Trên con đường rộng lớn có hai con tuấn mã đang chạy như bay, tốc độ cực nhanh giống như hai luồng sáng thổi lên cuồn cuộn bụi mù.
Trên thân ngựa có một già một trẻ, toàn thân mặc trang phục màu đen, trên mặt có vẻ phong trần cùng với mệt mỏi.
Hai người này chính là Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng.
Từ khi họ rời Hoàng Thành tới nay đã được hai ngày.
Trong hai ngày này, bọn họ liên tục di chuyển cả ngày lẫn đêm không nghỉ ngơi chút nào, cuối cùng cũng sắp đến được Tây Phong Thành.
- Qua hết sơn cốc này là có thể thấy được Tây Phong Thành. Trứng linh thú theo lời ngươi nói cuối cùng là nằm ở chỗ nào?
Lận Thiên Trùng giảm tốc độ lại, quay sang hỏi Sở Hành Vân.
Lận Thiên Trùng biết chuyện phụ thân của Sở Hành Vân bị đóng băng nên cũng hiểu Tỉnh Thần Thảo quan trọng cỡ nào đối với hắn.
Ngay từ đầu, Lận Thiên Trùng cho rằng Sở Hành Vân sẽ trực tiếp đi thẳng tới Thiên Viêm Sơn Mạch không dám chậm trễ chút nào. Nhưng kết quả Sở Hành Vân lại muốn dừng chân ở Tây Phong Thành trong chốc lát để xử lý chuyện vặt.
Điều này nhất thời khiến Lận Thiên Trùng cảm thấy tò mò.
Sau một hồi hỏi đáp thì Sở Hành Vân mới đem chuyện trứng linh thú nói cho Lận Thiên Trùng biết, khiến cho hắn cực kì kinh hãi.
Thân là siêu cấp cường giả thành danh đã lâu, Lận Thiên Trùng đã đi khắp Bắc Hoang Vực, gặp qua không ít vật hiếm lạ, kiến thức có thể nói là vô cùng rộng rãi, nhưng quả trứng linh thú có thể sản xuất linh dịch thì hắn chưa bao giờ nghe nói qua.
Hiện tại, Tây Phong Thành đã ở ngay trước mắt, sự tò mò của hắn lại càng mãnh liệt hơn, có thêm một chút gấp gáp.
- Sau khi vượt qua sơn cốc thì có thể thấy tòa Tàng Long Phong ngay, trứng linh thú ở ngay tại đó.
Sở Hành Vân chỉ về phía trước, đột nhiên ánh mắt liếc nhìn về phía sau, trên mặt hiện lên một tia lạnh lùng.
- Thế nào? Ngươi cũng phát hiện?
Lận Thiên Trùng đã chú ý tới thần thái của Sở Hành Vân, hắn hạ thấp âm thanh xuống chỉ đủ để hai người nghe được.
- Từ lúc chúng ta rời khỏi Hoàng Thành thì bọn họ đã bám theo sau, dựa theo khí tức trên người bọn chúng mà phán đoán thì thực lực chắc chắn không yếu, hành động lại rất cẩn thận. Xem ra Vân Mộng Vũ Phủ muốn đẩy ta vào chỗ chết.
Sở Hành Vân thu hồi ánh mắt rồi tùy ý nói.
Với thị lực của hắn thì thấy rõ những người này không hề khó khăn.
Đám người này từ lúc rời khỏi Hoàng Thành đến giờ vẫn luôn đi theo bọn họ, lại luôn giữ một cư ly nhất định, vô cùng kiên trì.
Lúc đầu Sở Hành Vân còn tưởng đối phương là người của Tần Thiên Phong theo lệnh đuổi giết hắn cho đến khí hắn cảm nhận được một khí tức quen thuộc trong đám người này.
Đó cũng là lúc Sở Hành Vân đoán ra thân phận của đối phương.
- Có muốn ra tay không?
Lận Thiên Trùng lạnh lùng nói, suốt chặn đường bị người khác theo dõi khiến hắn rất khó chịu.
- Nơi này đường chính, nhiều người nhiều miệng, nếu như ra tay sẽ rất dễ bại lộ thân phận. Cứ để cho bọn họ bám theo sau, đến Tàn Long Phong chúng ta ra tay cũng không muộn.
Sở Hành Vân liếc mắt nhìn xung quanh một vòng, sau đó roi da khẽ vẫy, hai người tiếp tục cưỡi ngựa chạy về hướng Tàn Long Phong.
Sau khi hai người rời đi, ở trong lùm cây gần đó xuất hiện sáu bóng người.
Sáu người này mặc hắc y, khí tức nội liễm, tròng mắt lạnh như băng nhìn theo phương hướng Sở Hành Vân rời đi mà không nói được một lời, sự yên lặng vẫn luôn được duy trì.
Đợi hai người Sở Hành Vân đi xa, một trong sáu người đứng dậy lột bỏ mặt nạ bảo hộ, lộ ra một khuôn mặt anh tuấn.
Tuy nhiên khuôn mặt đó lúc này đang vô cùng nổi giận, chân mày trầm xuống, bực bội nói:
- Hai người này cuối cùng muốn đi đâu? Đã tròn hai ngày mà vẫn chưa từng dừng lại.
Người nói chuyện đúng là Ân Nhược Trần.
Lúc đầu, Ân Thiên Thành tất cả trưởng lão, sau khi trải qua một phen thảo luận tổng cộng lựa ra được sáu người chuẩn bị đi ám sát Sở Hành Vân, Ân Nhược Trần cũng nằm trong số đó.
- Mặc kệ bọn họ muốn đi nơi nào, cuối cùng vẫn phải chết trong tay chúng ta, nếu bọn họ đã là người chết thì cũng đâu cần phải tức giận với người chết làm gì?
Lúc này, một giọng lo lắng già nua truyền đến.
Chỉ thấy phía sau Ân Nhược Trần có một lão giả tóc trắng xoá bước tới, trên tay cầm theo một cây mộc trượng, đôi mắt đục ngầu giống như người mù.
Bốn người còn lại đều là trưởng lão, bọn họ thấy lão giả này ra bước khỏi hàng thì không hẹn mà cùng cuối người biểu hiện thái độ cung kính, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Ngay cả Ân Nhược Trần không ai dám đụng cũng phải kiềm nén lại cơn giận của mình, thấp giọng nói:
- Mạc lão có chỗ không biết, tên Sở Hành Vân này quỷ kế đa đoan, ta sợ hắn sẽ âm thầm động tay động chân nên mới muốn mau chóng tiêu diệt để đề phòng có chuyện không may xảy ra. Còn nữa, ta vẫn chưa bao giờ thấy lão giả đi theo bên người Sở Hành Vân, không biết hắn là vị cao nhân nào?
Lão giả mà Ân Nhược Trần nhắc đến chính là Lận Thiên Trùng.
- Cao nhân?
Nghe được lời Ân Nhược Trần nói, tên bạch phát lão giả (lão giả tóc bạc) kia đầu tiên là sửng sốt, sau đó phát ra từng giọng cười âm hiểm:
- Ngươi xem tên lão giả kia toàn thân không hề có chút tu vi nào, thân thể lại càng gầy yếu vô lực, hắn chẳng qua chỉ là một lão già bình thường mà thôi, chẳng phải là cao nhân gì.
- Nhưng theo sự hiểu biết của ta đối với Sở Hành Vân, hắn không có khả năng...
Ân Nhược Trần nhíu chặt chân mày, lời còn chưa nói hết đã bị lão giả kia cắt đứt, lão không vui nói:
- Theo như lời ngươi nói, ngươi không tin tưởng cảm giác của ta?
- Nhược Trần không dám!
Trái tim Ân Nhược Trần chợt nhảy lên, vội vàng khom người không dám nói thêm câu nào.
Tên bạch phát võ giả này chính là phó phủ chủ của Vân Mộng Vũ Phủ.
Tu vi người này cực cao, đã đạt đến Thiên Linh Cảnh nhị trọng, ở bên trong Vân Mộng Vũ Phủ có tu vi gần với Ân Thiên Thành nhất.
Võ linh của Mạc Tả rất kì lạ, là một đôi mắt màu đen.
Chỉ cần hắn kích hoạt võ linh thì mọi vật trong phạm vi vài dặm khó mà thoát khỏi cảm nhận của hắn, đồng thời còn có thể bám theo hình bóng của người khác, khiến hắn không thể trốn thoát.
Ân Thiên Thành lần này phái ra Mạc Tả vì muốn đảm bảo sẽ tiêu diệt được Sở Hành Vân. Dù sao Thiên Linh Cảnh nhị trọng ở bên trong Lưu Vân Hoàng Triều đã được coi là đạt tới đỉnh sức mạnh.
Một khi hắn ra tay thì Sở Hành Vân chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!
- Trước khi đi ta đã nghe phụ thân ngươi nhắc nhở rất nhiều về Sở Hành Vân, ta biết rõ người này có thủ đoạn độc ác, nhưng khi đối mặt với thực lực mạnh tuyệt đối thì mọi thủ đoạn đều là vô dụng. Hai ngày trước ta không ra tay vì muốn thăm dò lai lịch của đối phương, hiện tại ta có thể xác định, ngoài hai người bọn họ thì không có bất kì cao thủ nào đi theo bảo vệ.
- Chờ bọn hắn đi qua Tây Phong Thành, tiến vào nơi ít người thì chúng ta có thể ra tay thoải mái, một lão nô không có tu vi cùng với một tên nhóc Tụ Linh Cảnh thất trọng nếu muốn giết thì so với bóp chết con kiến còn dễ hơn.
Trong lời của Mạc Tả xen lẫn sự xem thường, đôi mắt run nhè nhẹ giống như nhìn thấu được tất cả, trực tiếp tập trung lên người Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng.