Đường Vi chật vật lui về phía sau hơn mười thước, toàn thân lạnh run.
- Ngươi cho rằng ta chỉ biết dùng năng lượng tử vong hắc ám? Ngươi không khỏi quá coi thường ta rồi, Tiểu Phượng Hoàng.
Liễu Hàn Yên cười nhạo.
Đúng lúc này, Ferger đã tìm được giải dược, phân phát cho mọi người dùng. Phong Thần, Tử La và những người khác đều khôi phục chân khí.
- Đường cô nương, cô đi đi, để chúng tôi đối phó.
Phong Thần đứng dậy, cầm Vô Phong Kiếm nói.
Đường Vi lắc đầu:
- Không, tướng quân Phong Thần, mọi người đi mau đi. Chân khí Huyết Hoàng của cháu mới là thứ duy nhất có thể chống cự được năng lượng hắc ám của nó. Mọi người có đánh cũng chỉ thua thôi.
Liễu Hàn Yên cười khanh khách:
- Không cần tranh nhau chết đâu. Dù sao tất cả các ngươi đều phải chết.
Nói xong, Liễu Hàn Yên mở ra hai tay, chỉ thấy càng nhiều năng lượng hắc ám ngưng tụ trên không, phảng phất một đám mây đen bao phủ trong sơn cốc.
Đồng thời, năng lượng hỏa diễm nóng rát, năng lượng kim xà cuồng vũ tựa như lôi điện, gió tuyết băng hàn bắt đầu lượn lờ trên người Liễu Hàn Yên.
Lần này, mọi người vốn đang muốn tiến lên cùng tác chiến lập tức cảm nhận được sự tuyệt vọng.
- Là thần vật? Cô ấy có cách khống chế thần vật?
Ferger kinh hô lên.
- Đúng là nhân loại ngu xuẩn. Thần vật trong miệng các người chính là long tâm của Thất Huyền Minh Long ta. Nếu không bị phong ấn và bị móc long tâm làm chìa khóa, lại còn phân giải thành bảy khối, Thất Huyền Minh Long ta làm sao lại bị lưu lạc đến tận đây?
Mọi người vô cùng ngạc nhiên. Ferger và Đường Vi thì giật mình hiểu ra, đống xương cốt dưới mặt đất thật sự là rồng.
Thất Huyền Minh Long tức giận, cái bóng đầu rồng cực lớn xuất hiện trên cơ thể Liễu Hàn Yên.
- Hôm nay chính là ngày ta thoát khỏi giam cầm. Trước dùng máu của các ngươi để huyết tế.
Một nguồn năng lượng hắc ám cực lớn và năng lượng các loại ngũ hành như muốn hủy diệt hết thảy xuất hiện.
Một đạo kiếm quang cực lớn phóng lên trời, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa ầm ầm chém xuống.
- Sát na vĩnh hằng.
Tần Xuyên đuổi tới cửa động, thấy cảnh tượng như vậy, lập tức thi triển kiếm ý thanh liên bất hủ.
Cho dù đối phương mà hắn đánh xuống là Liễu Hàn Yên, hắn cũng không còn lựa chọn nào khác.
Hắn biết rõ, Thất Huyền Minh Long là quái vật chí âm, lúc trước tổ tiên đạo môn đem xác của nó ngâm vào dung nham cấm địa, chính là muốn dựa vào nhiệt độ cao trong Bỉ Ngạn để trấn áp nó.
Còn cơ thể thủy linh của Liễu Hàn Yên xác thực chính là lựa chọn ký chủ tốt nhất của Thất Huyền Minh Long.
Nó muốn khôi phục thực lực, nhất định phải tìm được một cơ thể giúp nó hấp thu chân khí thật nhanh.
Thật ra, cẩn thận suy nghĩ lại, lúc trước Tần Xuyên không hiểu vì sao năng lượng hắc ám trong cơ thể hắn lại có thể chế ngự huy chương Hải Thần. Dù sao, kiếm ý thanh liên bất hủ của hắn cũng không hủy diệt được huy chương.
Nhưng huy chương lại là long tâm, một trong những chìa khóa mà tổ tiên đạo môn chế tạo ra, Tần Xuyên đương nhiên không thể phá hủy được nó.
Hơn nữa, Minh Long vì bảo toàn cơ thể thủy linh Tiên Thiên của Liễu Hàn Yên, cũng sẽ không cam lòng để cho cô chết, nhất định sẽ khống chế một phần trái tim mình.
Hết thảy đều có nhân quả. Đây có lẽ là số mệnh mà Liễu Hàn Yên phải đối mặt. Lòng Tần Xuyên có đau như dao cắt cũng phải chấp nhận mà thôi.
Mọi người thấy Tần Xuyên xuất hiện, ai nấy đều mừng rỡ nhưng cũng khẩn trương vô cùng.
Ngược lại Thất Huyền Minh Long cũng không bất ngờ, tựa hồ đã sớm có chuẩn bị.
Một kiếm này vung lên, uy lực to lớn khiến cho Thất Huyền Minh Long cũng không dám ngạnh kháng, không để ý chuyện gì khác, trước tiếp một đòn này của Tần Xuyên.
Kiếm quang và năng lượng hắc ám, hỏa quang, lôi điện, băng sương…đụng vào nhau, sinh ra phong bạo kịch liệt, bao trùm tất cả sơn cốc.