Sở Hành Vân đi ra ngoài cửa, vừa thấy Tần Vũ Yên thì bình tĩnh trở lại.
Vào lúc này Tần Vũ Yên đã không còn thần thái như thường ngày, sắc mặt âm trầm, hai tròng mắt vô thần giống như người mất hồn, không có chút tinh thần năng động nào.
Ngoài ra Sở Hành Vân còn phát hiện không chỉ lục phủ ngũ tạng Tần Vũ Yên bị tổn thương mà ngay cả linh hải cũng bị hư hỏng nặng, hơn nữa thương tích này không chỉ mới bị đây mà nàng đã phải giằng co một thời gian dài.
- Xem ra Tần gia thực sự đã xảy ra chuyện lớn!
Sở Hành Vân thở dài, tăng nhanh tốc độ.
Thấy Sở Hành Vân đến, Tần Vũ Yên cực kỳ miễn cưỡng lộ ra một nụ cười, yếu ớt nói:
- Đã lâu không gặp, ta gần đây nghe được không ít thông tin liên quan tới ngươi... hả...đã có chuyện gì xảy ra, ngươi đã đột phá đến Tụ Linh Cảnh tứ trọng rồi?
Những lời Tần Vũ Yên chưa kịp nói đã nuốt trở lại, hai mắt tràn đầy khiếp sợ giống như thấy điều gì đó vô cùng khó tin.
Lúc Vũ Phủ khảo hạch, Sở Hành Vân dưới uy áp của Cổ Thanh Tùng mới giận dữ mà đột phá tu vi, bước chân vào Tụ Linh Cảnh.
Một màn này Tần Vũ Yên đã tận mắt chứng kiến nên nhớ rất rõ.
Từ đó tới nay chỉ mới qua thời gian một tháng, Sở Hành Vân đã liên tục thăng liền ba cấp, đặt chân vào Tụ Linh Cảnh tứ trọng, hơn nữa nàng còn để ý thấy tu vi của Sở Hành Vân cực kì hùng hậu, không giống như là sử dụng đan dược mà thăng cấp.
- Thời gian một tháng đã đột phá nhanh như vậy, nếu cứ tiếp tục tốc độ như thế này chẳng phải chỉ trong thời gian ngắn sẽ bước vào Địa Linh Cảnh?
Tần Vũ Yên biết thiên phú tu luyện của Sở Hành Vân rất mạnh, nhưng không nghĩ tới hắn lại cường hãn như vậy, hoàn toàn là phá vỡ lẽ thường, đã đạt đến trình độ khó có thể nắm bắt.
- Vấn đề tu vi ngươi không cần quá để ý, hôm nay ngươi tự mình đến chắc có rất nhiều vấn đề muốn nói cùng ta đi.
Sở Hành Vân tránh sang một bên, thấp giọng nói:
- Vào đi, bên ngoài nói không tiện.
Tần Vũ Yên gật đầu, đi vào trong đình viện.
Nàng liên tục hít sâu mấy hơi mới có thể đem nội tâm chấn động bình tĩnh lại, nàng ngắm nhìn Sở Hành Vân sau đó đem những chuyện xảy ra gần đây đều đơn giản kể lại một lần.
Đúng như suy đoán của Sở Hành Vân, đây là việc có liên quan đến Tần gia.
Lúc đầu, sau khi trấn áp thú triều thì Tần Vũ Yên nhận được tin tức Tần Thiên Vũ bị bệnh nặng, cũng không kịp chờ đợi Sở Hành Vân mà vội vàng trở về Hoàng Thành.
Về lại Tần gia, Tần Vũ Yên kinh ngạc phát hiện trong khoảng thời gian mình rời đi, tất cả cao tầng của Tần gia đều đã nghe theo lệnh Tần Thiên Phong, tất cả cửa hàng do Tần gia quản lý cũng đều bị Tần Thiên Phong nắm trong tay.
Tần Vũ Yên nhất thời giận dữ, dùng thân phận con gái gia chủ cùng Tần Thiên Phong đánh một ván cờ để đoạt lại quyền chủ động.
Nhưng Tần Vũ Yên đã đánh giá thấp thủ đoạn của Tần Thiên Phong.
Tần Thiên Phong đã thông đồng với các gia tộc khác trong Hoàng Thành gây ra áp lực đối với Tần Vũ Yên, không những khiến nàng bị thương mà cũng ngay cả tài nguyên cũng đoạt đi không ít.
Bây giờ Tần Vũ Yên đã bị dồn đến mức sức cùng lực kiệt.
- Ngươi vừa mới trở về Tần gia mà đã bị Tần Thiên Phong cùng mấy gia tộc khác hợp sức chèn ép, xem ra bọn chúng đã có âm mưu từ trước, muốn đoạt hết tài nguyên ngươi nắm trong tay.
Sở Hành Vân tâm tư nhạy cảm, liếc mắt liền nhìn thấu chân tướng sự việc.
Trong lòng Tần Vũ Yên bỗng nhảy dựng lên, trên mặt nở một nụ cười khổ.
Thật ra nàng cũng đã tính đến điều này, nhưng khi nghe tin Tần Thiên Vũ bị bệnh nặng thì Tần Vũ Yên cũng không thể còn đầu óc tiếp tục tính toán thêm, nàng muốn trước tiên chăm sóc tốt cho Tần Thiên Vũ rồi lại nghĩ biện pháp giải quyết chuyện gia tộc sau.
Chỉ tiếc thủ đoạn của Tần Thiên Phong quá tàn nhẫn, không tiếc phối hợp với người ngoài để đối phó nàng.
Sở Hành Vân thấy nét mặt bất đắc dĩ của Tần Vũ Yên đành thở dài.
- Tình huống của phụ thân ngươi như thế nào?
- Bệnh tình tạm thời ổn định, nhưng vẫn bị hôn mê sâu, ta đã mời nhiều danh y đến khám chữa nhưng không có gì thay đổi, ta định mời sư tôn giúp đỡ nhưng người đang ở trong Hoàng Cung nên ta không cách nào liên lạc được.
Vừa nhắc tới Tần Thiên Vũ, sắc mặt Tần Vũ Yên lại càng buồn hơn.
Bệnh của phụ thân nàng ngày càng trở nên nghiêm trọng, gia tộc thì rơi vào tay kẻ gian, nàng chỉ là một nữ nhân nên không thể chống đỡ được nhiều, ngay cả muốn tìm người giúp đỡ cũng không được, đến đường cùng đành phải tìm đến Sở Hành Vân.
- Theo như ta biết thì phụ thân của ngươi đã bước vào cảnh giới Địa Linh Cảnh rồi.
Sở Hành Vân đột nhiên hỏi khiến Tần Vũ Yên sửng sốt, sau đó nàng liền gật đầu xem như trả lời.
Tần Thiên Vũ là gia chủ Tần gia, trong tay nắm giữ lượng tài nguyên khổng lồ, mặc dù thiên phú tầm thường nhưng dựa vào nội tình cũng có thể dễ dàng bước vào Địa Linh Cảnh.
Tần Vũ Yên có chút khó hiểu không biết vì sao Sở Hành Vân lại hỏi cái này.
- Võ giả sau khi bước vào Địa Linh Cảnh sẽ từ từ nắm giữ âm sát khí, dưới sự rèn luyện của âm sát khí thì võ giả khí lực, lục phủ ngũ tạng đều nhận được lột xác, theo lẽ thường mà nói sẽ rất ít khi bị bệnh, mặc dù có cũng sẽ không thể rơi vào hoàn cảnh hôn mê hấp hối.
Nghe được Sở Hành Vân nói, Tần Vũ Yên nín thở, rung động nói:
- Vậy ý của ngươi là...
- Ta không tận mắt kiểm tra phụ thân ngươi nên không tiện suy đoán lung tung.
Sở Hành Vân trầm tư trong giây lát sau đó đứng dậy nói với Tần Vũ Yên:
- Đi thôi, mang ta đến Tần gia một chuyến, không chừng sẽ có cơ hội nghịch chuyển.
- Được.
Tần Vũ Yên gật đầu, bây giờ nàng chỉ có thể đem hết hy vọng đặt lên trên người Sở Hành Vân.
Chào hỏi Lạc Lan một tiếng, Sở Hành Vân cùng Tần Vũ Yên liền rời khỏi Lăng Tiêu Vũ Phủ, chạy về hướng Tần gia.
Tần gia cách Lăng Tiêu Vũ Phủ không xa, rất nhanh bọn họ đã đến.
Dọc theo đường đi, Sở Hành Vân phát hiện những cửa hàng của Tần gia đã bắt đầu khai trương trở lại, có không ít gã sai vặt bưng lên bưng xuống hàng hóa, có vẻ rất là bận rộn.
Hắn còn nhạy cảm chú ý tới trưởng quỹ cùng những tên sai vặt khi thấy Tần Vũ Yên đến thì trong mắt đều lộ ra vẻ khinh thị, không thèm hành lễ, giống như không hề thấy nàng đi ngang qua vậy.
Một màn này khiến Sở Hành Vân ngưng trọng, xem ra Tần gia đã hoàn toàn bị Tần Thiên Phong nắm giữ, Tần Vũ Yên tuy có danh phận nhưng đã không còn thực quyền nữa, bị bên ngoài toàn bộ bài xích.
Hai người đến gần Tần phủ đã thấy cách đó rất xa có một đám người đang vây nơi này, thanh thế khá lớn.
Tần Vũ Yên cau mày, tiến nhanh về phía trước thì phát hiện bảng hiệu Tần phủ đã bị tháo xuống, vài tên tráng hán giơ một tấm bảng mới lên để chuẩn bị lắp đặt, trên tấm bảng có viết hai chữ “Tần Phủ” như rồng bay phượng múa.
Nhưng tên khắc trên đó không phải Tần Thiên Vũ mà là Tần Thiên Phong!
Hai người đang muốn đến gần xem thế nào thì một đạo thân đột nhiên ảnh lao ra, là thiếp thân nha hoàn của Tần Vũ Yên, Tần Thanh.
Chỉ thấy trên mặt Tần Thanh đầy ủy khuất, hai hàng lệ chảy ra, khóc thút thít nói:
- Tiểu thư, không xong rồi, nhị gia âm thầm mua chuộc các trưởng lão, lấy lý do lão gia bệnh nặng để tuyên bố hắn sẽ làm tộc trưởng kế tiếp, chưởng quản Tần gia tất cả sự việc, ngay bảng hiệu khắc tên lão gia cũng bị gỡ xuống mà thay bằng tên hắn!