Thật ra nó không chỉ luyện hóa đám người Mạc Tả, ngay cả Huyền Thiết Cổ Ấn bị vỡ vụn cũng được dung hợp vào trong Vạn Thú Hỏa.
- Nghe nói Vạn Thú Hỏa được xưng là không gì không thể thôn phệ, hiện tại xem ra lời đồn không phải là giả, ngay cả tử thi và pháp khí đều có thể luyện hóa, đúng là ngọn lửa bá đạo nhất.
Lận Thiên Trùng phát hiện mình đã xem thường Vạn Thú Hỏa, trong ngực cảm thấy tim đập nhanh.
Nhìn thấu được suy nghĩ của Lận Thiên Trùng, Sở Hành Vân cười nói:
- Vạn Thú Hỏa tuy là ngọn lửa nhân tạo nhưng uy năng rất bá đạo, có thể tự do thôn phệ để tiến hóa, không hề kém hơn so với bất kì hỏa diễm kì dị trong thiên địa nào khác.
- Lận tiền bối, ngươi có biết mồi lửa ở trung tâm Vạn Thú Hỏa đến từ đâu không?
Sở Hành Vân hình như rất phấn khích, ánh mắt mang theo một tia khảo nghiệm (kiểm tra kinh nghiệm) nhìn Lận Thiên Trùng.
Lận Thiên Trùng lắc đầu.
Bất kể là hỏa diễm nhân tạo hay là hỏa diễm kì dị sinh ra trong thiên địa đều cực kỳ thưa thớt, không bao nhiêu người có thể sở hữu, đặc biệt là loại bá đạo như Vạn Thú Hỏa.
Khóe miệng Sở Hành Vân khẽ nhếch lên:
- Di Vong Chi Địa, Vĩnh Tịch Thâm Uyên.
Ông!
Khi Lận Thiện Trùng nghe được tám chữ này thì thân thể không tự chủ được mà run lên, biểu hiện của hắn giống như nghe được điều gì đó vô cùng ghê gớm, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
Ở trong Chân Linh Đại Lục, ngoài trừ Bát Hoang Vực thì vẫn tồn tại rất nhiều địa vực khổng lồ khác.
Này Di Vong Chi Địa chính là một trong số đó.
Di Vong Chi Địa nối liền với Bắc Hoang Vực, nghe đồn ở thời kỳ thượng cổ, Di Vong Chi Địa rất dồi dào tài nguyên, nhưng trải qua cuộc chiến thời thượng cổ, nó đã trở thành một nơi hoang vắng, ngay cả một ngọn cỏ cũng không thể sinh sôi chứ đừng nói chi con người.
Về phần Vĩnh Tịch Thâm Uyên là một vực sâu vô cùng quỷ dị trong Di Vong Chi Địa.
Nghe đồn vực sâu quỷ dị này chính là dấu tích của cuộc chiến năm đó lưu lại, bên trong vực sâu chỉ tràn đầy một màu tối tăm, ngay cả ánh mặt trời chiếu vào cũng bị hấp thụ mất.
Từ thời thượng cổ cho tới nay, mảnh vực sâu này thu hút vô số người tới mạo hiểm.
Nhưng kết quả thì bọn họ đều chết sạch, xương cốt chồng chất ở đáy vực tạo thành một mảnh trắng xóa, có một lối đi tồn tại ở trung tâm.
Cuối cùng vực sâu này mới được đặt tên là Vĩnh Tịch Thâm Uyên.
- Ý của ngươi là Vạn Thú Hỏa đến từ Vĩnh Tịch Thâm Uyên?
Lận Thiên Trùng cực kỳ ngạc nhiên nói.
- Không sai!
Sở Hành Vân dừng một chút, trầm ngâm nói:
- Ở dưới đáy Vĩnh Tịch Thâm Uyên có một dòng sông hắc ám tên là Vĩnh Tịch Tử Hà, hạch tâm của Vạn Thú Hỏa chính là đến từ một loại dị thạch (loại khoáng thạch kì dị) ở dưới đáy Vĩnh Tịch Tử Hà, loại dị thạch này rất đặc biệt, nó có thể thôn phệ mọi năng lượng.
- Lấy dị thạch làm trụ cột, lại phối hợp một ít bí pháp cùng tài liệu trân quý mới có thể luyện chế thành Vạn Thú Hỏa, mà đặc tính của Vạn Thú Hỏa cũng được kế thừa từ viên dị thạch này, nó có thể thôn phệ vạn vật, cho dù là võ linh cũng có thể cắn nuốt.
Nghe được những lời này của Sở Hành Vân, Lận Thiên Trùng liền hít một hơi thật sau, tất cả những điều này hắn đếu không biết, bỗng hắn cảm giác mình giống như một đứa con nít đang học tập tri thức mới từ trong miệng Sở Hành Vân.
- Độ khó khi luyện chế Vạn Thú Hỏa cực cao, cho dù luyện chế thành công cũng chưa chắc có thể nắm trong tay, bởi vì Vạn Thú Hỏa càng mạnh mẽ sẽ càng tiến hóa đến cấp cao hơn.
Sở Hành Vân nói đến đây, bàn tay bỗng nhiên vung lên, Vạn Thú Hỏa ở đằng xa bỗng nhiên bay tới, lượn lờ xung quanh cơ thể hắn trông rất thân thiết.
Mà lúc này Lận Thiên Trùng cũng cẩn thận quan sát thấy ở tâm hỏa có sự thay đổi, ở trong đó xuất hiện một cái hư ảnh độc lang (chó sói) trông rất sống động như vật sống.
- Đây là Vạn Thú Hỏa sau khi tiến hóa?
Lận Thiên Trùng chỉ chỉ vào hư ảnh độc lang.
- Bản chất của Vạn Thú Hỏa chính là cá lớn nuốt cá bé thuộc về yêu đạo, thú là binh, lang là tướng, hổ là vương, sư là hoàng, long là tôn, năm đẳng cấp này cũng là trình tự tiến hóa của Vạn Thú Hỏa.
Sở Hành Vân nhìn về phía hư ảnh độc lang, chậm rãi giải thích:
- Ba ngày qua, Vạn Thú Hỏa đã triệt để thôn phệ phong ấn lực trên tế đàn, lại luyện hóa sáu người Mạc Tả nên mới có thể tiến nhập tầng thứ hai, xuất hiện lang hồn ở trung tâm ngọn lửa.
Theo lời nói, Sở Hành Vân điểm ngón tay về phía trước, Vạn Thú Hỏa bỗng nhiên nhảy vọt lên, một tiếng sói tru cao vút vang lên, hỏa diễm huyễn hóa thành một đầu sói lửa đem những phiến đá trước mặt đốt thành hư vô.
Chợt Sở Hành Vân thu tay lại, Vạn Thú Hỏa lóe lên rồi chui vào trong lòng bàn tay của hắn.
- Trong ngọn lửa ẩn chứa sự hoang dã của loài sói vô cùng mạnh mẽ khiến nó trở nên cường hãn, ngoài ra ngươi nắm giữ Vạn Thú Hỏa cũng ngày càng dễ dàng hơn, không cần mỗi lần ra tay đều phải phóng ra tất cả lực lượng.
Lận Thiên Trùng mắt sáng như đuốc, liếc một cái liền thấy ngay tất cả biến hóa của Vạn Thú Hỏa.
Vạn Thú Hỏa giai đoạn thứ nhất: Thú Hồn Hỏa Tâm.
Ở giai đoạn này, trong lúc thôn phệ linh thú thì Vạn Thú Hỏa cũng sẽ cùng lúc hấp thu linh thú oán khí khiến cho ngọn lửa khó có thể khống chế, một khi ra tay phải phóng ra tất cả lực lượng, không có cách nào giữ lại.
Nhưng trải qua quá trình tiến hóa, Vạn Thú Hỏa đã không còn biểu hiện lúc trước, giờ đây Sở Hành Vân có thể dễ dàng khống chế!
- Đây mới chỉ là Vạn Thú Hỏa giai đoạn thứ hai mà uy lực đã kinh người như vậy, hiện tại ta đã hiểu vì sao Ân Thiên Thành lại muốn liều mạng giết ngươi như vậy, yêu nghiệt như ngươi một khi trưởng thành sẽ khiến tất cả kẻ thù phải sợ hãi.
Lạn Thiên Trùng nói ra cảm nhận từ đáy lòng.
Hiện tại hắn có chút thương cảm cho Ân Thiên Thành, thương cảm cảm cho kẻ vô tri lại dám đối địch với Sở Hành Vân.
Cùng lúc đó ở một nơi bên trong Hoàng Thành.
Bầu không khí ở Vân Mộng Vũ Phủ hôm nay có chút kì lạ, cả không gian bị bao phủ bởi một sự lo lắng vô hình.
- Vẫn không có tin tức gì?
Ân Thiên Thành cau mày, quát một câu khiến cả đám trưởng lão ở dưới nhũn cả chân, quỳ rạp xuống đất.
Thấy thế Ân Thiên Thành liền có vẻ giận sắt luyện không thành thép, muốn mắng cũng mắng không được.
Ba ngày trước, sau khi đám người Mạc Tả tiến vào Tây Phong Thành liền mất đi tin tức, mấy ngày nay hắn đã phái ra vô số người đi tìm nhưng vẫn không có chút kết quả, ngay cả khí tức cũng không phát hiện ra.
Hiện tại đã là ngày thứ tư, cho dù Ân Thiên Thành có phần lão luyện cũng cảm thấy đứng ngồi không yên.
Dù sao ở bên trong nhẫn trữ vật của Mạc Tả chứa rất nhiều tài nguyên của Vân Mộng Vũ Phủ, lại còn có Vân Mộng Huyền Thiên Khải vô cùng quan trọng, gần như là nguồn gốc tồn tại của Vân Mộng Vũ Phủ.
- Phủ chủ, Tây Phong Thành này là nơi Sở Hành Vân sinh ra, mỗi bãi đất mỗi gốc cây hắn đều rất rõ ràng, có khi nào hắn đã bố trí mai phục đem sáu người phó phủ chủ...?
- Tuyệt đối không thể!
Tên trưởng lão kia còn chưa nói hết thì Ân Thiên Thành đã trực tiếp ngắt lời:
- Mạc Tả tu vi đã đạt đến Thiên Linh Cảnh nhị trọng, một khi mặc trên người Vân Mộng Huyền Thiên Khải thì cho dù Vũ Tĩnh Huyết tự mình ra tay cũng khó có thể một kích giết chết. Sáu người bọn họ chắc chắn còn sống, chắc chỉ bị vây trong hoàn cảnh nào đó thôi.
Âm thanh của Ân Thiên Thành cực kỳ chắc chắn khiến mọi người cảm thấy an tâm.
Đúng là ngay cả Vũ Tĩnh Huyết cũng không thể đơn giản giết chết Mạc Tả, bên trong Lưu Vân Hoàng Triều thì số người có thể gây thương tích cho Mạc Tả không quá một bàn tay.
Mà mấy người này vẫn luôn ở bên trong Hoàng Cung không có rời đi.
- Truyền lệnh xuống, tăng số người tìm kiếm, không chỉ ở Tây Phong Thành mà những địa điểm cùng thành trì xung quanh đều phải cẩn thận tìm, ngay cả một sườn núi nhỏ cũng không thể bỏ qua!
Ánh mắt Ân Thiên Thành trầm xuống, bàn tay vung lên đuổi tất cả khỏi Tây Phong Thành.
Tuy nhiên mọi hành động của bọn họ cũng chỉ thêm tốn sức.
Sáu người Mạc Tả đã sớm bị Vạn Thú Hỏa luyện hóa, ngay cả một chút máu huyết cũng không để lại, căn bản không cách nào tìm thấy manh mối.
Về phần Sở Hành Vân cùng Lận Thiên Trùng, từ trước lúc Vân Mộng Vũ Phủ hành động đã rời khỏi Tàng Long Phong, men theo một con đường mòn tiến về phía Thiên Viêm Sơn Mạch.