Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Toàn Năng Khí Thiếu

Chương 852: Kết quả cuối cùng (2)

Chương 852: Kết quả cuối cùng (2)
Ngươi nguyện dùng kiếm ý bổ nàng ta ra làm đôi?

Tần Xuyên cười tiêu sái:

- Kiếm ý là gì? Kiếm khí là gì? Võ cổ là gì?

- Ngươi biết không? Không, ngươi không biết gì hết. Bởi vì đó là võ cổ trong mắt ta, chân khí trong mắt ta, kiếm khí và kiếm ý trong mắt ta.

- Đạo vô hình, kiếm cũng vô hình. Hồn phách của ngươi cũng có thể là ta.

Nói xong, Tần Xuyên vung Vô Phong chém từ trên xuống.

Một kiếm này quả thật không có chân khí, kiếm khí hay nguồn năng lượng nào khác.

Nó chính là kiếm, kiếm ý trong mắt Tần Xuyên. Và đối tượng Tần Xuyên cần giết chính là long hồn.

Vô Phong Kiếm xẹt qua trước mặt Liễu Hàn Yên. Long hồn của Thất Huyền Minh Long giống như bị một dòng nước xiết ập tới, làm cho tan tác.

Long hồn màu đen không ngừng quanh quẩn trong sơn cốc, tiếng kêu thảm thiết hòa vào gió núi.

Cho đến khi nó hoàn toàn tiêu tán.

- Đại đạo vô hình, đạo chính là vĩnh hằng, vượt chín tầng trời, kiếm ý thông thần.

Phong Thần kích động đến trào lệ, lộ ra nụ cười vô cùng tự hào. Ông biết Tần Xuyên đã đột phá cảnh giới kiếm khách cao nhất trong truyền thuyết.

Tất cả mọi người như trút được gánh nặng, nhìn nhau, mỉm cười thật tươi.

Tần Xuyên nhìn Vô Phong Kiếm trên tay, cảm khái, không nghĩ tới nhiều năm như vậy hắn chỉ dừng lại ở cảnh giới hư vô, nhưng khi bước vào cảnh giới trong truyền thuyết chỉ cần nhờ thanh binh khí Kiếm Thánh lưu lại này.

Man Vương nói không sai, nếu Vô Phong còn tại thế, Thất Huyền Minh Long không phải là đối thủ của ông.

- Hàn Yên.

Tần Xuyên nhìn thấy Liễu Hàn Yên ngã xuống, liền vội ôm lấy cô.

Sau khi long hồn tan biến, bảy mảnh thần vật rơi lả tả xuống đất, dường như mất rất nhiều năng lượng nên mờ đi nhiều.

Hết thảy mọi chuyện đã trở nên không quan trọng. Điều mà Tần Xuyên quan tâm chính là sức khỏe của vợ.

Bắt mạch, Tần Xuyên cảm thấy có chút không ổn. Tuy Liễu Hàn Yên vẫn còn giữ được mạng, nhưng bởi vì bị long hồn tấn công, tinh thần rất uể oải, không biết có để lại di chứng gì nghiêm trọng hay không.

Tử La chạy đến, thu lấy bảy khối thần vật, nhìn Liễu Hàn Yên một chút rồi nói:

- Đi thôi. Chúng ta chờ con bé tỉnh lại.

- Vâng.

Tần Xuyên ổn định cảm xúc, mỉm cười gật đầu.

Một năm sau, gần đến lễ Giáng sinh.

Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh. Thành phố Đông Hoa phủ đầy tuyết trắng.

Khu Bắc thành phố Đông Hoa, trong một gian nhà vốn là giáo đường lúc trước, sau khi được một thương nhân bí mật mua, trải qua một năm cải tạo đã trở thành cửa hàng sưu tầm gấu Teddy.

Tại đây trưng bày đủ loại gấu Teddy lớn nhỏ, thu hút rất nhiều thanh thiếu niên đến tham quan.

Đến ngày lễ, ở đây còn mở cửa miễn phí cho trẻ em. Hơn nữa, trẻ em đến tham quan đều có thể chọn cho mình một con gấu lưu niệm.

Ngày mai chính là Giáng sinh. Một chiếc Mercesdes-Benz dừng lại bên ngoài cửa hàng lưu niệm.

Gã người Pháp phụ trách cửa hàng lưu niệm Savage vội chạy ra mở cửa xe, mỉm cười nghênh đón:

- Tần tiên sinh, Tần phu nhân, xin hoan nghênh.

Tần Xuyên bước xuống xe, đồng thời lấy ra một chiếc xe lăn. Sau đó ôm Liễu Hàn Yên mặc áo màu trắng, váy màu xám từ trong xe, đặt lên xe lăn.

Nét mặt Liễu Hàn Yên ngây ngốc, không nói lời nào, chỉ ngẫu nhiên đảo tròng mắt một chuyến.

- Bà xã, ngày mai là Giáng sinh rồi. Người chắc chắn sẽ rất đông. Cho nên tối nay anh dẫn em đến đây xem gấu Teddy. Ngày mai sẽ không đến nữa.

Tần Xuyên cúi người, mỉm cười nói bên tai Liễu Hàn Yên.

Liễu Hàn Yên không hề phản ứng, nhưng Tần Xuyên cũng không quan tâm.

Savage đứng đằng sau mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại có chút sầu não.

Lúc trước, Tần Xuyên bỏ tiền thuê y, yêu cầu y bí mật xây dựng cửa hàng sưu tầm gấu Teddy này, chính là cho Liễu Hàn Yên một sự ngạc nhiên.

Nhưng không ngờ, sau khi cửa hàng lưu niệm được xây dựng xong, không biết tại sao Liễu Hàn Yên lại biến thành si ngốc. Điều này đã diễn ra được hơn một năm. Ăn mặc, đi lại đều cần Tần Xuyên và người hầu chăm sóc. Ngay cả đi ra ngoài cũng phải đi xe lăn.

Cũng may Tần Xuyên có tiền, bên cạnh cũng còn những cô gái khác có thể hỗ trợ chăm sóc, việc sinh hoạt của Liễu Hàn Yên cũng không có vấn đề gì.

Chỉ có điều trong mắt người khác, một cô gái xinh đẹp lại trở thành nửa người nửa thực vật, khó tránh khỏi cảm thấy đau lòng.

Tần Xuyên đẩy xe Liễu Hàn Yên bước vào trong cửa hàng, vừa đi vừa giải thích và giới thiệu hình dạng, lịch sử và những câu chuyện kỳ thú liên quan đến một số con gấu Teddy.

Tuy Liễu Hàn Yên ngẫu nhiên nhìn qua những con gấu, nhưng trên thực tế chỉ là nhìn thoáng qua mà thôi.

Khi vào đến bên trong cửa hàng, đứng trước một cái tủ thủy tinh đặc biệt, bên trong đặt con gấu mà Liễu Hàn Yên đã cắt đứt một cánh tay.

- Bà xã.

Tần Xuyên cúi người, thì thầm bên tai Liễu Hàn Yên, giọng ấm áp nói:

- Em xem, bây giờ con gấu của em cũng không cô đơn. Tuy nó chỉ còn một tay, nhưng anh đã đặt nó trong một cái tủ bắt mắt nhất, có thể nhìn thấy những con gấu khác.

- Giống như em vậy, mặc kệ em tỉnh lại lúc nào, ít nhất bên cạnh em còn có anh. Anh vẫn chờ em mặc áo cưới. Chúng ta kết hôn nhé, được không?

Liễu Hàn Yên cũng không trả lời, chỉ nhìn con gấu kia, giống như có chút xuất thần.

Tần Xuyên cũng đã quen thuộc với cảnh tượng này, khẽ thở dài, tiếp tục đẩy xe lăn, dự định ra ngoài.

Đúng lúc này, một thanh âm u nhã, thanh tịnh rất quen thuộc truyền vào lỗ tai của hắn.

- Bây giờ…trời lạnh.

Cơ thể Tần Xuyên giống như bị điện giật, tay run lên, cúi đầu thật mạnh nhìn cô gái.

Chỉ thấy Liễu Hàn Yên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng.

- Đợi xuân về hoa nở, chúng ta kết hôn được không?

Cô gái mỉm cười, chẳng khác nào băng sơn tuyết liên nở rộ.

Hốc mắt Tần Xuyên không kìm chế được trở nên ẩm ướt, vội vã gật đầu.

- Nghe theo lời em.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch