"Có điều quyền quyết định vẫn nằm trong tay em." Tống Đình Thâm lại bổ sung thêm một câu: "Em quyết định là được rồi, dù sao người phải chịu đựng sự khổ cực khi mang thai và sự thống khổ khi sinh nở là em, không phải anh."
Nguyễn Hạ nghe xong lời này, trong lòng vẫn rất vui mừng, cô chủ động áp sát vào, khen thưởng cho Tống Đình Thâm một nụ hôn.
Càng hiểu rõ người này, cô càng cảm thấy mình đã nhặt được bảo vật, nhặt được thứ bảo vật mà dù có đốt đền lồng lên cũng tìm không thấy.
Tống Đình Thâm biết câu trả lời của mình đã làm cho cô hài lòng, anh mỉm cười, nói: "Cám ơn bà chủ khen thưởng."
Đối với chuyện này, hai người cũng không có điều gì bất đồng. Tuy rằng Tống Đình Thâm thích trẻ con, thế nhưng anh cũng biết sự gian khổ khi mang thai và sinh nở, anh sẽ không đứng ở lập trường của mình, yêu cầu Nguyễn Hạ thỏa mãn nhu cầu của bản thân. Lại nói, anh cũng rất hài lòng với cuộc sống bây giờ, cô không chủ động đề cập đến, anh cũng sẽ không thảo luận chuyện này với cô.
Thừa dịp anh còn chưa khởi động xe, Nguyễn Hạ ôm cánh tay của anh, dựa vào bả vai của Tống Đình Thâm, mang giọng điệu rất là ngọt ngào mà nói: "Mỗi lần nhìn thấy tin tức đàn ông ép vợ mình sinh con, em liền cảm thấy anh vô cùng tốt."
Tống Đình Thâm giả vờ tức giận: "Chỉ có vào lúc này thì em mới thấy anh vô cùng tốt?"
"Không đúng không đúng." Ở chung với anh được một quãng thời gian rất dài, cũng hiểu rất rõ tính cách của lẫn nhau, Nguyễn Hạ biết anh không có tức giận: "Bởi vì có rất nhiều người đều không thể tôn trọng và đau lòng vợ của mình, khiến cho ý nghĩa của việc kết hôn giống như chỉ là vì sinh con, người phụ nữ có tử cung chình là vì việc này... Em rất vui vẻ, anh tôn trọng em, so với việc anh thích em thì càng làm cho em vui hơn."
Tống Đình Thâm giơ tay sờ vào mái tóc dài của cô: "Đây là chuyện mà bất kỳ một người đàn ông bình thường nào cũng có thể làm được, Tống thái thái à, em quá dễ thỏa mãn rồi. Có điều như vậy cũng tốt."
Như vậy cũng tốt.
Mỗi một việc nhỏ nhặt mà anh làm cho cô, cô đều nhìn thấy.
Đợi đến lúc bọn họ về tới nhà, Vượng Tử đã về từ nhà trẻ rồi. Cậu đang ngồi trên thảm làm bài tập số học đơn giản, thấy Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm trở về, cậu quăng cây bút chì, nhào vào trong lồng ngực của Nguyễn Hạ.
"Mẹ, mẹ mà còn không về, con muốn gọi điện thoại cho mẹ rồi đó!"
Bây giờ lịch sử trò chuyện trong di động của Nguyễn Hạ, hai người đàn ông nhà họ Tống xuất hiện với tần suất cao nhất. Vượng Tử sao, cậu có đồng hồ thông minh, chỉ cần không ở trên lớp, chỉ cần cậu nghĩ tới Nguyễn Hạ thì sẽ gọi điện thoại cho cô, sẽ oán giận thức ăn trong nhà trẻ không hợp với khẩu vị của mình, cũng sẽ kể cho cô nghe tranh chấp nhỏ của các bạn nhỏ trong nhà trẻ. Nói tóm lại, trong một nhà ba người, tiền điện thoại mỗi tháng của Vượng Tử là nhiều nhất...
Cậu là kẻ cuồng gọi điện thoại, ở nhà trẻ sẽ gọi điện thoại cho ba mẹ, sau khi về đến nhà lại gọi điện thoại cho bạn bè, liên lạc vô cùng chặt chẽ, công việc vô cùng bận rộn.
Trên bàn cơm, miệng của Vượng Tử không hề dừng lại, không ngừng chia sẻ chuyện xảy ra vào ngày hôm nay trong nhà trẻ cho ba mẹ mình nghe. Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ đều rất kiên nhẫn lắng nghe, có lúc còn hỏi cậu mấy câu, bây giờ hai người bọn họ đều rất hưởng thụ giờ phút như vậy.
Có lúc Nguyễn Hạ cũng sẽ cảm thán, mặc dù là ở trong thế giới tiểu thuyết, thế nhưng bọn họ không phải nhân vật chính, cuộc sống cũng sẽ không du dương lên xuống. Thậm chí sau chuyện của Tần Ngộ và nguy cơ của công ty, tất cả đều trở nên bình thản, thế nhưng cuộc sống chân chính còn không phải là như vậy hay sao?
Cô đã sớm có lòng trung thành với cái thế giới này rồi.
Thật ra lý do mà cô không muốn có đứa thứ hai rất đơn giản. Mọi người đều ích kỷ, nếu để những chuyên gia trên weibo, hay những hiệp sĩ bàn phím ở trên internet phán định, chuyện cô không muốn sinh con quả thực chính là tội ác tày trời. Thế nhưng cô thực sự không hề có chút hứng thú nào với việc mang thai sinh con, dù bây giờ giữa cô và Tống Đình Thâm có tình cảm rất sâu đậm, ý nghĩ như thế cũng chưa từng thay đổi, đối với cách nói "yêu một người liền muốn sinh một đứa bé cho người đó", cô không dám gật bừa.
Đương nhiên, bây giờ cô không muốn mang thai sinh con lại có lý do thứ hai.
Một lý do thứ hai mà cả đời này cô cũng sẽ không nói cho người khác biết.
Không hiểu ra sao mà đi tới thế giới này, lại không hiểu ra sao mà có chồng và con, giống như quốc gia phân chia xong vậy, cô không có cách nào để từ chối, cũng không thể từ chối. Một chuyện ly kỳ thế này, cô chỉ có thể giấu kín ở trong lòng. Đối với Vượng Tử mà nói, cô chính là mẹ ruột của cậu, đối với Tống Đình Thâm mà nói, cô chính là vợ của anh, mẹ của con anh, thế nhưng điều bọn họ không biết là, trong cơ thể này lại có một linh hồn khác.
Nhân tính đều là phức tạp, dù là Nguyễn Hạ cũng không thể xác định, sau khi cô có một đứa bé với Tống Đình Thâm, cô có còn duy trì được ý nghĩ lúc đầu với Vượng Tử hay không nữa.
Tình yêu của cô dành cho Vượng Tử, là ở trong cuộc sống từng chút từng chút mà tích lũy. Nếu như cô lại mang thai, một thân thể hai trái tim đập, có lẽ khi cô biết được sự tồn tại của đứa bé đó, sẽ triệt để yêu thương nó, tình cảm với hai đứa bé có thể bình đẳng được hay không, không ai có thể dám chắc được.
Buổi tối, Nguyễn Hạ kể chuyện trước khi đi ngủ cho Vượng Tử, cô nằm ở bên cạnh cậu, nhìn cậu từ từ buồn ngủ, đôi mắt dần dần nhắm lại, cô mỉm cười, cúi đầu hôn lên trán cậu một cái.
Nhân tính là phức tạp, lòng người là khó xác định.
Con là đứa bé của mẹ, là đứa bé duy nhất, tất cả tình yêu của mẹ đều dành cho con.