Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 147: Ngũ Thải Tuyết Liên

Chương 147: Ngũ Thải Tuyết Liên




Cách mỗi một đoạn thời gian thì Hoàng Thành sẽ tổ chức một buổi đấu giá.

Buổi đấu giá này không thuộc về bất kỳ một thế lực nào mà do tất cả thương hội cùng nhau tổ chức. Làm như vậymột là vì công chính, hai là vì tăng cường hợp tác giữa các thương hội.

Nơi diễn ra hội đấu giá chính là một tòa cung điện nguy nga khổng lồ, cho dù cách vài trăm thước đều có thể cảm nhận được sự hùng vĩ của nó.

Tuy nhiên bởi vì hội đấu giá còn chưa có diễn ra cho nên tất cả cửa ra vào đều bị canh gác khóa chặt.

Lúc đám người Sở Hành Vân đi vào khu giao dịch, ở đây sớm đã tấp nập người, không ít võ giả ra vào các cửa hàng ở hai bên, bầu không khí cuồng nhiệt, âm thanh kì kèo mặc cả vang lên không dứt.

- Quá náo nhiệt!

Tràng diện như vậy khiến Sở Hổ hai mắt nhìn đăm đăm, hắn chưa bao giờ thấy qua cảnh tượng như vậy, ngay cả Diêm Độc cùng Cố Thanh Sơn cũng tương tự, cả đám mắt mở to, trong lòng đều cảm thán cảnh Hoàng Thành đúng là nơi đất rộng người đông.

Ở đây ngoại trừ các cửa hàng thì cũng có không thiếu võ giả đứng ở ngoài rao bán, bọn họ không có cửa hàng nên trải một tấm da thú trên mặt đất mà ngồi bán, đồ vật đến từ khắp nơi khác nhau, rất khó mà phân biệt được thật giả.

- Dựa theo kế hoạch đã định, trước tiên ta đi mua sắm chút linh tài.

Tần Sơn nói một câu sau đó cùng Tần Vũ Yên đi vào một cửa hàng chuyên bán linh tài.

Nghe vậy mọi người cũng bắt đầu tản ra, hăng hái tìm kiếm những vật mình cần.

- Sở đại ca, nơi này tụ tập thật là nhiều người, chúng ta đi qua xem một chút nha.

Lạc Lan chỉ vào một cửa hàng ở phía trước đang có rất nhiều người tụ tập, lâu lâu còn phát ra mấy tiếng hô, không biết là đang bán thứ gì.

Sở Hành Vân cũng có phần hiếu kỳ, nhanh chóng tiến về nơi đó, ánh mắt khẽ run.

Ở trong cửa hàng có một lão giả thấp nhỏ râu bạc đang đứng, cười híp mắt giới thiệu vật phẩm của mình với mọi người.

Ở trước mặt của lão giả là một bãi đá ngũ sắc, bên trên có một đóa tuyết liên lớn bằng nắm đấm tỏa ra ánh sáng năm màu khiến cho không ít người sợ hãi than.

Sở Hành Vân không hề để ý đến đóa tuyết liên kia mà nhìn về hai đạo thân ảnh đang đứng phía sau lão giả râu bạc.

Đó là một nam một nữ, nam mặc một bộ cẩm bào khá bắt mắt, khuôn mặt anh tuấn, nữ mặc một bộ xiêm y rực rỡ, cả người lộ ra vẻ kiều mị, hai người sóng vai mà đi có vẻ rất là xứng đôi.

Hai người này rõ ràng là La Thịnh cùng Thủy Thiên Nguyệt.

- Ngũ Thải Tuyết Liên?

Diêm Độc thấy bãi đá liền giật mình nói:

- Đây là linh tài cấp năm cực kỳ trân quý, vì sao bọn hắn lại không mang đến đấu giá hội mà lại bầy bán ở chỗ này?

Lạc Lan mở lớn cái miệng nhỏ nhắn, lộ ra bộ dạng mong muốn nói:

- Tuyết liên thật xinh đẹp, không ngờ lại có thể phát ra ánh sáng năm màu, hèn chi nó lại hấp dẫn được nhiều người đến như vậy!

Sở Hành Vân nhịn không được cười nói:

- Ngũ Thải Tuyết Liên tất nhiên rất đẹp, nhưng nó hấp dẫn được nhiều người tới đây là bởi vì ẩn chứa một lượng sinh cơ tinh thuần khổng lồ, võ giả nếu luyện hóa thì không những có thể rèn luyện khí lực mà còn có tác dụng tẩm bổ linh hải, có thể nói là linh tài trân quý hiếm có.

- Từ từ!

Sở Hành Vân sửng sốt một chút, thấp giọng rù rì nói:

- Lạc Lan vừa bước vào Tụ Linh Cảnh, đúng lúc cần lượng lớn sinh cơ, huống chi lại có Võ Linh Cửu Tinh Thụy Liên có thể hấp thụ hoàn toàn sinh cơ từ Ngũ Thải Tuyết Liên này, Lạc Lan có thể tận dụng được tất cả mà không một chút bỏ xót.

Nghĩ vậy, Sở Hành Vân lập tức dẫn mọi người đi tới.

Lúc này bên trong cửa hàng đã chật ních võ giả đứng xem, bọn họ đều vì Ngũ Thải Tuyết Liên mà đến, mỗi người đều trợn tròn hai mắt, bên trong không dấu được vẻ tham lam.

- Sự trân quý của Ngũ Thải Tuyết Liên chúng ta đều rất rõ ràng, nhưng mà giá cao tới 5000 viên linh thạch thì thật sự quá đắt, có thể bớt chút ít được không?

Một gã võ giả khôi ngô thấp giọng nói, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Ngũ Thải Tuyết Liên.

- Còn muốn giảm giá?

Lão giả râu bạc có chút tức giận nói:

- Coi như linh tài cấp năm bình thường đã có giá trên dưới 3000 viên linh thạch, mà Ngũ Thải Tuyết Liên lại là cực phẩm trong linh tài cấp năm, giá trị bằng với võ học thánh giai, 5000 viên linh thạch đã là giá thấp nhất, ngoại trừ La Thủy Thương Hội chúng ta thì không có nhà nào khác bán đâu!

La Thịnh đi ra, cười nhạt nói:

- Hôm nay chính là ngày vui khai trương của La Thủy Thương Hội chúng ta cho nên mới lấy ra Ngũ Thải Tuyết Liên này, lại còn bán ra với giá thấp nhất, nếu như mọi người thấy không thích hợp thì có thể vào bên trong nhìn, nói không chừng sẽ kiếm được đồ vật mình mong muốn.

Dứt lời, mọi người đều hai mắt nhìn nhau, ai cũng hiểu được đạo lý này.

Ngũ Thải Tuyết Liên cực kỳ trân quý, đừng nói là 5000 linh thạch, cho dù ra giá một vạn linh thạch cũng không tính là quá phận.

La Thủy Thương Hội vì muốn hấp dẫn mọi người nên mới cố ý treo giá rẻ như vậy, coi như bọn họ cũng có lòng tốt. Không ít võ giả xem đến mù quáng, trong lòng đều rối tung, rất muốn nắm chặt cơ hội ngàn năm có một này.

Cũng không lâu sau đó, một lão giả tóc bạc đi ra giữa đám người, giống như đã hạ quyết tâm nói:

- Ngũ Thải Tuyết Liên này, ta muốn!

La Thịnh cười đến chân mày hơi cong:

- Không thành vấn đề, tiền trao cháo múc.

Lão giả tóc bạc gật đầu, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đang chuẩn bị cùng La Thịnh hoàn thành giao dịch.

- Một đóa Ngũ Thải Tuyết Liên trân quý như vậy mà chỉ bán có 5000 viên linh thạch thì đúng là rất có lương tâm, nhưng tuyết liên này đã héo rũ, không chỉ sinh cơ suy yếu mà còn có thể phát ra độc tính, nếu dùng thì không tới ba ngày có thể bị độc chết.

Thanh âm chói tai không gì sánh được vang lên khiến mọi người dừng tất cả động tác, phóng ánh mắt nhìn lại thì thấy đoàn người của Sở Hành Vân đang đi tới, trên gương mặt mang ý cười châm chọc.

Hắc y lão giả nghe được lời của Sở Hành Vân thì lập tức thu lại nhẫn trữ vật, trợn to hai mắt nói:

- Cái gì? Đóa Ngũ Thải Tuyết Liên này đã héo rũ, lại còn ẩn chứa kịch độc?

- Sao ngươi dám nọi bậy nói bạ như thế, La Thủy Thương Hội chúng ta chưa bao giờ lừa người khác!

Trong mắt La Thịnh lóe lên một tia hoảng sợ, trên mặt lập tức hiện lên vẻ giận dữ, chỉ vào Sở Hành Vân quát:

- Chư vị, người này có chút ân oán cá nhân với ta, những lời hắn nói lúc nãy chỉ là bịp bợm mà thôi, mục đích chính là hủy đi danh tiếng của thương hội chúng ta, mọi người đừng để bị hắn lừa!

- Không sai, người này cực kỳ âm hiểm, chuyên làm những chuyện hại người lợi mình, những người bên cạnh hắn cũng không ai là người lương thiện, mọi người hãy tỉnh táo mà xem xét, đừng để những lời nói này lừa gạt. Các ngươi, mau đi đánh đuổi bọn chúng ra khỏi đây!

Thủy Thiên Nguyệt cũng quát lớn, nàng vung tay lên, lập tức có hơn mười võ giả vọt ra, vây đám người Sở Hành Vân lại.

Trong phút chốc, ánh mắt mọi người đều rơi trên người của Sở Hành Vân, họ chỉ thấy Sở Hành Vân cười lạnh một tiếng, hai tay khoanh trước ngực, dùng một ánh mắt cực kì khinh thường nhìn Ngũ Thải Tuyết Liên, lạnh lùng nói:

- Trái chửi một câu, phải quát một câu, thật đúng là một bản song ca hoàn hảo, nếu có bản lĩnh thì các ngươi mau đem Ngũ Thải Tuyết Liên từ trên đài xuống cho mọi người cùng nhau quan sát đi.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch