Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Thành Mẹ Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 249: Kết Cục (1)

Chương 249: Kết Cục (1)

Nhóm dịch: Fulybook

Nguồn: Truyện YY

Người duy nhất đã kết hôn sinh con là Nguyễn Hạ chỉ nâng chén trà lên, không chủ động tham dự cuộc thảo luận về đề tài này.

"Chị Hạ, chị và chồng mình có định sinh đứa thứ hai không?" Một nhân viên đột nhiên nhìn về phía Nguyễn Hạ, hỏi.

Từ lúc chính sách thai thứ hai được thực hiện, dù là gia đình đã có một đứa con, ngày lễ ngày tết cũng sẽ bị bạn bè họ hàng hỏi chuyện con thứ hai. Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm cũng không phải là ngoại lệ, bây giờ bọn họ về nhà họ Nguyễn, ông Nguyễn quả thực sẽ không nói gì cả, bà Nguyễn lại nói bóng nói gió hai câu, cuối cùng đều bị Nguyễn Hạ nói sang chuyện khác.

Bây giờ mỗi lúc ăn cơm tối xong, bọn họ sẽ dẫn Vượng Tử ra ngoài tiêu thực, sẽ thấy được vài thai phụ vác cái bụng to trong khu biệt thự. Ngay cả mấy người giáo viên hay phụ huynh trong nhà trẻ có quan hệ tốt với Nguyễn Hạ cũng hỏi câu này, ý nghĩ của mấy người đó rất đơn giản, cảm thấy Nguyễn Hạ có điều kiện sinh đứa thứ hai.

Nói cách khác, nhà họ Tống rất có tiền, không có mâu thuẫn về phương diện kinh tế, có nhà có xe có tiền ngân hàng, chồng lại là ông chủ của công ty đã đưa ra thị trường. Đừng nói là đứa thứ hai, cho dù sinh thêm mấy đứa thì mấy đứa đó vừa sinh ra cũng đã thắng trên vạch xuất phát rồi, làm cho người ta phải hâm mộ.

Nguyễn Hạ mỉm cười, khẽ lắc đầu: "Không có ý định này."

Mấy cô gái tụ tập cùng một chỗ, đã có người bắt đầu, đề tài này đương nhiên sẽ tiếp tục kéo dài: "Chị Hạ, chị sinh thường đúng không?"

Nguyễn Hạ nhớ lại một hồi, khẽ gật đầu: "Ừ."

"Sinh thường chắc chắn là rất đau đúng không? Lúc chị sinh tiểu Vượng Tử thì kỹ thuật sinh không đau vẫn chưa hoàn thiện nhỉ? Nghe nói sinh con là thứ đau nhất luôn đó."

...

...

Nguyễn Hạ đương nhiên không biết.

Cơ thể này đã từng sinh con, thế nhưng cô vẫn chưa hề được cảm nhận sự thống khổ khi sinh nở, vì vậy trong một vấn đề thế này, cô không có lập trường gì để phát biểu ý kiến cả.

Chưa tới sáu giờ, Tống Đình Thâm đã đến đón cô, mới vừa lên xe, anh lập tức hỏi: "Sao lại mang dáng vẻ tâm sự nặng nề thế, chuyện làm ăn trong cửa hàng không tốt sao, hay là các nhân viên chọc giận em?"

"Không có." Nguyễn Hạ thở dài một hơi, cô sờ nhẹ vào cái bụng vô cùng bằng phẳng, không có một cái sẹo lồi nào: "Chỉ là hôm nay mấy cô gái trong đó đang nói đến chuyện sinh con."

Sinh con?

Tống Đình Thâm suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Không phải em nói mấy nhân viên trong cửa hàng của em đều là người chưa kết hôn hay sao?"

"Bọn họ hỏi em, muốn lấy kinh nghiệm từ em đó mà."

Trên mặt của Tống Đình Thâm hơi có vẻ lúng túng, thật ra anh còn chẳng nhớ được dáng vẻ bụng to của Nguyễn Hạ, dù sao cũng đã mấy năm rồi, hơn nữa lúc cô mang thai thì công việc của anh cũng rất bận rộn, hai người còn chẳng có tình cảm gì, thời gian mà anh ở bên cạnh cô thực sự rất ít. Có điều, mỗi lần khám thai, anh đều gắng rút bớt thời gian làm việc mà dẫn cô đi. Tuy rằng anh không nhớ lúc cô mang thai là dáng vẻ gì, thế nhưng anh vẫn nhớ lần siêu âm 4d, tâm trạng lần đầu tiên được nhìn thấy mặt của Vượng Tử, đương nhiên anh tuyệt đối sẽ không nói chuyện này cho cô nghe, nếu không cô đột nhiên tính sổ, vậy thì anh toi đời.

"Nè, anh có muốn một đứa nữa không?" Lúc Nguyễn Hạ hỏi vấn đề này, thật ra cô cũng hơi thấp thỏm.

Dù sao giữa vợ chồng có hợp hay không, về phương diện muốn có con, muốn mấy đứa thì nhất định phải giải quyết cho xong. Nếu không một người muốn có con, một người khác lại muốn tránh thai, trên cơ bản thì đã có sự mâu thuẫn sâu sắc.

Tống Đình Thâm không hiểu tại sao Nguyễn Hạ lại đột nhiên hỏi đến vấn đề này.

"Muốn anh nói không muốn là chuyện không thể." Trước đây Tống Đình Thâm quả thực cảm thấy mình và Nguyễn Hạ không thể nào có đứa thứ hai được. Dù sao bọn họ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, hơn nữa tình cảm lại rất tệ, tình huống như vậy thực sự không thích hợp sinh con tiếp. Thế nhưng bây giờ không giống như trước, tình cảm của hai người bọn họ đã rất tốt...

Nhưng Tống Đình Thâm biết Nguyễn Hạ không muốn sinh con nữa, lúc cô sinh Vượng Tử xong, đang ở cữ thì có oán giận với dì Nguyệt, đời này cho dù có gác dao lên cổ cô, cô cũng sẽ không sinh nữa, đây là một trong số những câu nói lúc đó. Bây giờ tuy rằng cô không có nói rõ, thế nhưng vào buổi tối, cô đều yêu cầu anh dùng biện pháp thật an toàn một cách mãnh liệt. Muốn dựa vào may mắn, muốn lừa gạt cô, muốn phạm quy một cách tình cờ còn khó hơn lên trời, thậm chí cô còn tránh ngày rụng trứng, làm như vậy để làm gì, trong lòng người đàn ông hơn ba mươi như Tống Đình Thâm vẫn hiểu rất rõ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch