Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 850: Vô Phong (2)

Chương 850: Vô Phong (2)


Tần Xuyên mỉm cười:

- Tuy ngươi là rồng, long hồn của ngươi tồn tại trong thời gian cũng có hạn. Lão tổ đạo môn thời thượng cổ biết không có cách nào đánh tan được long hồn của ngươi. Cho nên đã phong ấn ngươi bên trong Bỉ Ngạn, chỉ cần thời gian đủ dài, ngươi tự nhiên sẽ chết đi.

- Ngươi bây giờ không chỉ là gặp đại nạn mà còn dùng một đám long hồn xuyên qua thời không, ký túc trong cơ thể của ta, trên đường không ngừng giúp ta khôi phục, giúp ta đối địch.

- Nếu như ta đoán đúng, long hồn và thực lực của ngươi đã không còn lớn bằng lúc trước. Nói cách khác, Huyết Hoàng Công bốn biến của Đường Vi cũng có khả năng ngăn cản cuộc tấn công của ngươi.

Nghe xong, Thất Huyền Minh Long tức giận nói:

- Thì sao? Bây giờ ta có thể đuổi cùng giết tuyệt các ngươi. Chỉ cần có được cơ thể thủy linh Tiên Thiên, hồn phách của ta sẽ không ngừng lớn mạnh. Sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ hóa thành long thân.

Sắc mặt Tần Xuyên tái nhợt, nói:

- Bị chọc giận như vậy, xem ra ngươi đang chột dạ. Ngươi sợ cái gì? Không phải ngươi có long tâm sao? Thần vật cũng đang ở chỗ ngươi. Ngươi không phải sợ hãi mới đúng. Ngươi còn điều gì kiêng kị sao?

Thất Huyền Minh Long vô ý thức liếc nhìn Đường Vi, cười nhạo:

- Xú tiểu tử, di ngôn để lại cũng đủ rồi. Đi chết đi.

Nói xong, trên tay Thất Huyền Minh Long ngưng tụ một nguồn năng lượng băng hàn màu xanh thẳm, phóng đến Tần Xuyên, hình thành một luồng phong bạo tựa như đao thép.

Trong đầu Tần Xuyên lóe lên tia sáng, đồng thời nói với Đường Vi:

- Hấp thu! Nó sợ em hấp thu.

Đường Vi cũng hiểu ra, liền thi triển Huyết Hoàng Công, ngưng tụ chân khí huyết hoàng trước người, hút lấy năng lượng hàn băng vừa đến.

- Trả lại cho ngươi.

Đường Vi đẩy chân khí, hoàng viêm và băng tuyết hình thành băng hỏa lưỡng trọng thiên.

Thất Huyền Minh Long tức giận đến mức nghiến rắng, đánh ra một luồng năng lượng màu đen, phá giải công kích của Đường Vi.

Đường Vi vui mừng nói:

- Thật sự có hiệu quả. Em thiếu chút nữa đã quên rồi.

- Mọi người cùng nhau xông lên. Nó thật ra đã yếu rất nhiều. Chỉ cần không bị năng lượng hắc ám của nó đánh trúng, các loại năng lượng khác không đủ tạo thành vết thương trí mạng cho chúng ta đâu.

Tần Xuyên kêu lớn.

Phong Thần, Tử La, Lăng Vân sư thái, Ferger nghe xong, không hề do dự, nhanh chóng công kích về phía Minh Long.

Nhất thời, kiếm quang, chưởng ảnh, sóng xung kích đánh cho Thất Huyền Minh Long phải luống cuống tay chân.

Tuy nó ỷ vào bảy loại năng lượng long tâm thuần chủng, có thể ứng phó tình hình này. Nhưng quan trọng là Đường Vi bất cứ lúc nào cũng có thể phóng xuất hoàng viêm, khiến nó không thể tránh thoát.

Tần Xuyên tranh thủ thời gian ngồi xuống khôi phục. Tuy tình huống dường như có hy vọng, nhưng hắn biết rõ, đây cũng chỉ là biểu hiện ngắn ngủi mà thôi.

- Đủ rồi, đừng ngây thơ nữa.

Thất Huyền Minh Long không nhịn được nữa, mặc kệ chân khí Huyết Hoàng của Đường Vi, khi sau lưng bị trúng hai chưởng, liền đánh ra một quả cầu năng lượng màu đen, nện về phía Tử La chính giữa.

- Coi chừng.

Phong Thần nhảy dựng lên, một tay ôm Tử La, chém ra một đạo kiếm khí, nhưng không đánh tan được năng lượng hắc ám bao nhiêu.

Cũng may, Vô Phong Kiếm vẫn có sự thần kỳ của nó, cũng không bị năng lượng hắc ám ăn mòn, tránh thoát được chỗ hiểm.

Nhưng năng lượng hắc ám vẫn xơi tái một cánh tay của Phong Thần, lập tức cơ bắp cánh tay và kinh mạch bắt đầu hoại tử.

- Anh Phong Thần.

Tử La rơi xuống đất, nhìn thấy cánh tay Phong Thần bị phế, liền cả kinh khóc lên.

Lúc này, Tần Xuyên bất chấp chân khí có khôi phục hay không, liền xông lên gia nhập cuộc chiến. Cho dù cửu tử nhất sinh, hắn cũng không thể vì xác suất chiến thắng thấp mà không tham gia được.

Phong Thần nhìn thấy, liền ném thanh Vô Phong Kiếm trong tay.

- Hãy dùng thanh kiếm này. Nó có thể ngăn cản được nguồn năng lượng màu đen.

Tần Xuyên chộp lấy thanh kiếm, không khỏi nhớ đến lời của Man Vương trước khi chết đã nói, nếu là Vô Phong, khẳng định có thể.

Tần Xuyên cầm thanh kiếm xấu xí trong tay, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ.

Tại sao Kiếm Thánh Vô Phong lại phải cầm một thanh kiếm như vậy? Cũng vì thanh kiếm này không có mũi nhọn, gọi là vô phong, phù hợp với tên gọi của ông?

Hay là nói, chất liệu thanh kiếm này đặc biệt. Dù sao nó cũng có thể ngăn cản được năng lượng hắc ám.

Không đúng, không đúng.

Tần Xuyên nhìn thanh kiếm hoàn toàn không giống kiếm, trong đầu cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì, và chuyện này rất quan trọng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch