Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 283: Thở Phào Nhẹ Nhõm

Chương 283: Thở Phào Nhẹ Nhõm




Trong rừng cây có năm bóng người đang di chuyển, ánh mắt không ngừng quan sát bốn phía như sợ hãi sẽ có nguy hiểm xung quanh, thỉnh thoảng họ lại dừng chân để kiểm tra vị trí mình đang đứng, bộ dạng vô cùng cẩn thận.

Hô!

Một cơn gió bỗng thổi ngang, trước mặt năm người họ liền xuất hiện một thân ảnh màu đen.

Thân ảnh này là một con gấu lớn, hai mắt đỏ như máu. Nó hướng năm người này rống một tiếng giận dữ, âm thanh truyền khắp bốn phương. Cùng lúc đó, thân hình con gấu trong nháy mắt tăng lên thêm mười trượng.

Con gấu trừng mắt nhìn năm người, đồng thời một bàn tay gấu khổng lồ mang thanh thế kinh khủng đang từ trên trời giáng xuống khiến cả tòa sơn mạch run rẩy.

- Hừ!

Đối mặt với thế tiến công của con gấu này, trên mặt của tên thanh niên kiêu ngạo không có một chút biểu tình nào, kiếm trong tay hắn vang lên, một đạo kiếm quang bỗng xuất hiện xuyên thủng bàn tay gấy, sau đó đánh lên thân thể của nó.

Ông!

Kiếm quang biến mất, đồng thời con gấu khổng lồ cũng biến mất theo. Thì ra con gấu này là sinh vật do ảo trận sinh ra.

- Ảo trận này thật sự phức tạp, từ lúc tiến vào trong tới giờ chúng ta đã phá được năm mắt trận, không ngờ ảo cảnh vẫn còn tiếp tục sinh ra!

Thanh niên kiêu ngạo có một chút khó chịu, ánh mắt liếc nhìn bốn người còn lại, trầm giọng nói:

- Nếu không thể phá vỡ ảo cảnh thì còn lâu chúng ta mới tìm thấy được trận tâm, mau chóng chia nhau ra, mỗi người một hướng tìm kiếm mắt trận.

Nghe lời này, sắc mặt của bốn tên đệ tử còn lại có chút khó coi, tuy nhiên họ lại không dám cãi lệnh của tên thanh niên kiêu ngạo kia nên đành chia nhau ra, bắt đầu tìm kiếm mắt trận.

- Cơ hội tốt!

Nhìn thấy một màn này, trong lòng Sở Hành Vân vô cùng mừng rỡ, hắn tập trung ánh mắt lên người tên thanh niên gầy yếu, sau đó nhanh chóng đi theo sau.

Thực lực của hắn yếu nhất, lúc một mình ở trong rừng cây toàn thân không ngừng run lên, tay cầm chặt trường kiếm, bất kì ngọn gió nhẹ nào thổi qua cũng khiến hắn sợ hãi.

Thình thịch!

Lúc này, một bóng đen bỗng xuất hiện trước người hắn, không chờ hắn kêu lên một tiếng liền mạnh mẽ đánh ra một kích về phía lồng ngực khiến hắn rơi vào trong hôn mê.

Đợi đến khi hắn tỉnh lại thì phát hiện mình đã ở trong một hốc cây, trước mặt là một người mặc áo đen đứng nhìn hắn, trên người tỏa ra khí tức lạnh lẽo.

- Ngươi là người phương nào!

Tên thanh niên gầy yếu vô cùng hoảng sợ, hắn vội vàng hét lên một tiếng nhưng bất ngờ phát hiện linh hải của mình đã bị phong ấn mà hắn không có cách nào phá vỡ.

- Linh hải của ngươi đã bị ta phong ấn lại, đồng thời nơi này còn được bao phủ bởi cấm chế cách âm, mặc kệ ngươi có gào thét cỡ nào cũng không ai có thể nghe được.

Người mặc áo đen này chính là Sở Hành Vân.

Hắn liếc mắt nhìn thanh niên gầy yếu rồi tiếp tục nói:

- Nếu như ngươi còn muốn sống thì mau mau trả lời những câu hỏi của ta. Chỉ cần giúp ta giải quyết những thắc mắc trong lòng thì ngươi có thể an toàn rời đi!

Tên thanh niên khẽ đánh giá Sở Hành Vân, cảm giác sợ hãi lại càng mãnh liệt hơn. Hắn cảm thấy nhìn Sở Hành Vân như đối mặt với một ngọn núi cao, không có biện pháp chống đỡ.

- Ngài cứ việc hỏi, chỉ cần ta biết sẽ không dám dấu diếm chút nào!

Tên thanh niên gầy yếu biết mình không phải là đối thủ của Sở Hành Vân nên vô cùng cung kính đáp lời, không có một chút âm mưu nào.

- Nơi này hẻo lánh như vậy, Vạn Kiếm Các các ngươi lại có mặt ở đây là vì nguyên nhân gì?

Sở Hành Vân thoả mãn gật đầu, sau đó hắn trực tiếp hỏi vấn đề mà bản thân muốn biết nhất.

Tên thanh niên gầy yếu lập tức trả lời:

- Vào đoạn thời gian trước lúc Thiết Phong Quốc bị diệt, tông môn phái chúng ta đến đây kiểm tra lại việc phân chia giới hạn các vương triều. Mấy ngày trước, sau khi chúng ta xử lý xong xuôi mọi thứ, lúc chuẩn bị rời đi thì Thương sư huynh bỗng cảm giác được ở đây có một chút khí tức linh trận, từ đó chúng ta quyết định dừng lại phá giải ảo trận này.

- Các ngươi có biết bên trong ảo trận này cất giấu thứ gì không?

Sở Hành Vân hỏi lại.

Tên thanh niên đó liên tục lắc đầu:

- Thường sư huynh nghĩ rằng tòa ảo trận cấp sáu này tự nhiên được đặt ở một nơi hẻo lánh chắc chắn có chứa bảo vậy nên mới dừng lại, muốn kiểm tra thử một phen, tuy nhiên cũng chỉ ôm một chút hi vọng, không có quá nhiều mong đợi.

- Dù sao nhóm năm người chúng ta từ Vạn Kiếm Các đến Thiết Phong Quốc cũng tốn hơn mười ngày, nếu cứ tay không mà về thì khó tránh khỏi có chút không cam lòng. Nếu như hành động lần này của chúng ta ảnh hưởng đến việc tiền bối tĩnh tu thì mong tiền bối có thể rộng lượng thông cảm cho!

Thanh niên gấy yếu nói thêm một câu. Hắn cảm thấy khí tức trên người Sở Hành Vân rất lạ nên nghĩ rằng Sở Hành Vân là một cao thủ ẩn cư ở Thập Phương Hạp này nên lập tức hối hả xin lỗi.

Nghe những điều này, Sở Hành Vân liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, cuối cùng hắn cũng đem tảng đá lớn trong lòng mình buông xuống.

Thì ra năm tên đệ tử Vạn Kiếm Các này chỉ vô tình đi ngang qua, bọn họ căn bản không biết sự tồn tại của Thiên Công Bí Cảnh nên Sở Hành Vân không cần phải tiếp tục lo lắng.

Thấy Sở Hành Vân im lặng không nói, tên thanh niên gầy yếu có chút luống cuống, hắn vừa chuẩn bị cầu xin tha thứ thì bất ngờ nghe giọng của Sở Hành Vân vang lên:

- Vì các ngươi không có mục đích xấu gì, chuyện lần này ta sẽ bỏ qua!

Sau đó, Sở Hành Vân nắm lấy tên thanh niên kia, tay phát lực ném hắn ra bên ngoài.

- Giải!

Sở Hành Vân tâm niệm khẽ động, phong ấn linh hải của tên thanh niên kia lập tức được cởi bỏ. Trong nháy mắt ngay khi tên thanh niên đó khôi phục lại thực lực, hắn lập tức hét lớn:

- Thường sư huynh, mau mau tới cứu ta!

Giọng của hắn gần như vang khắp Thập Phương Hạp khiến cho bốn người còn lại của Vạn Kiếm Các cảm thấy kinh ngạc, thân hình lập tức lao về nơi âm thanh phát ra.

Sở Hành Vân khẽ cười một tiếng, hắn không thèm để ý đến tên thanh niên gầy yếu mà tăng nhanh tốc độ, cả người hóa thành một đạo kiếm khí phong bạo trực tiếp lao về phía cửa vào bí cảnh.

Tiếng xé giá ông ông vang lên, thân hình Sở Hành Vân nhanh như điện, gần như không thèm để ý đến ảo cảnh ở trên sườn núi mà lao nhanh đến một vị trí nọ, tay khẽ duỗi lấy ra Thiên Công Huyền Ấn.

Hưu!

Thiên Công Huyền Ấn mới vừa xuất hiện liền phát ra ánh sáng xông thẳng lên trời cao, lan tỏa bốn phương tám hướng, cuối cùng hóa thành một cánh cửa lớn trôi lơ lửng.

- Thiên Công Bí Cảnh, mở ra!

Sở Hành Vân nắm chặt Thiên Công Huyền Ấn trong tay, miệng khẽ quát. Cánh của to lớn chậm rãi mở ra, bên trong tỏa ra một cổ khí tức cổ xưa, ập lên trên người của Sở Hành Vân rồi khiến cơ thể hắn trôi nổi.

- Một cổ khí tức thật nồng đậm!

Trên một sườn núi cao, tên thanh niên kiêu ngạo ngẩng đầu, vẻ mặt rung động nhìn một màn này.

Hắn có thể cảm giác được đạo khí tức này vô cùng cổ xưa giống như đã trải thời gian cả vạn năm, mặc dù đạt đến tu vi như hắn cũng có cảm giác rung động muốn bái lạy.

Vào lúc này, hắn lập tức phát hiện Sở Hành Vân.

Hai mắt hắn bắt đầu trở nên lạnh lẽo, thân hình hóa thành một đạo kiếm quang cuồng bạo lao về phía Sở Hành Vân, miệng rống to:

- Ta là Thường Danh Dương, con trai của Xích Tiêu Kiếm Chủ Vạn Kiếm Các. Ta ra lệnh cho ngươi phải lập tức dừng tay, nếu không ngươi sẽ là kẻ thù của Vạn Kiếm Các!

Một câu này tràn đầy uy hiếp, ai nghe cũng cảm nhận được sự bá đạo của hắn.

Nhưng Sở Hành Vân vẫn không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, thân thể bình yên tiến vào bên trong cánh cửa lớn đó.

Chỉ trong nháy mắt, cánh cửa lớn liền trở nên mờ ảo, cổ khí tức cổ xưa kia cũng từ từ biến mất, cuối cùng hóa thành hư vô giống như chưa từng xuất hiện.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch