Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 209: Vương Khí Oai

Chương 209: Vương Khí Oai




Giọng của Mạc Tả nghe rất có ma lực, khiến cho hô hấp của Ân Nhược Trần trở nên dồn dập.

Khi Ân Nhược Trần nghe Mạc Tả nói nếu hắn thắng Sở Hành Vân thì sẽ nhận được Trảm Không Kiếm cùng Vân Đằng Thương Hội, cảm giác phấn khích khiến máu nóng trong người sôi sục rần rần, đôi mắt chuyển dần sang màu đỏ tươi như một con thú nổi điên. (bò húc đấy ae à :D)

- Sở Hành Vân không thể sử dụng Vạn Thú Hỏa, cũng không thể thúc giục vương khí, càng không có cường giả nào bảo vệ. Hắn hiện tại chẳng khác gì một tên phế vật, có cái gì để chiến thắng ta!

Ân Nhược Trần lầm bầm nói, ngước mặt lên trời, thét thật to.

AAAAAAA!

Sở Hành Vân dùng ánh mắt ra hiệu với Lận Thiên Trùng, bước về phía trước một bước, cười nói:

- Nếu ngươi đã suy nghĩ xong thì tới đây, hạ gục ta đi.

- Ngươi tự tìm chết!

Nghe được lời châm chọc của Sở Hành Vân, Ân Nhược Trần nổi giận gầm lên một tiếng, trên đỉnh đầu xuất hiện Võ Linh Cổ Chuông.

Trong nháy mắt, trên bầu trời hiện ra vô số sóng âm đao khí sắc bén, phong tỏa tất cả ngóc ngách, rơi xuống như mưa khiến mặt đất xuất hiện vô số vết cắt sâu.

- Sở Hành Vân, ta chống mắt lên xem ngươi tránh như thế nào!

Ân Nhược Trần liên tục cười gằn, bàn tay đánh ra vô số thủ ấn, mắt nhìn đến đâu thì ở đó liền hiện ra vô số đao khí sắc bén.

- Ta hình như chưa nói là mình sẽ tránh né.

Giọng nói đầy khinh bỉ của Sở Hành Vân vang lên, bỗng nhiên xung quanh Sở Hành Vân xuất hiện một vầng sáng chói mắt, trong khoảnh khắc một thân máu thịt của hắn liền trở nên cứng rắn giống như bàn thạch.

- Bàn Thạch Thể!

Đôi mắt Sở Hành Vân chăm chú, hai bàn tay lại phát ra tiếng kêu răng rắc, vung mạnh lên đập thẳng xuống sóng âm đao khí tạo ra những tiếng leng keng như kim loại va đập khiến mọi người mở to mắt nhìn.

Răng rắc!

Một tiếng động giòn dã vang lên, tất cả sóng âm đao khí đều bị 1 quyền đập vỡ làm cho ánh mắt Ân Nhược Trần co rút lại .

- Điều này sao có thể?

Ân Nhược Trần kinh hãi thét lên, hắn biết những đao khí kia lợi hại như thế nào, nếu toàn lực thi triển đủ để phá hư một cái pháp khí cấp thấp, nhưng không ngờ hiện tại lại bị một quyền của Sở Hành Vân phá nát.

Không chờ hắn kịp phản ứng, Sở Hành Vân đột nhiên phóng về phía Ân Nhược Trần, hắn đi tới đâu thì đao khí vỡ tới đấy, không có thứ gì có thể cản được bước chân hắn.

Xoẹt!

Hư không ngay lập tức bị cắt đứt, một kiếm ảnh lạnh như băng chém về phía Ân Nhược Trần, ngay cả không gian vỡ nát xung quanh cũng bị đông cứng.

- Băng Phong Thiên Địa!

Mũi kiếm khẽ rung, trong nháy mắt khi tiếp xúc, Võ Linh Cổ Chuông liền bị đóng băng. Ân Nhược Trần đứng bên trong cũng cảm thấy lạnh thấu xương, cảm giác như tất cả cơ quan nội tạng đều bị đông cứng. Không chỉ có hàn khí, kiếm ảnh còn mang theo kiếm khí vô cùng ác liệt, thô bạo xé rách thân thể hắn.

- Vạn Trọng Âm Ba!

Ân Nhược Trần cắn chặt hàm răng, hai tay run lên, những đao khí sắc bén lại xuất hiện khắp bốn phương tám hướng, ra sức ngăn cản thế công của Sở Vân Hành.

Âm thanh lẻng xẻng vang lên, đao khí liên tục vỡ vụn, khí kình va chạm với nhau quét bay mọi thứ xung quanh, ngay cả vách núi vững trải cũng bị chém làm đôi, từ trong khói bụi mịt mù có hai bóng người bay vút ra, rơi xuống mặt đất.

Thân thể Ân Nhược Trần vừa chạm đất thì bỗng liên tục lùi về sau, chân phải dậm mạnh xuống mới giữ vững được thăng bằng, khuôn mặt trắng bệch, khóe miệng chảy ra một ít máu.

Giọt máu tươi bỗng chốc cũng bị đóng băng, ở gần có thể cảm nhận được một tia hàn khí.

Nhưng Sở Vân Hành lại không có một tí vết thương nào, không giống như Ân Nhược Trần. Dù những đao khí sắc bén kia liên tục đâm vào người nhưng chỉ có hai kết cục là bị bắn ra hoặc vỡ vụn.

- Bàn Thạch Thể này cực kỳ bá đạo, ngay cả thiên phú võ linh của Ân Nhược Trần cũng bị đánh cho bại lui, tên yêu nghiệt Sở Hành Vân này không biết rốt cuộc còn cất giấu bao nhiêu thủ đoạn.

Lận Thiên Trùng ẩn mình xem hết một màn kia liền không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Không chỉ Lận Thiên Trùng kinh ngạc mà còn có Mạc Tả.

Đôi mắt đầy sát khí của Mạc Tả nhìn chằm chằm vào Sở Vân Hành, hét lớn một tiếng:

- Nhược Trần, Sở Vân Hành quá nhiều thủ đoạn, ngươi không cần nương tay, thi triển hết toàn lực đi, mau giết hắn!

- Được!

Sắc mặt Ân Nhược Trần bắt đầu âm trầm, ngón tay vừa chạm vào nhẫn trữ vật thì nó liền phát ra ánh sáng lấp lánh. Huyền Thiết Cổ Ấn hiện ra trên tay của hắn, ánh sáng chói mắt tỏa ra bao phủ toàn thân Ân Nhược Trần.

Ngoại trừ Huyền Thiết Cổ Ấn ở trên tay trái thì trên tay phải của hắn còn có thêm một thanh hắc sắc trường thương, mũi thương tỏa ra khí tức nóng bỏng khiến cho nhiệt độ xung quanh chợt tăng cao.

- Hai món pháp khí cao cấp, một công một thủ, thật là chuẩn bị chu đáo, nhưng vậy thì có ích gì?

Sở Hành Vân vẫn tự tin như cũ, bàn tay khẽ búng, bên trên liền xuất hiện kim quang.

Khi kim quang biến mất thì một thanh kiếm sắt hiện ra, trên thân kiếm khắc ba đạo thần văn, khí tức bá đạo lúc ẩn lúc hiện, ẩn chứa một ít khí tức sinh mệnh giống như là vật sống, khí tức này làm cho trường kiếm mang uy áp bá đạo, kinh hãi thế tục.

- tam văn vương khí!

Tim Mạc Tả liên tục run rẩy, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Hắn tuy là phó phủ chủ của Vân Mộng Vũ Phủ, lại còn là một cao thủ Thiên Linh Cảnh, nhưng vương khí thì hắn vẫn chưa bao giờ nhìn thấy. Đặc biệt Trảm Không Kiếm đã trải qua tam trọng lôi kiếp, trở thành tam văn vương khí.

Thanh kiếm này đã trở thành đệ nhất kiếm của Lưu Vân Hoàng Triều.

- Sở Hành Vân không thể nào khống chế vương khí, hắn lấy thanh kiếm này ra chẳng khác gì tự tìm đường chết. Nhược Trần, giết hắn đi rồi thanh kiếm này sẽ là của ngươi.

Mạc Tả vội vàng nói. Bây giờ ngay cả hắn cũng có chút không thê tiếp tục kiên nhẫn.

Ân Nhược Trần xuất hiện vẻ tham lam, bàn tay cầm trường thương đều có chút run rẩy, hắn rống lên một tiếng quái dị, trường thương lập tức phóng ra một đạo hỏa xà bay về hướng Sở Hành Vân.

- Chết đi!

Hỏa xà trên trường thương mở miệng đỏ như máu phát ra hỏa quang đầy trời, bao phủ Sở Hành Vân, Huyền Thiếc Cổ Ấn trên tay Ân Nhược Trần thì tỏa ra kim quang bao phủ toàn thân hắn, nhưng kim quang này không phải để phòng thủ mà để đánh về hướng Sở Hành Vân.

- Hai món pháp khí cao cấp đồng thời sử dụng, lần này Sở Hành Vân chết chắc rồi.

- Ngươi có tam văn vương khí thì như thế nào, không thể sử dụng thì chỉ sắc bén hơn sắc vụn một chút mà thôi, nếu thanh kiếm này rơi vào trong tay Vân Mộng Vũ Phủ chúng ta chắc chắn sẽ vô cùng lợi hại!

Âm thanh lạnh lùng của mấy vị trưởng lão vang lên, hai món pháp khí cao cấp này chính là chí bảo của Vân Mộng Vũ Phủ, Âm Hỏa Xà Thương có lực sát thương bá đạo và Huyền Thiết Cổ Ấn phòng ngự rất kinh người, phối hợp với sóng âm đao khí sắc bén hình thành một tổ hợp vô cùng hoàn hảo.

Nhưng khi đối mặt với thế công uy mãnh như vậy mà sắc mặt của Sở Hành Vân vẫn lạnh lùng như cũ, trong miệng nói nhỏ mấy chữ.

- Thần văn giải phong! (Là giải phong ấn nhé )

Trong khoảnh khắc, Linh Kiếm hóa thành ảo ảnh rồi dung nhập vào trong Trảm Không Kiếm, ba đạo thần văn trên thân kiếm giống như sinh ra mối liên kết, thần văn chuyển động, từng trận gió vàng kim xuất hiện.

Sở Hành Vân một tay cầm kiếm, mũi kiếm chỉ về phía trước, những cơn gió vàng kim bắt đầu xoay tròn, sau đó hóa thành một cơn lốc màu vàng xông thẳng tới chân trời, xé nát con hỏa xà cùng sóng âm đao khí, ngay cả Huyền Thiết Cổ Ấn cũng phát ra âm thanh răng rắc trầm trọng.

- Tại sao lại thế này?!? Tại sao Sở Hành Vân lại khống chế được Trảm Không Kiếm!

Thấy một màn này, đôi mắt Ân Nhược Trần bỗng trợn trừng.

Giờ phút này bọn họ có thể cảm nhận được giữa Trảm Không Kiếm và Sở Hành Vân đã sinh ra một mối liên kết.

Mà mối liên kết này thì lại cực kỳ hài hòa, dường như một người một kiếm này đã dung nhập thành một thể, khó có thể tách rời!

- Nhược Trần, mau mau lui về!

Mạc Tả đột nhiên giật mình tỉnh ngộ, vội vàng rống lên, thân thể thì mãnh liệt lao về phía trước, dương cương khí bạo phát ra hình thành một bàn tay khổng lồ, ý muốn trấn áp cơn lốc vàng kim.

Nhưng không biết vì sao hắn lại chậm một bước.

Lốc xoáy vàng kim đang bao phủ xung quanh Sở Vân Hành bỗng biến mất, sau đó một cái tuyệt thế kiếm ảnh xuất hiện trước mắt mọi người, phía trên kiếm ảnh tuy kiếm quang nội liễm nhưng lại mang khí tức khủng khiếp.

- Trảm.

Sở Hành Vân quát như sấm, âm thanh của hắn giống như lời phán quyết cho vận mệnh của Ân Nhược Trần.

Kiếm ảnh lóe lên, sau đó thân thể Ân Nhược Trần bị chém thành hai mảnh, Huyền Thiết Cổ Ấn trong tay cũng bị cắt ra làm đôi, ngay cả vách núi nặng nề phía sau cũng là bị tuyệt thế kiếm ảnh chém đứt.

Kiếm quang xông lên tận trời giống như sao băng, chiếu sáng rực rỡ bầu trời Tàng Long Phong!

Dịch giả: Vạn Cổ Đại Đế

Biên tập: Hào Ca

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch