Tần Xuyên giống như được giải thoát, hai tay chạm đất, miệng thở hổn hển.
Dù hắn đã đạt đến cảnh giới tông sư, xuất hai lần Sát Na Vĩnh Hằng cũng đã là cực hạn.
Nhưng nếu hắn không phát ra chiêu vừa nãy, tất cả mọi người đều phải chết.
- Tần Xuyên, anh thế nào rồi?
Đường Vi chạy đến đỡ Tần Xuyên dậy, mặt đầy nước mắt:
- Đều là em không tốt. Em sớm biết công pháp của mình có thể khắc chế nó, em nên…
Tần Xuyên lắc đầu, cười nói:
- Đồ ngốc! Việc này làm sao mà biết được? Huyết Hoàng Công khó luyện như vậy, anh tìm mỏ thủy tinh cho em khắp thế giới cũng chỉ được bốn biến.
- Chỉ sợ người sáng tạo ra nó cũng biết rõ công pháp này có thể khắc chế Minh Long, nhưng xác suất thành công quá thấp. Cho nên mới để công pháp này lưu lạc khắp thế giới, đợi người hữu duyên tu luyện nó.
- Các ngươi nói xong chưa?
Thanh âm Liễu Hàn Yên một lần nữa vọng đến từ đằng sau. Cô gái không hề bị tổn thương, nhìn Tần Xuyên với vẻ mặt châm chọc.
- Xem ra, tiểu tử ngươi đã mệt lắm rồi. Uy lực một chiêu Sát Na Vĩnh Hằng vừa nãy cũng yếu đi nhiều.
Tần Xuyên cười khổ, nhìn vợ mình nói chuyện với mình, đúng thật là khó chịu.
- Ta biết chiêu này không giết được ngươi, nhưng ta thật sự không nghĩ đến nó cũng không thể làm tổn thương ngươi.
Tần Xuyên lắc đầu bất đắc dĩ:
- Nhưng cũng không sao. Vu Vương không phải là đối thủ của ngươi, kiếm ý hư vô của ta khẳng định cũng chẳng làm gì được ngươi.
- Biết là tốt rồi.
Thất Huyền Minh Long đắc ý cười:
- Kiếm ý kiếm khách nhân loại các ngươi đúng là tuyệt luân. Chỉ tiếc là cảnh giới của ngươi vẫn còn kém lắm. Ta không thể nào bị bại hai lần bởi một người.
Ánh mắt Tần Xuyên chớp động:
- Chẳng lẽ, lần trước ta đối mặt với ngươi, cảnh giới kiếm ý của ta rất cao? Sao có thể được?
- Hiện tại đương nhiên là ngươi không có khả năng.
Thất Huyền Minh Long cười lạnh:
- Bởi vì kiếp trước, trong cơ thể ngươi không có ta, hết thảy đều nhờ vào bản thân ngươi. Ngươi đương nhiên là có nhiều cơ hội để đột phá.
Tần Xuyên khẽ giật mình. Bây giờ hắn mới hiểu được vì sao tên này lại nhiều lần trợ giúp hắn vượt qua cánh cửa sinh tử.
Nói cách khác, nếu Tần Xuyên bị phế sạch tu vi, không có năng lượng hắc ám trợ giúp, muốn tu luyện lại một lần nữa, khôi phục thực lực, khẳng định phải trả một cái giá rất đắt. Đương nhiên cũng có khả năng cả đời không làm được.
Mặc kệ thế nào, một khi dựa vào năng lực của bản thân mà tu luyện, những gì hiểu được sẽ mạnh hơn nhiều so với dựa vào năng lượng hắc ám.
Khi đối chiến với các cao thủ mạnh, nếu Tần Xuyên không nhờ năng lượng hắc ám trợ giúp, chỉ cần dựa vào chính mình, việc lĩnh ngộ kiếm ý sẽ mạnh hơn. Khi đó mới có thể thủ thắng.
Nếu đoạn đường này cần phải dựa vào chính mình mà đi, như vậy trong đại hội Tiềm Long, việc đánh bại Vu Vương khả năng chính là bản thân Tần Xuyên chứ không phải dựa vào năng lượng hắc ám.
Đương nhiên, không có năng lượng hắc ám, rất nhiều lần có lẽ Tần Xuyên đã chết rồi.
Cũng đừng quên, trong không gian song song có lẽ còn có một Tần Xuyên khác, hơn nữa còn mạnh hơn.
Nếu Tần Xuyên đã từng đánh bại Thất Huyền Minh Long chính là dựa vào bản lãnh của mình để ngộ ra kiếm ý chí cao, hết thảy đều thuận lý thành chương.
Thất Huyền Minh Long cũng biết điều này, cho nên muốn thoát ra khỏi Bỉ Ngạn, chắc chắn phải nhờ đến Tần Xuyên. Mà hơn hết, để mọi chuyện có thể phát triển thuận lợi, nhất định phải dựa vào Tuyệt Ảnh để mở ra Bỉ Ngạn.
Nhưng, long hồn hắc ám bên trong hồn phách của nó xuyên qua thời không, ký túc trong cơ thể Tần Xuyên, quỹ tích phát triển của Tần Xuyên đã không còn hoàn toàn độc lập.
Tuy người bên ngoài nhìn thấy kiếm ý của Tần Xuyên kiếp này siêu tuyệt, nhưng so với Tần Xuyên phát triển hoàn mỹ nhất vẫn còn kém rất xa.
- Ta biết, lúc trước ta giết ngươi, ngươi đã mất đi cơ thể giống Hàn Yên, việc phục sinh thất bại. Cho nên ngươi đã lợi dụng mình có thể khống chế được trái tim, lợi dụng Bỉ Ngạn để cải biến thời không?
Tần Xuyên dần dần hiểu ra.
Thất Huyền Minh Long cười tà:
- Không khác gì lắm. Việc này cũng phải cảm ơn lão tổ đạo môn chết tiệt kia đã cho ta nhiều cơ hội, một lần nữa phục sinh.
Tần Xuyên nghe xong, ánh mắt ngưng lại:
- Ngươi nói nhiều cơ hội? Như vậy, thần hồn của ngươi không chỉ như vầy một lần?
Nụ cười của Thất Huyền Minh Long ngưng lại, gương mặt trở nên âm trầm.