấy chỉ có thể làm như vậy, liền vội vàng chạy đến lấy giải dược trên cơ thể Tuyệt Ảnh.
Liễu Hàn Yên cũng mặc kệ, ánh mắt nhìn Đường Vi chằm chằm:
- Đến đây đi, cho ta xem thử Huyết Hoàng Công mà lão gia hỏa kia sáng tạo ra để đánh bại ta rốt cuộc có thật sự đánh bại ta hay không.
- Quả nhiên ngươi muốn giết ta là vì Huyết Hoàng Công của ta là khắc tinh của ngươi sao?
Chân khí Huyết Hoàng trong cơ thể Đường Vi sáng lên, chẳng khác nào con phượng hoàng trong lửa, bước về phía Liễu Hàn Yên.
- Thật là lửa vàng khiến người ta chán ghét. Nhưng Tiểu Phượng Hoàng, ngươi mới thay đổi, vẫn còn quá non.
Liễu Hàn Yên cười khẩy.
Đường Vi vẫn bình thản:
- Vậy sao? Vậy để ta xem thử ngươi có khôi phục đến thời kỳ cực thịnh không?
Liễu Hàn Yên nheo mắt, cười lạnh không nói.
Đường Vi khẽ động, đột nhiên phóng người lên, hai tay như phượng hoàng giang cánh, nhanh chóng lao xuống, đồng thời phát ra hai luồng lửa vàng đánh về phía Liễu Hàn Yên.
Liễu Hàn Yên đứng yên tại chỗ, đánh ra một chưởng, chỉ thấy một luồng năng lượng màu xanh thẳm, lạnh thấu xương, chẳng khác nào băng tuyết bao vây Đường Vi.
Đường Vi không nghĩ tới, nguồn năng lượng mà Liễu Hàn Yên thi triển không phải là năng lượng màu đen mà là nguồn năng lượng băng sương, vừa vặn khắc chế lửa vàng của cô.
Với tu vi Huyết Hoàng Công của cô lúc này chẳng phải là đối thủ của năng lượng long hồn. Lần nào cũng lọt vào thế yếu, không hề có lực chống đỡ.