Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 851: Kết quả cuối cùng (1)

Chương 851: Kết quả cuối cùng (1)

- Tần Xuyên, anh còn đứng đó để làm gì? Mau đánh đi.

Nạp Lan Thấm xoay mình tránh né một luồng điện, thấy Tần Xuyên đang đứng sững người, không khỏi hét to.

- Anh đang nghĩ vì sao thanh trường kiếm này lại như vậy.

Tần Xuyên ấp úng đáp.

Nạp Lan Thấm khó thở nói:

- Anh còn để ý nó làm gì? Có thể đánh là được rồi.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Tần Xuyên nghe Nạp Lan Thấm nói vài câu, thì sững sờ.

- Mặc kệ nó thế nào, có thể đánh là được?

Tần Xuyên lẩm bẩm, lại lâm vào trầm tư, ngơ ngác đứng yên tại chỗ.

- Xong rồi. Kiếm Ma có phải bị choáng rồi không?

Ferger lo lắng nói.

Ánh mắt Phong Thần hết sức nghiêm trang, lớn tiếng nói:

- Tử La, em hãy cố gắng thêm một chút. Con trai dường như đã ngộ ra điều gì.

Tử La thấy thế, ý thức được tình huống quan trọng. Dù sao kiếm ý của Tần Xuyên có thể nói là trác tuyệt, đã đạt đến cảnh giới không theo lẽ thường.

Trong tình huống này Tần Xuyên có thể ngộ ra điều gì, rất có thể sẽ xoay chuyển được càn khôn.

Tử La bất chấp vết thương của Phong Thần, lao tới chiến đấu với Minh Long. Dù sao Phong Thần cũng đã bị thương, bà chính là người có tu vi cao nhất ở đây.

Nhưng ngoại trừ Đường Vi, những người khác cũng không dám chạm vào năng lượng hắc ám, liên tiếp thối lui.

Hết thảy đều không quan hệ với Tần Xuyên lúc này.

Tần Xuyên xuất thần nhìn cục sắt đen sì trên tay.

Không ngừng tự hỏi.

Ai nói kiếm nhất định phải giống như Thanh Phong dài ba thước?

Ai nói kiếm nhất định phải có hai lưỡi sắc bén?

Ai nói kiếm nhất định phải có hào quang lộ ra?

Kiếm chính là kiếm. Người bên ngoài nói kiếm cũng chưa chắc là kiếm của mình. Mà nếu anh nói kiếm, nó chắc chắn là kiếm của anh.

Trong mắt thế nhân, Vô Phong Kiếm là thần binh lợi khí, là vương trong các loại kiếm, trổ hết tài năng trong ngàn vạn danh kiếm mới nhận được sự ưu ái của Kiếm Thánh.

Nhưng không ai nghĩ rằng trong mắt Kiếm Thánh Vô Phong, một thanh kiếm duy nhất trên đời lại có hình dạng xấu xí như vậy.

Xuất thân là con trai thợ rèn, trong mắt của ông, trong lòng của ông, từ đầu đến cuối chỉ gọi vũ khí do mình chế tạo là “Kiếm”.

Kiếm của Kiếm Thánh, vốn không có lưỡi.

Trong lúc Tần Xuyên trầm tư, năng lượng hắc ám của Thất Huyền Minh Long đã tiến vào trạng thái hết sức hỗn loạn.

- Chết, toàn bộ các ngươi đều chết đi.

Cảm thấy mình bị khiêu khích và khinh thường, Thất Huyền Minh Long không thèm quan tâm mình chỉ là long hồn, dùng phương thức sóng chấn động phát năng lượng hắc ám ra bốn phương tám hướng.

Nhất thời, khí tức tử vong tràn ngập cả sơn cốc. Toàn bộ hoa cỏ đều héo rũ.

Tử La, Nạp Lan Thấm đều chạy tứ tán, không dám chạm vào. Chỉ có một mình Đường Vi miễn cưỡng dùng chân khí huyết hoàng ngăn cản một cách khó khăn.

Nhưng mọi người lại nhìn thấy, Tần Xuyên ngây ngốc đứng đằng kia, sắp bị năng lượng hắc ám đánh vào.

- Tần Xuyên, mau chạy đi.

Đường Vi thét lên.

Nhưng Tần Xuyên dường như không nghe thấy, chỉ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn năng lượng hắc ám đang muốn nuốt hắn.

Càng làm cho mọi người khó hiểu chính Tần Xuyên không hề vận kiếm khí, thậm chí ngay cả chân khí cũng không có.

- Không được.

Tử La cảm thấy trái tim của mình như tan nát, trơ mắt nhìn con trai sắp hóa thành thây khô.

Thất Huyền Minh Long cười lạnh không ngớt. Mọi chuyện nên chấm dứt từ lâu. Nếu không có Tần Xuyên ở bên ngăn cản nó, nó sẽ không kéo dài cuộc chiến đến như vậy.

Nhưng, cảnh tượng khiến mọi người cảm thấy khó hiểu và khiếp sợ đã xuất hiện.

Khi năng lượng hắc ám chạm đến Tần Xuyên, hắn không cảm giác được điều gì, chỉ phảng phất giống như có luồng gió mát, thổi qua.

- Không thể có chuyện đó?

Thất Huyền Minh Long ngạc nhiên. Những người khác cũng ngây người.

Không cần chân khí, không cần kiếm khí, không cần bất cứ năng lượng gì cũng có thể chặn được.

Tần Xuyên cầm Vô Phong Kiếm, từng bước một bước về phía Thất Huyền Minh Long.

Nhìn ánh mắt Tần Xuyên lúc này, ánh mắt Thất Huyền Minh Long trở nên bất an.

- Không có thể có chuyện đó không thể có chuyện đó. Chẳng lẽ chỉ trong thời gian ngắn như vậy, ngươi đã làm được sao?

Giọng nói của Thất Huyền Minh Long lộ ra sự sợ hãi và tuyệt vọng, còn có phẫn nộ bị đè nén.

Tần Xuyên chậm rãi giơ cao thanh kiếm trong tay, không thèm quan tâm, cũng không giống như đang cầm kiếm, chỉ giống một đầu bếp chuẩn bị thái thịt.

- Cái gì là khả năng? Cái gì là không thể nào? Còn thế nào là thời gian tính toán ngắn, tính toán dài?

Tần Xuyên cất tiếng hỏi

Thất Huyền Minh Long im lặng, còn những người khác cũng trầm mặc.

Tần Xuyên lạnh nhạt mỉm cười, khẽ thở dài:

- Khi ta sợ hãi năng lượng hắc ám của ngươi, nó mới trở thành năng lượng khiến người ta sợ hãi. Nhưng khi ta không còn sợ, nó cũng chỉ là vật chất đơn giản trong vũ trụ mà thôi.

- Nước vốn hiền hòa, nhưng khi kết băng mới có thể gây tổn thương cho con người. Độc xà là trí mạng, nhưng cũng không quá đáng khi nói nó là mỹ vị. Nham thạch vốn nguy hiểm, nhưng trong mắt tuế nguyệt, nó cũng chỉ là cát.

- Hết thảy trên đời này, trong mắt người ngoài cũng chưa chắc là thứ trong mắt của ngươi. Trong mắt của ngươi cần gì phải giống người bên ngoài.

- Anh ấy đang nói cái gì vậy?

Ferger nhỏ giọng hỏi, còn Nạp Lan Thấm thì lần thứ hai lắc đầu.

Tần Xuyên cũng mặc kệ người chung quanh nghĩ như thế nào, hắn bước đến trước mặt Thất Huyền Minh Long, cười khẽ:

- Đại đạo ba ngàn vốn là vô hình. Đạo đã vô hình, Thất Huyền Minh Long ngươi như thế nào lại là chúa tể thiên địa?

- Trong mắt ngươi, thế giới có lẽ không ngừng đi về phía tử vong, nhưng trong mắt ta, lại không ngừng đi về phía sự sống. Ngươi có thể khống chế sinh tử của ta sao?

Thất Huyền Minh Long run rẩy, lui về phía sau, sắc mặt trở nên dữ tợn điên cuồng, che giấu sự khủng hoảng của mình:

- Ngươi sẽ không giết được ta đâu. Ngươi đừng quên, đây là người đàn bà mà ngươi yêu nhất.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch