Một tháng trước, Vũ Tĩnh Huyết dẫn quân đánh chiếm Thiết Phong Quốc, tàn sát bừa bãi, ngay cả Thiết Phong quốc vương cũng bị hắn áp giải về triều, sau đó chết thảm trong Hoàng Cung.
Bây giờ Thiết Phong Quốc đã biến thành một mảnh đất hoang vu khô cằn, ít thấy người qua lại.
Lúc này có một bóng đen dùng tốc độ cực nhanh lao đi, thân hình thoăn thoắt dừng lại ở trên một cành cây cổ thụ đã khô héo, đôi mắt thâm thúy nhìn cảnh tưởng phía trước.
- Phía trước hình như là Thập Phương Hạp!
Một tiếng mừng rỡ phát ra từ miệng của bóng đen đó, chỉ thấy hắn nhanh chóng nhảy qua, cả người lập tức hóa thành một cơn cuồng phong biến mất không thấy bóng dáng.
Bóng đen này chính là Sở Hành Vân.
Sau khi hắn rời khỏi Hoàng Thành, trải qua ba ngày đường cuối cùng đã đến Thiết Phong Quốc.
Khoảng cách từ Thiết Phong Quốc đến Lưu Vân Hoàng Triều cũng không xa, nếu cưỡi hãn huyết bảo mã chỉ cần hai ngày là tới.
Tuy nhiên hiện tại cả hoàng triều đang có biến động lớn, Vũ Tĩnh Huyết chỉ huy trăm vạn đại quân rời khỏi các vùng biên ải trở về vây xung quang thành.
Dưới tình huống này, người dân ở trong 64 thành trì của Lưu Vân Hoàng Triều đều cảm thấy run sợ, ở các nơi có không ít phân tranh xảy ra. Sở Hành Vân có thể trong vòng ba ngày chạy tới Thiết Phong Quốc đã coi như cực kì nhanh.
- Thời hạn mười ngày đã qua ba, xem ra ta phải nắm chặt thời gian, nếu không sợ rằng chẳng cách nào trở về kịp lúc.
Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khe núi trước mặt.
Khe núi này nằm ở giữa chỗ sơn mạch đan xen nhau, cực kì hẻo lánh, lại như ẩn như hiện dưới tầng mây mù khiến người ngoài nếu không quan sát kĩ rất dễ bỏ qua.
Khe núi này tên là Thập Phương Hạp, là cửa vào của Thiên Công Bí Cảnh.
- Dựa theo địa đồ ở trên Thiên Công Huyền Ấn thì cửa vào bí cảnh nằm ở một sườn núi cao bên trong Thập Phương Hạp, lối vào có ảo trận cấp sáu tồn tại.
- Bắt buộc phải phá vỡ ảo trận này thì mới có thể dùng Thiên Công Huyền Ấn tiến vào bí cảnh.
Sở Hành Vân tỉ mỉ kiểm tra địa đồ trong tay, trong lòng cảm thấy vui vẻ.
Phá vỡ ảo trận cấp sáu đối với hắn không quá khó khăn, thậm chí có thể nói là cực kỳ đơn giản.
Ảo trận là một loại khốn (giam cầm, vây khốn) trận.
Bên trong trận ẩn chứa vô số mắt trận, một khi có người tiến vào thì những mắt trận này sẽ kết nối với nhau tạo ra một ít thiên địa dị tượng, từ đó người vào sẽ bị giam cầm, một bước khó đi.
Loại hình linh trận này không có chút sát thương nào, chủ yếu dùng để giữ chân và khống chế người khác.
Sở Hành Vân sống hơn ngàn năm, thấu hiểu thiên địa áo nghĩa, đừng nói ảo trận cấp sáu, ngay cả ảo trận cấp chín hắn cũng có thể dễ dàng phá vỡ. Cũng chính vì thế, hắn mới lộ ra bộ dạng vui mừng vì tiết kiệm được không ít thời gian.
Thân hình hắn liên tục di chuyển tạo ra vô số những tiếng xào xạt.
Sở Hành Vân tăng tốc độ bản thân đến mức cao nhất. Cũng không lâu lắm, hắn liền thấy một sườn núi cao xuất hiện, đồng thời còn cảm nhận được một chút khí tức linh trận yếu ớt trong không gian.
- Hả?
Nhưng ngay khi Sở Hành Vân muốn leo lên sườn núi, ánh mắt của hắn đột nhiên co lại, cuối cùng phát hiện được năm bóng người đang trú đóng ở đó.
- Thiết Phong Quốc đã sớm bị tiêu diệt, đây lại là một nơi hẻo lánh, bình thường rất hiếm khi thấy có người xuất hiện.
Sở Hành Vân cảm giác được một tia cổ quái, hắn đem khí tức quanh thân thu hồi lại, đồng thời từ từ tiến đến gần để quan sát .
Năm người này đều là thanh niên, trên người mặc trường bào nguyệt nha, bả vai có thêu một đạo kiếm văn hướng lên trời, hơn nữa bên hông bọn họ đều mang một thanh trường kiếm, loáng thoáng tỏa ra kiếm khí sắc bén.
- Đệ tử Vạn Kiếm Các!
Sở Hành Vân khẽ rùng mình, sau đó lập tức nhận ra thân phận của năm người này.
Vạn Kiếm Các là một trong sáu thế lực lớn tại Bắc Hoang Vực, phạm vi quản lý vô cùng lớn, trông coi mười tám hoàng triều cùng với gần trăm vương quốc. Thiết Phong Quốc gần Lưu Vân Hoàng Triều nên cũng thuộc sự quản lý của Vạn Kiếm Các.
Nhưng đúng như lời Sở Hành Vân vừa nói, Thiết Phong Quốc đã bị diệt, nơi này lại còn là một vùng hẻo lánh, ngay cả bóng người cũng không có mấy, đột nhiên lại có năm tên đệ tử Vạn Kiếm Các xuất hiện ở đây thì thật sự là kì quái.
- Lẽ nào Vạn Kiếm Các đã biết sự tồn tại của Thiên Công Bí Cảnh?
Sở Hành Vân chợt nghĩ đến điểm này, trái tim bắt đầu co giật, hai mắt ngưng thần tinh tế quan sát phía trước.
- Thường sư huynh không hổ là đệ tử chân truyền, đúng là thần thông quảng đại, không ngờ chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã phá được một mắt trận của ảo trận cấp sáu này. Xem ra không quá ba ngày liền có thể hoàn toàn phá trận.
Người nói chuyện là một gã thanh niên thân hình gầy yếu, hắn ngước nhìn người bên cạnh, trên mặt đầy vẻ lấy lòng.
Mà Thường sư huynh trong miệng của hắn tuổi ước chừng hai mươi mốt, hai mươi hai. Vóc người hắn cao ráo, ngũ quan cương nghị đoan chính tạo cảm giác có vài phần đẹp trai. Tuy nhiên giữa hai hàng lông mày của hắn lại có vẻ vô cùng kiêu ngạo, không thèm để thanh niên gầy yếu vào mắt.
- Chỉ là một ảo trận cấp sáu mà thôi, lấy thực lực của ta thì hai ngày là đủ phá trận, căn bản không cần đợi đến ngày thứ ba.
- Nếu mắt trận đã bị phá vỡ, chúng ta nhanh chóng vào bên trong trận pháp đi, tranh thủ thời gian.
Sau khi nói, trên người thanh niên kiêu ngạo bộc phát ra một cổ khí tức chí dương chí cường, sau đó khí tức này hóa thành kiềm khí phá vỡ tầng tầng mây mù, mở ra một con đường.
Cổ khí tức chí dương chí cường này chính là dương cương khí.
Từ dương cương khí mà phán đoán, tên thanh niên kiêu ngạo này chỉ vừa tiến vào Thiên Linh Cảnh không bao lâu.
Mới chừng này tuổi mà đã có tu vi cao như vậy, chứng tỏ thiên phú của kẻ này rất mạnh.
Nhìn bóng lưng năm người rời đi, trên mặt Sở Hành Vân lộ vẻ trậm trọng, lẩm bẩm:
- Đệ tử chân truyền của Vạn Kiếm Các đúng là có thiên phú không tệ, tuy mới là Thiên Linh Cảnh nhất trọng nhưng chiến lực đã có thể so với Thiên Linh Cảnh nhị trọng như Mạc Tả.
- Trừ kẻ này ra, bốn người còn lại tu vi không cao, mạnh nhất cũng mới là Địa Linh Cảnh tứ trọng.
Sở Hành Vân âm thầm phán đoán chiến lực của đối phương. Bốn tên Địa Linh Cảnh hắn sẽ không thèm để mắt đến, tiện tay liền có thể trấn áp. Về phần tên thanh niên kiêu ngạo kia, với thực lực hiện tại của hắn rất khó đối phó.
Tu vi chênh lệch giữa hai người thật sự quá lớn, trừ khi Sở Hành Vân có thể liên tục đột phá tu vi, đồng thời nắm giữ hoàn toàn thiên địa lực trong Bích Không Đỉnh, nếu không hắn chỉ có thể nhượng bộ lui binh.
- Thời gian hiện tại rất gấp gáp, ta tuyệt đối không thể cùng Vạn Kiếm Các xảy ra bất kì tranh chấp gì, nếu không sẽ đưa tới phiền phức lớn.
Sở Hành Vân hơi híp cặp mắt, trong lòng không ngừng suy nghĩ sâu xa.
Hắn hiện tại còn không biết ở Thập Phương Hạp này đến cùng là có bao nhiêu đệ tử Vạn Kiếm Các, nếu trực tiếp leo lên sườn núi cao sẽ gây chú ý.
Quan trọng hơn chính là, Sở Hành Vân không biết Vạn Kiếm Các xuất hiện ở Thập Phương Hạp này có mục đích gì.
Nếu như đối phương thật sự vì Thiên Công Bí Cảnh mà đến thì chuyến đi lần này phiền toái lớn rồi!
Tâm niệm khẽ động, Sở Hành Vân lại lần nữa biến mất, trông hắn như một đạo u hồn vô ảnh khó có thể phát hiện, men theo hướng năm người kia mà lẳng lặng đi theo.