Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 187: Lấy Kiếm Ngự Lửa

Chương 187: Lấy Kiếm Ngự Lửa




Chú thích: “Ngự”: điều khiển

Ánh lửa tỏa ra trên không trung.

Tại trung tâm của ngọn lửa đỏ hồng truyền ra rất nhiều tiếng thú gầm rống, nghe giống như bên trong trấn áp vô tận hoang thú, áp lực ngay lập tức đè nén lên trên người Ân Nhược Trần, Võ Linh Cổ Chung khổng lồ cũng bắt đầu run rẩy.

- Cổ lực lượng này rất quen thuộc!

Ánh mắt Thiết Vô Tâm co lại.

Ngọn thú hỏa đỏ hồng này cũng không phải lần đầu tiên hắn thấy.

Ngày trước ở trên Phong Vân Lôi Đài, Sở Hành Vân chính là dựa vào Vạn Thú Hỏa phát ra vạn thú oán khí làm rung động lòng người, tại chỗ giết chết Địa Linh Cảnh tam trọng Tiêu Đình.

Thứ khiến Thiết Vô Tâm chân chính quen thuộc là cổ khí tức bên trong Vạn Thú Hỏa, cuồng bạo liên miên không dứt giống hệt với lực lượng trong mắt trận của Lục Huyễn Tử Giao Trận.

“Chẳng lẽ Sở Hành Vân dùng ngọn lửa này để luyện hóa lực lượng toàn bộ 66 mắt trận của Lục Huyễn Tử Giao Trận?" Thiết Vô Tâm bất ngờ nghĩ đến điểm này, con mắt nhìn về phía Sở Hành Vân tràn đầy kinh ngạc.

Vạn Thú Hỏa có thể thông qua luyện hóa vạn vật để tăng cường lực lượng của chính mình, đúng theo như kiểu cá lớn ăn cá bé, cường giả vi tôn.

- Phá!

Sở Hành Vân nâng Vạn Thú Hỏa lên như một vị Hỏa Thần, hắn quát một tiếng, Vạn Thú Hỏa bỗng nhiên biến thành một đạo lưu quang, nơi nó đi qua, sương lạnh tan rã, linh lực như sóng biển dâng ầm ầm biến đổi lại trạng thái ban đầu.

Sắc mặt của Ân Nhược Trần bỗng cứng ngắc, âm sát khí từ trên người của hắn chậm rãi tràn ra, Võ Linh Cổ Chung rung động, từng xiềng xích hiện lên mang theo khí tức hùng hậu xông về phía trước.

Răng rắc!

Nhưng bất chợt một đạo âm thanh phát ra, xiềng xích ở dưới sự va chạm với Vạn Thú Hỏa liền nhanh chóng vỡ vụn, hỏa quang cực nóng cùng tiếng thú rống cuồng bạo trực tiếp xông tới trước.

- Không có khả năng, tu vi Tụ Linh Cảnh lục trọng làm sao có thể nắm trong tay lực lượng kinh khủng như vậy!

Sắc mặt của Ân Nhược Trần cuối cùng cũng biến đổi, hiện lên biểu tình kinh ngạc. Chân hắn đạp mạnh lên mặt đất, đồng thời hai tay không ngừng đánh về phía trước, tiếng chuông hùng hậu truyền khắp hư không.

Võ Linh Cổ Chuông điên cuồng xoay tròn trên đỉnh đầu Ân Nhược Trần, mỗi một tiếng chuông tạo thành sóng âm đao khí sắc bén.

- Ngay cả võ linh thiên phú của ngươi còn bị ta chôn vùi, sóng âm công kích bình thường thì có thể làm được gì?

Sở Hành Vân khẽ cười một tiếng, trong hư không, Vạn Thú Hỏa không thèm để ý đến sóng âm đao khí đang ngăn cản mà tiếp tục xông tới, cuối cùng trực tiếp đè nén lên trên người của Võ Linh Cổ Chung.khiến nó nổ nát, khí thế hoàn toàn biến mất.

- Võ Linh Cổ Chung bị đánh nát!

Dưới lôi đài, ánh mắt đám người Thiết Vô Tâm như dại ra.

Trên quảng trường võ đạo, mọi người đền im lặng hướng mắt về trước để nhìn một màn kinh khủng này.

Bọn họ biết Sở Hành Vân thủ đoạn khó lường, dưới cơn nóng giận có thể lửa đốt hư không, đem Địa Linh Cảnh tam trọng giết chết.

Nhưng bây giờ, người đứng ở trước mặt Sở Hành Vân là Ân Nhược Trần, tu vi đạt đến Địa Linh tứ trọng, võ linh cao tới ngũ phẩm, chính là nhân tài kiệt xuất trong đám thanh niên cùng lứa ở Hoàng Thành.

Một gã thiên tài như vậy nhưng không cách nào chống lại Sở Hành Vân, ngay cả Võ Linh Cổ Chung của mình cũng bị đốt cháy vụn!

- Ngươi đừng mơ tưởng thắng ta!

Thân thể Ân Nhược Trần điên cuồng lui về phía sau, lúc này hắn đã không còn thần sắc kiêu ngạo lúc đầu, hắn nghiến răng, trong tay lập tức xuất hiện một cổ ấn nạm vàng.

Cổ ấn xuất hiện trong nháy mắt tỏa ra vô số kim quang, kim quang lượn lờ xung quanh thân thể Ân Nhược Trần, đem mọi sự vật đều ngăn cách bên ngoài, cho dù là hỏa quang cực nóng của Vạn Thú Hỏa cũng không thể đốt xuyên.

- Cao cấp pháp khí?

Sở Hành Vân khẽ rùng mình, hắn có thể cảm giác được bên trong cổ ấn này có chứa lực lượng vô cùng hùng hậu như núi cao, hoàn toàn bảo vệ Ân Nhược Trần.

- Ân Nhược Trần đường đường là Địa Linh Cảnh tứ trọng mà đến phút cuối lại xuất ra cao cấp pháp khí loại phòng ngự, thực sự là mất mặt!

- Hèn chi Ân Nhược Trần dám đánh cược, có pháp khí cao cấp trong tay căn bản đã ở thế bất bại.

- Một trận chiến này có thể nói ngoài đặc sắc ra thì sự công bình cần phải xem lại.

Mọi người vừa nhìn về phía lôi đài vừa lên tiếng chế giễu, họ hoàn toàn không che giấu sự khinh bỉ trong lòng mình, đều nghĩ Ân Nhược Trần chẳng biết cảm thấy xấu hổ mà làm nhiễu loạn tính công bằng của cuộc so tài.

Ân Nhược Trần nghe được những lời đánh giá này thì trên mặt không còn ánh sáng.

Bất quá hắn cũng không có ý thu hồi cổ ấn mà ngược lại nắm thật chặt.

“Trước khi bắt đầu ta từng trước mặt mọi người đồng ý, nếu là ta bại bởi Sở Hành Vân thì sẽ đem Ngũ Hỏa Long Tiên Hoa tặng cho hắn, linh tài này là vô giá, coi như bị lăng nhục thì ta cũng tuyệt đối không thể hai tay dâng ra!” Ân Nhược Trần nói thầm trong lòng, ánh mắt phát ra âm lệ.

Ông!

Ân Nhược Trần còn chưa kịp lấy hơi thì Vạn Thú Hỏa trước mắt hắn bỗng nhiên biến mất, thân ảnh gầy gò của Sở Hành Vân lại hiện ra trong mắt hắn.

"Đừng nói là Sở Hành Vân đã kiệt lực rồi nha?" Trong lòng Ân Nhược Trần mừng như điên.

Nhưng ngay khi cái suy nghĩ này vừa xuất hiện thì một cột sáng linh lực mạnh mẽ xuất hiện.

Bên hông Sở Hành Vân có lam quang xông lên tận trời, Ngưng Linh Huyền Thạch giải phóng tất cả linh lực ra ngoài, sau một chút biến hóa liền tạo thành một vòng xoáy linh lực cùng cộng minh với linh hải.

- Cho dù ngươi có cao cấp pháp khí bảo hộ thì một trận chiến này, ngươi vẫn là người thua.

Tâm tư Sở Hành Vân vô cùng nhạy cảm, hắn đã ngay lập tức nhìn thấu tâm tình của Ân Nhược Trần.

Chỉ thấy hắn giơ Võ Linh Kiếm lên thật cao, kiếm quang cuồn cuộn như sóng, đem tất cả thiên địa linh lực đều hấp thu vào trong linh kiếm, ngay cả Vạn Thú Hỏa cũng không ngoại lệ.

Thiên địa linh lực, Vạn Thú Hỏa, hai loại lực lượng hòa hợp với nhau đem thân kiếm nhuộm thành đỏ đậm, một cổ vô hình kiếm thế lan tràn, nó giống như có sinh mệnh vậy, liên tục phát ra âm thanh ù ù..

Toàn bộ không gian cũng bắt đầu run rẩy giống như có cộng minh!

- Vạn Thú Hỏa bá đạo như vậy mà Sở Hành Vân lại dám trực tiếp dung nhập vào linh kiếm?

Lận Thiên Trùng con ngươi run lên bần bật.

Giờ này khắc này, vị cường giả oai phong Niết Bàn Cảnh ngũ trọng cũng cảm thấy run rẩy.

Hắn phát hiện trong cơ thể Sở Hành Vân tỏa ra một cổ hơi thở huyền ảo thần bí, cổ hơi thở này hình như đã vượt qua hắn, giống như muốn bao trùm thế gian vạn vật.

- Đừng tưởng là dễ dàng, trừ khi ngươi có thể phá vỡ cổ ấn, bằng không đừng mơ tưởng tổn thương đến một cọng tóc gáy nào của ta!

Ân Nhược Trần cũng thẹn quá hóa giận, hắn bộc phát ra tất cả âm sát khí, gắt gao bảo vệ quanh thân.

Vù vù hô!

Vào lúc này mây đen cuồn cuộn xuất hiện.

Gió bão không ngừng gào thét, bắt đầu thổi áo bào mọi người bay lất phất.

Sở Hành Vân không để ý đến bất kỳ ai, ánh mắt vẫn nhìn trên thân kiếm đỏ đậm, con ngươi tĩnh lặng như nước, hắn nắm chặt bàn tay phải, giơ lên Võ Linh Kiếm sau đó đâm thẳng xuống đất.

Ông!

Cổ kiếm thế cộng minh đột nhiên biến mất, chợt trong lúc mọi người đang ngạc nhiên soi mói thì ở trên linh kiếm có một đạo cực nóng kiếm quang nỡ rộ, không có đánh lên lôi đài mà lướt về hướng Ân Nhược Trần.

Trong chớp mắt khi tiếp xúc với cơ thể Ân Nhược Trần thì kiếm quang nổ tung, lấy Ân Nhược Trần làm trung tâm, chu vi khoảng mười thước quanh thân hắn đều đổ nát!

Từng đạo thú ảnh hỏa diễm chạy ra, mang theo hỏa khí cực nóng, lại ẩn chứa kiếm khí sắc bén, phóng lên cao như muốn xé rách chín tầng mây làm cho mọi người cảm giác trái tim đều ngừng đập. Cả một mảnh không gian chỉ còn lại mỗi thú ảnh kiếm quang

- Đây là kiếm pháp gì? Thật là mạnh mẽ, ta không cách nào ngăn chặn.

Kiếm quang còn chưa tiếp xúc cơ thể thì tinh thần Ân Nhược Trần đã xụp đổ.

Chỉ trong nháy mắt——

Khi cặp mắt vô thần của hắn vẫn đang nhìn chằm chằm thì kiếm quang đỏ đậm đã cực kỳ dễ dàng phá nát kim quang của Huyền Thiết Cổ Ấn, sau đó lấy khí thế không gì sánh được phủ xuống trước người hắn.

Thậm chí đem hắn hoàn toàn bao phủ!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch