Ông ông tiếng nổ lớn, chấn động trong chiến đấu tạo thành từng cơn cuồng phong khiến cả không gian có vài phần hiu quạnh.
Mọi người đang quan sát không ngừng nín thở, trong mắt liên tục hiện ra vẻ kinh hãi.
Thật mạnh!
Vừa rồi hai người giao chiến có thể nói là điên cuồng từ lúc bắt đầu, ai cũng không lùi bước mà lấy cứng đối cứng, chỉ trong nháy mắt thanh thế chấn động đã làm không ít đệ tử phải mặc cảm.
- Ngươi quả nhiên rất mạnh, nhưng chỉ bằng chút thủ đoạn thế này thì còn lâu mới thắng được ta!
Ân Nhược Trần hướng về phía Sở Hành Vân lạnh lùng cười, chợt hư ảnh chuông cổ trên đỉnh đầu hắn không ngừng xoay tròn, vô số luồng sáng từ trên trời chiếu xuống giống như cơn mưa xối xả.
Chuông cổ này chính là võ linh của Ân Nhược Trần, phẩm cấp rất cao, đã đạt tới ngũ phẩm.
Địa Linh Cảnh tứ trọng cùng với ngũ phẩm võ linh, chỉ hai điểm này đã nói lên thiên phú Ân Nhược Trần rất kinh khủng, dù cho ở trong toàn bộ Hoàng Thành thì hắn cũng được xếp vào hàng thiên tài kiệt xuất, tiếng tăm lừng lẫy.
Thình thịch thình thịch thình thịch!
Lưu quang điên cuồng chiếu xuống, mỗi một đạo đều ẩn chứa lực lượng kinh người, xuyên thủng cả mặt đất kiên cố, nhiều hố nhỏ rậm rạp xuất hiện trông rất kinh khủng.
Đợi lưu quang chậm rãi biến mất, cả lôi đài đã bị khói bụi mù mịt bao phủ, một đạo thân ảnh nhỏ gầy xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nhẹ nhàng bước ra.
- Làm sao có thể, sao ngươi có thể lông tóc không hao tổn chút nào?
Ân Nhược Trần trợn to hai mắt, thế tiến công của hắn vừa nhanh vừa mạnh, Sở Hành Vân đã làm cách nào để tránh đi mà không có bất kì tổn thương?
Suy nghĩ của mọi người cũng giống hệt như Ân Nhược Trần, tất cả đều bị cảnh tượng này làm cho há hốc mồm, duy chỉ có mỗi mình Lận Thiên Trùng thấy được rõ ràng toàn bộ quá trình, trong con ngươi tinh mang không ngừng chuyển động.
Vừa rồi lúc vô số lưu quang chiếu xuống, cứ khi nó sắp đánh trúng người thì trên thân thể Sở Hành Vân bỗng xuất hiện một cỗ thiên địa lực vô cùng mờ mịt.
Dưới sự không chế của Sở Hành Vân, cổ thiên địa lực này bao bọc từng đạo lưu quang lại, hai cái va chạm vào nhau rồi cùng lúc tiêu tán, không hề phát ra bất kì tiếng động nào.
- Nếu như ta không có đoán sai, cổ thiên địa lực này chắc hẳn đến từ Bích Không Đỉnh. Lấy tu vi hiện tại của Sở Hành Vân không thể nắm trong tay quá nhiều thiên địa lực, nhưng không ngờ hắn lại có thể làm được đến mức độ này, điều đó nói lên hắn đối với thiên địa lực đã đạt đến mức độ tùy tâm sở dục (tùy ý sử dụng).
- Nếu như đổi lại là ta, dưới điều kiện giống vậy có thể làm được đến trình độ này hay không?
Lận Thiên Trùng tự hỏi bản thân mình, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía trên lôi đài, thần sắc cũng không còn tùy ý mà trở nên nghiêm túc.
- Xem ra ta ngược lại đã xem thường ngươi.
Ánh mắt Ân Nhược Trần trầm xuống, tâm niệm khẽ động, chuông cổ khổng lồ đáp xuống bao phủ thân thể hắn.
Sau đó thân thể Ân Nhược Trần một lần nữa chuyển động giống như hồng hạc đạp mây, lấy một loại tốc độ kinh người phóng về phía Sở Hành Vân, Võ Linh Cổ Chuông liên tục không ngừng phát ra tiếng chuông ngưng thành thực thể.
- Kiếm Khí Phong Bạo!
Sở Hành Vân thấy thế liền lập tức gọi ra Võ Linh Kiếm, kiếm quang chồng chất bảo vệ thân thể hắn.
Oanh!
Trong chớp mắt, Ân Nhược Trần đã đâm tới.
Nhưng mà, khi hắn còn chưa có tới gần thân thể Sở Hành Vân thì một cổ lực lượng vô hình bỏ qua lớp kiếm quang phòng ngự, trực tiếp đánh thẳng tới người Sở Hành Vân.
- Đây là... Sóng âm công kích!
Sở Hành Vân ánh mắt co lại, cổ sóng âm công kích xuyên thấu mọi thứ đánh vào sâu trong đầu, nhất thời khiến sắc mặt của hắn trở nên trắng xám, Kiếm Khí Phong Bạo cũng bắt đầu chấn động kịch liệt như muốn biến mất.
- Ngươi có thể ép ta đến trình độ như vậy đã đủ tự hào rồi.
Nhìn Sở Hành Vân, Ân Nhược Trần phát ra một tiếng cười khẽ, tốc độ chợt tăng nhanh hơn, trực tiếp lao thẳng tới gần, hai tay hắn đánh ra, ở trên Võ Linh Cổ Chuông xuất hiện từng đạo kí tự.
Những kí tự trôi nổi này chỉ lớn chừng ngón cái, nối tiếp nhau thành một xợi xiềng xích nhỏ, từng sợi đan xen qua lại mang thanh thế mạnh mẽ, nhìn qua cực kỳ kinh người.
- Ngoại trừ sóng âm công kích lại còn có thủ đoạn như vậy!
Thiết Vô Tâm ánh mắt run lên, hắn có thể cảm giác được xiềng xích đen kịt ẩn chứa lực lượng cực kỳ khổng lồ, thực lực Ân Nhược Trần thật mạnh, đã xa xa vượt ra ngoài dự liệu của hắn.
Xuy lạp xuy lạp!
Xiềng xích xuyên thấu hư không phát ra sóng âm chói tai, những sóng âm này điên cuồng lan tỏa, bao phủ toàn bộ không gian, có vài kẻ tu vi không đủ trên mặt tràn đầy thống khổ.
- Vạn Trọng Sóng Âm!
Sắc mặt Ân Nhược Trần trắng xám, dưới tiếng quát của hắn xiềng xích tiếp tục phá không mà đi.
Xiềng xích đen kịt này bay vút về hướng Sở Hành Vân, sóng âm kinh khủng đem Kiếm Khí Phong Bạo nghiền nát, sau đó hóa thành vô số đao khí sắc bén lao về hướng Sở Hành Vân.
Thấy một màn hung hãn này sắc mặt đám người Diệp Hoan đều có biến hóa, Thiết Vô Tâm thì đứng dậy chuẩn bị ra tay.
- Tới khá lắm!
Vào lúc này Sở Hành Vân ngẩng đầu nhìn sóng âm đao khí sắc bén xung quanh, nơi khóe miệng chậm rãi hiện ra một đường cong.
Linh kiếm trôi nổi ở khoảng không trên đỉnh đầu của hắn.
Nhưng vào lúc này trên thân linh kiếm được bao phủ bởi tầng sương lạnh, một tia hàn ý thẩm thấu từ trong ra ngoài, bên trong trận trận cuồng phong bắt đầu tỏa ra khí lạnh thấu xương.
Hắn chỉ điểm nhẹ một cái, võ linh kiếm ngay lập tức nổ tung, biến thành từng đạo hàn quang. Bên trong hàn quang ngoại trừ khí tức băng hàn còn mơ hồ tồn tại kiếm khí sắc bén.
Xuy lạp!
Hàn khí lạnh giá không gì sánh được tỏa ra kèm theo từng âm thanh gió rít, mang theo khí thế không thể cản phá đâm vào sóng âm đao khí, hai cổ khí tức mãnh liệt va chạm vào nhau, cuồi cùng hàn quang biến mất, chỉ còn có sóng âm đao khí lưu lại.
- Cái này là con bài chưa lật của ngươi?
Trên mặt Ân Nhược Trần hiện lên vẻ vui mừng, châm chọc nói:
- Không chịu được một kích, thật đúng là khiến ta thất vọng, một trận chiến này ta là người thắng!
- Ồ? Thật không?
Ánh mắt Sở Hành Vân bình thản. Ở bên trong sóng âm đao khí cuồn cuồn bỗng xuất hiện một bông tuyết tĩnh xảo, từ từ nở rộ dưới ánh mắt của mọi người.
Rồi vô số hoa tuyết tiếp theo đó liên tục nở rộ đóng băng hoàn toàn sóng âm đao khí, ngay cả đen kịt xiềng xích cũng bị đông cứng tạo thành một địa phương tràn ngập băng tuyết.
- Võ linh thiên phú thật cường hãn!
Trong lòng mọi người sợ hãi than, bọn họ vừa rồi đều theo bản năng cho rằng Sở Hành Vân sẽ thua bởi sóng âm đao khí sắc bén, trăm triệu lên không nghĩ tới hắn lại ngăn được thế công này.
Hơn nữa, hắn thi triển là võ linh thiên phú thứ hai!
Thấy sự kinh khủng của Băng Phong Thiên Địa, mọi người đều cảm thấy sợ hãi vì thiên phú của Sở Hành Vân, hắn mới có tu vi Tụ Linh Cảnh lục trọng mà đã có thể thức tỉnh được hai võ linh thiên phú, hơn nữa mỗi một cái đều vô cùng mạnh mẽ.
- Cho dù ngươi có thể đỡ được sóng âm đao khí thì thế nào, nhiều nhất cũng chỉ đến thế mà thôi, dựa vào lượng linh lực còn lại hiện tại của ngươi thì không cách nào cùng ta so sánh, kết quả cuối cùng vẫn là ngươi thua.
Ân Nhược Trần hừ một tiếng bất bình nói.
Nhưng ngay khi hắn vừa nói ra lời này thì trên người Sở Hành Vân bất ngờ bộc phát ra một cổ thiên địa linh lực khổng lồ.
Cổ linh lực này giống như là trải qua vô số rèn luyện, tinh thuần đến tột đỉnh, ngưng tụ thành một cột sáng làm chấn động trái tim của mọi người, càng khiến cho con ngươi của Ân Nhược Trần co rút lại.
Không đợi mọi người hô lên, ở trên tay Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện một đạo ánh sáng đỏ hồng.