Phương pháp Chiết là cấm thuật từ thời thượng cổ, một khi xuất hiện sẽ bị mọi người ra tay tiêu diệt, gần như người nào biết phương pháp này cũng bị giết chết, rất ít ai có thể sống sót.
Ngay cả lão quái vật sống nghìn năm như Sở Hành Vân cũng lần đầu tiên nhìn thấy.
Theo như bình thường mà nói, sau khi võ giả được chiết võ linh sẽ phải cẩn thận khống chế sát khí trong cơ thể, tránh đánh mất lý trí, trở thành một công cụ giết chóc.
Nhưng Vũ Tĩnh Huyết lại là kẻ điên, hắn vì muốn có được thực lực vô thượng mà không tiếc giá nào giết chóc, mặc cho sát khí thao túng tâm trí mình, thậm chí không tiếc tranh đoạt Lưu Vân Hoàng Triều để nhấc lên vô tận chiến tranh.
Nếu như ở thời kì đỉnh cao thì Sở Hành Vân không hề đem Vũ Tĩnh Huyết để vào mắt. Nhưng hiện tại hắn chỉ mới sống một năm hơn, tu vi yếu kém nên khó có thể nhận định chính xác thực lực đối thủ.
Đặc biệt hơn chính là 3000 Tĩnh Thiên Quân cũng phát ra cổ sát khí lạnh giá. Cổ sát khí kia tuy thua kém Vũ Tĩnh Huyết nhưng vẫn không thể khinh thường.
- Sở Hành Vân!
Giữa lúc mọi người đang trầm mặc thì một giọng nói quen thuộc truyền đến.
Theo hướng tiếng nói nhìn lại thì phát hiện Hoa Vân Hà đang đi tới, vẻ mặt vô cùng gấp gáp. Theo sau hắn còn có Thanh lão, Dương Phong cùng một đám Lăng Tiêu trưởng lão, sắc mặt ai cũng hết sức khó coi.
Hơn nữa, mấy người Sở Hổ còn phát hiện Tam hoàng tử Đường Việt cũng ở trong đám người, khí tức trên người hắn vô cùng suy yếu, thần sắc uể oải tạo cảm giác trầm lặng.
- Hoa phủ chủ, nhìn ngươi có vẻ vội vàng vậy?
Sở Hành Vân bước nhanh tới tiếp đón, trong lòng có cảm giác không tốt.
- Già Lam Vũ Phủ đã bị diệt!
Hoa Vân Hà hít sâu một hơi rồi nói khiến mọi người cứng đờ người, có không ít người hai chân bắt đầu run rẩy, chút nữa là té lăn trên đất.
- Vũ Tĩnh Huyết đã từng nói sẽ cho các ngươi thêm mười ngày suy nghĩ, lúc này mới chỉ qua hai canh giờ, làm sao Già Lam Vũ Phủ lại bị hủy diệt?
Người mở miệng là Dương Viêm, ánh mắt hắn cũng có chút dại ra.
Phủ chủ Già Lam Vũ Phủ cũng là Luyện Đan Sư, cùng Dương Viêm có quan hệ vô cùng tốt. Cho nên khi hắn nghe được Hoa Vân Hà nói, trong lòng lập tức có chút tiếc thương.
- Sau khi buổi dạ yến kết thúc, trên dưới Hoàng Thành đều rơi vào khủng hoảng, có người thần phục, có người chống cự, nói tóm lại chống cự nhiều hơn thần phục, không ai nguyện ý trở thành công cụ chiến tranh của Vũ Tĩnh Huyết.
Hoa Vân Hà thở dài liên tục, giọng run run nói:
- Đối mặt với cục diện như vậy, 3000 Tĩnh Thiên Quân đột nhiên phát động đánh lén ban đêm vào Già Lam Vũ Phủ, gặp người giết người, gặp vật hủy vật. Hiện tại Già Lam Vũ Phủ đã biến thành một biển lửa.
- Trong những thế lực chống cự thì Già Lam Vũ Phủ có danh tiếng nhất, Vũ Tĩnh Huyết ra tay bởi vì muốn lập uy, khiến tất cả mọi người thần phục dưới trướng hắn. Hơn nữa lần này ra tay ngoại trừ Tĩnh Thiên Quân còn có Vân Mộng Vũ Phủ và Tần gia.
Thanh lão bổ sung một câu, thần sắc có chút bất đắc dĩ.
Vũ Tĩnh Huyết là lãnh tụ của phái Cấp Tiến, mà Vân Mộng Vũ Phủ cùng Tần gia chính là nanh vuốt của hắn, hai thế lực sau khi phối hợp ra tay thì sợ rằng sẽ có nhiều thế lực, gia tộc cam nguyện thần phục.
- Thế cục hiện tại cực kì có lợi cho Vũ Tĩnh Huyết, nếu vẫn tiếp tục diễn ra thì sợ không cần quá 10 ngày, cả tòa Hoàng Thành đều sẽ rơi vào trong tay hắn. Chẳng lẽ Hoàng Thành không thể tiếp tục là nơi chúng ta dừng chân nữa hay sao?
Tuyết Đương Không vô cùng phẫn nộ cùng bi ai, bây giờ Hoàng Thành đã triệt để rối loạn, không còn chút yên tĩnh nào nữa.
- Nói chính xác thì cả Lưu Vân Hoàng Triều sẽ không còn chỗ nào an toàn!
Đường Việt đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt vô thần nói:
- Theo ta được biết, cả tòa Hoàng Thành đã bị Tĩnh Thiên Quân phong tỏa, chỉ cần có người ra khỏi thành sẽ bị thẳng tay tiêu diệt mà không nói một lời. Hơn nữa, từ mấy ngày trước, tất cả quân đội đóng ở các vùng lãnh thổ biên giới đều đã bị Vũ Tĩnh Huyết khống chế. Những đoàn quân này hiện tại đã rời khỏi biên cương, đồng loạt tiến về Hoàng Thành.
Lộp bộp!
Những lời này như một cây búa tạ vô hình đánh vào đầu mọi người, khiến họ đang cảm thấy kinh ngạc liền rơi vào tuyệt vọng.
Lên trời không cửa, xuống đất khó thoát.
Tám chữ này chậm rãi xuất hiện trong đầu mọi người, sắc mặt đều trở nên trắng xám.
Tại trung tâm đại điện, Lận Thiên Trùng nhìn về phía Sở Hành Vân, thấp giọng nói:
- Tình hình hiện tại cực kì bất lợi cho chúng ta, mười ngày sau Vũ Tĩnh Huyết chắc chắn sẽ toàn lực ra tay, ngươi nghĩ chúng ta nên làm thế nào?
- Vũ Tĩnh Huyết là một nhân vật kiêu hùng, trời sinh tính tình giả dối đa nghi, mặc dù có người thần phục thì hắn cũng sẽ không hoàn toàn tín nhiệm. Hắn nhất định sẽ coi họ là tay chân sai vặt, muốn giết liền giết, mà Tần gia cùng Vân Mộng Vũ Phủ sợ rằng cũng gặp phải cảnh này.
Trong mắt Sở Hành Vân lóe ra một tia sắc bén, thần sắc kiên định nói:
- Khoảng cách đến lúc Vũ Tĩnh Huyết toàn lực ra tay vừa tròn 10 ngày. Trong khoảng thời gian này, tất cả mọi vật tư của thương hội sẽ toàn diện mở ra gồm linh tài luyện đan, tài liệu luyện khí. Nhất định chúng ta phải trong thời gian ngắn nhất tăng lên thực lực tổng thể.
- Hoa phủ chủ.
Ánh mắt Sở Hành Vân rơi trên người Hoa Vân Hà, nói:
- Hoàng Thành có rất nhiều thế lực, mặc dù bị Vũ Tĩnh Huyết làm cho kinh sợ nhưng vẫn có người mang tâm chống đối, người có thể đem toàn bộ thế lực tập hợp lại rồi tụ họp trên Tề Vân Phong hay không?
- Tình hình bây giờ vô cùng nguy cấp, nếu chúng ta muốn sống sót chỉ có một biện pháp duy nhất: Tử thủ Tề Vân Phong, quyết chiến đến cùng!
Sở Hành Vân nhìn mọi người, âm thanh nagự nề lộ ra một cổ tinh thần quyết chiến đến cùng. Đúng như lời hắn nói, hiện tại muốn tìm một con đường sống chỉ có liều mạng quyết chiến.
Thần phục mặc dù có thể sống lâu thêm một chút, nhưng kết quả cuối cùng vẫn phải chết!
- Tụ tập mọi người đến Tề Vân Phong thì không khó, nhưng thực lực của Vũ Tĩnh Huyết thật sự quá mạnh mẽ, chúng ta dù có liều chết cố thủ thì cuối cùng cũng như con thú bị rơi vào đường cùng.
Lận Thiên Trùng lắc đầu, hắn không hề coi trọng biện pháp của Sở Hành Vân.
- Không sai, nếu hai bên va chạm thì chúng ta sẽ gặp vấn đề này. Cho nên ta quyết định rời khỏi Lưu Vân Hoàng Triều đến Thiết Phong Quốc một chuyến!
Sở Hành Vân khẽ dời ánh mắt về phía chiếc nhẫn trữ vật có chứa Thiên Công Huyền Ấn.
Mười ngày sau, Vũ Tĩnh Huyết sẽ đem toàn lực ra tay.
Bên trong thì có 3000 Tĩnh Thiên Quân tàn sát bừa bãi, bên ngoài thì có trăm vạn tinh binh bao vây. Nếu tử thủ Tề Vân Phong chỉ có thể kéo dài thêm được một đoạn thời gian.
Muốn thay đổi cục diện này chỉ có thể kí thác hi vọng tại Thiên Công Bí Cảnh.
Thiên Công Bí Cảnh chính là nơi chứa truyền thừa cả đời của Mặc Vọng Công, bên trong nhất định có vô số trọng bảo, thậm chí chứa nhiều cơ quan mộc giáp của Thiên Công Tông.
Để tìm một con đường sống cho Vân Đằng Thương Hội, Sở Hành Vân đã quyết định đi Thiên Công Bí Cảnh!
Cảm nhận được ánh mắt kiên định của Sở Hành Vân, sự khủng hoảng trong lòng mọi người cũng từ từ biến mất, họ cắn chặt hàm răng, nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện điên cuồng.
Bỗng nhiên cả Tề Vân Phong được bao phủ bởi một bầu không khí vô cùng nóng bỏng, tất cả mọi người đều dốc hết sức mình, không một chút giữ lại.
Trong màn đêm.
Sở Hành Vân lẳng lặng đứng trên hư không, thu toàn bộ cảnh vật Tề Vân Phong vào trong mắt.
Ý chí quyết tâm trong lòng hắn càng trở nên kiên cố, thấp giọng nói:
- Mười ngày, sau mười ngày các ngươi phải cố gắng chống đỡ, đợi đến lúc ta trở về sẽ là thời điểm Vũ Tĩnh Huyết phải chết!
Dứt lời, thân hình Sở Hành Vân lập tức lóe lên rồi lao vào màn đêm, chỉ chốc lát đã không thấy bóng dáng.