Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 285: Cửu Khiếu Phục Giao Đan

Chương 285: Cửu Khiếu Phục Giao Đan




Linh hồn chính là thứ cực kỳ huyền diệu, nó tuy vô ảnh vô hình nhưng lại tồn tại một cách chân thực, dù là cường giả Võ Hoàng cao cao tại thượng cũng đều khó hiểu thấu được ảo diệu của linh hồn. Cái gọi là trừu hồn chính là lợi dụng bí pháp mạnh mẽ rút ra ra một bộ phận linh hồn.

Trong quá trình trừu hồn, bản thân người trừu hồn sẽ phải thừa thụ vô cùng vô tận thống khổ, nó so với việc bị băm thành trăm mảnh còn khó chịu hơn, có thể nói là đau đớn nhất trên thế gian

Nhắc tới hai chữ trừu hồn, lông tơ toàn thân Sở Hành Vân cũng sẽ dựng đứng lên. Cho nên hắn càng kính nể Mặc Vọng Công. Trên thế gian, người chấp nhất như vậy cực kỳ khó tìm, có thể nói là thiên cổ khó gặp.

-Tiểu tử kia, tuổi ngươi còn trẻ nhưng kiến thức đã cực kỳ uyên bác, chỉ cần liếc mắt liền biết ta chỉ là một luồng tàn hồn. Ở cái tuổi này, lão phu sợ rằng xa xa không bằng ngươi.

Mặc Vọng Công vuốt chòm râu dài, tràn đầy tán thán nói.

-Đa tạ Mặc tiền bối khen ngợi.

Sở Hành Vân hơi khom người đáp. Hắn tuy đã từng là Phách Thiên Võ Hoàng oai phong một cỏi, nhưng ở trước mặt cường giả thượng cổ Mặc Vọng Công, hắn đích thật chỉ có thể coi như một tên tiểu tử. Cái cúi đầu này, hắn cam tâm tình nguyện.

Ý cười trên mặt Mặc Vọng Công ngày càng đậm, nói:

-Ở đây cũng không phải chỗ nói chuyện, đi theo ta.

Nói xong, Mặc Vọng Công tránh sang môt bên đưa tay chỉ phía trước, ý bảo Sở Hành Vân đi theo hắn.

Hai người cùng nhau đi xuyên qua rừng rậm. Không lâu sau, Sở Hành Vân liền thấy một mảnh đất rộng bằng phẳng. Trên mảnh đất bằng có một gian nhà gỗ nhỏ, bên ngoài nhà gỗ chỉ có một cái bàn cùng hai cái ghế, ngoài ra không có vật gì khác.

Cả không gian đều tràn ngập bầu không khí mộc mạc cùng giản dị, không có gì lạ thường nên rất khó làm cho người khác liên tưởng đến người đang ngồi ở nơi này chính là một tên cường giả Võ Hoàng.

-Ngồi đi.

Mặc Vọng Công ngồi xuống ghế, không nhanh không chậm lấy ra lá trà cùng trà cụ, nấu nước, rửa trà, pha trà, động tác cực kỳ thành thục tựa như là một gã lão giả tầm thường có thú vui thưởng thức trà đang an dưỡng tuổi thọ.

Không bao lâu, trà đã pha xong. Một mùi thơm nhàn nhạt lượn lờ trong bầu không khí xen lẫn hương vị thảo mộc khiến Sở Hành Vân có cảm giác thư thái khó mà diễn tả được, cả thể xác lẫn tinh thần hắn đều như được thả lỏng toàn bộ.

Sở Hành Vân lẳng lặng ngồi thẳng không lên tiếng, không có vội vã mà từ tốn đem chung trà nâng lên khẽ nhấp một ngụm, sau đó đặt xuống bàn khép hờ hai mắt trầm mặc.

-Lẽ nào ngươi không có gì muốn hỏi ta sao?

Thấy Sở Hành Vân im lặng như vậy, Mặc Vọng Công không khỏi có chút nghi hoặc, mở miệng hỏi một câu.

-Có, nhưng ta không cần hỏi.

Sở Hành Vân mở hai mắt ra, chậm rãi nói tiếp:

-Trước khi ta có được Thiên Công Huyền Ấn thì chắc hẳn đã có rất nhiều người tiến nhập Thiên Công Bí Cảnh, ta muốn hỏi vấn đề gì Mặc tiền bối hẳn là đều biết được, đã như vậy ta cần gì phải hỏi.

Nghe được Sở Hành Vân nói, Mặc Vọng Công mở miệng cười thành tiếng, không ngừng gật đầu:

-Tiểu tử kia, chiêu này của ngươi lấy lui làm tiến, thật đúng là khiến ta kinh ngạc, coi như là Võ Hoàng oai phong một cỏi chỉ sợ đều là thua xa ngươi.

Sở Hành Vân vừa tiến nhập Thiên Công Bí Cảnh, trong vòng nửa khắc ngắn ngủi Mặc Vọng Công đã khen ngợi hắn hai lần. Tình huống như vậy, ngay cả Mặc Vọng Công cũng đều có chút giật mình nhìn về phía Sở Hành Vân, trong ánh mắt hắn lóe ra tinh mang không ngớt.

Trầm ngâm một lát sau, Mặc Vọng Công tiếp tục lên tiếng nói:

-Liên quan tới chuyện bên trong Thiên Công Bí Cảnh, chắc hẳn ngươi đã từ Thiên Công Huyền Ấn biết được. Nói một cách đơn giản, ta đã bày ba đạo khảo nghiệm ở trong Thiên Công Bí Cảnh, mỗi lần ngươi vượt qua một đạo khảo nghiệm thì có thể lấy đi một bộ phận truyền thừa, nếu ba đạo đều qua thì ngưới chính là truyền nhân chính thức của Mặc Vọng Công ta. Bất quá, ngươi không nên có bất kỳ áp lực nào, Thiên Công Huyền Ấn rơi xuống trong tay của ngươi đã nói lên ngươi hữu duyên cùng Thiên Công Tông. Dù ngay cả đạo khảo nghiệm thứ nhất cũng không thể vượt qua thì ngươi vẫn là tông chủ Thiên Công Tông, Thiên Công Huyền Ấn cũng thuộc về ngươi.

Mấy vạn năm trước, Mặc Vọng Công đã bỏ mình. Lí do hắn rút ra một luồng tàn hồn chính là muốn tìm được người xứng đáng thừa kế truyền thừa, về phần ai là tông chủ Thiên Công Tông, hiện tại Thiên Công Tông nằm trong hoàn cảnh nào, hắn không hề quan tâm chút nào.

-Mặc tiền bối, ta có thể hỏi một vấn đề hay không?

Sở Hành Vân bỗng nhiên mở miệng.

Mặc Vọng Công gật đầu đáp:

-Ngươi hỏi đi.

-Trong toàn bộ truyền thừa của người, ngoại trừ cơ quan mộc giáp chi đạo thì có còn lưu lại một số vật khác, chẳng hạn như linh tài, đan dược, thạch tài, hoặc là linh mộc quý hiếm hay không?

Sở Hành Vân hít sâu một hơi, hỏi vấn đề của mình.

-Ngươi rất cần những thứ này?

Mặc Vọng Công có chút giật mình nói.

-Rất cần!

Thần sắc Sở Hành Vân nghiêm túc, nói tiếp:

-Thực không dám đấu diếm. Sau mấy ngày nữa, đồng bạn cùng thân nhân của ta sẽ gặp phải một hồi nguy hiểm lớn. Nếu như trong Thiên Công Bí Cảnh chỉ lưu lại cơ quan mộc giáp chi đạo hoặc là cảm ngộ tu luyện của Mặc tiền bối thì với ta mà nói hầu như không hề có chút gì trợ giúp, chỉ là không công lãng phí thời gian mà thôi. Bởi vậy, ta khẩn cầu Mặc tiền bối hãy nói cho biết!

Trong giọng nói của Sở Hành Vân mang theo vẻ kiên định cùng khẩn cầu. Nói xong câu cuối cùng, Sở Hành Vân đứng lên, cong lưng cúi đầu lần thứ hai với Mặc Vọng Công.

Mặc Vọng Công chăm chú nhìn Sở Hành Vân, rồi chợt cười nói:

-Trải qua mấy vạn năm, ta đã từng chứng kiến qua rất nhiều người, nhưng trực tiếp như vậy thì ngươi là người thứ nhất.

Hắn vươn tay đỡ Sở Hành Vân dậy, tiếp tục nói:

-Trong truyền thừa ta lưu lại, đại bộ phận đều là tu luyện cảm ngộ cùng cơ quan mộc giáp chi đạo, nhưng cũng có cất giấu chút vật hiếm lạ. Ngươi đã từng nghe qua Cửu Khiếu Phục Giao Đan hay chưa?

Cửu Khiếu Phục Giao Đan!

Nghe thấy năm chữ này, thân thể Sở Hành Vân run một cái, kinh ngạc đáp:

-Cửu Khiếu Phục Giao Đan là thượng cổ kỳ đan, thuộc phẩm cấp bát phẩm. Chỉ cần võ giả ăn vào, trong vòng ba canh giờ liền có thể điều trị tất cả mọi thương thế, bệnh trạng, đồng thời khôi phục lại trạng thái tốt nhất, dù cho chỉ còn một hơi thở cuối cùng cũng đều có thể mạnh mẽ kéo dài tánh mạng.

Sở Hành Vân chính là Luyện Đan Sư bát phẩm, kiến thức về đan đạo cực kỳ cao thâm nên đương nhiên biết đến sự tồn tại của Cửu Khiếu Phục Giao Đan. Chỉ bất quá, đan phương này đã thất truyền từ thời kỳ thượng cổ, dù hắn là Phách Thiên Võ Hoàng oai phong một cõi thì cũng chưa từng thấy qua.

-Trước khi ta chết thì từng may mắn có được đan phương Cửu Khiếu Phục Giao Đan, về phần thành đan cũng chỉ còn có hai, ba khỏa mà thôi. Ngoại trừ Cửu Khiếu Phục Giao Đan thì linh tài, thạch tài cùng linh mộc quý hiếm ngươi đề cập tới cũng có một ít, phẩm cấp đa số đều là thất phẩm cùng bát phẩm, số lượng không nhiều lắm chỉ khoảng vài vạn.

-Về phần linh thạch cùng linh dịch, ta cũng không có cất giữ nhưng cũng lưu lại năm cái linh mạch thiên cấp, đáng tiếc chính là trải qua thời gian mấy vạn năm tuế nguyệt, năm cái linh mạch này đã tản đi không ít linh khí. Hiện tại, nó hẳn là thoái hóa đến huyền cấp rồi.

Mặc Vọng Công hơi nhíu nhíu mày, hỏi ngược lại:

-Ngoại trừ những thứ mới vừa rồi thì còn có một chút kỳ vật nhưng ta không nhớ ra được là thứ gì. Đáng tiếc là ta trời sinh tính không thích tranh đấu nên cũng không lưu xuống binh khí, trân bảo gì. Chẳng biết, mấy thứ này có đạt đến kỳ vọng của ngươi hay không?

Nói xong lời cuối cùng, trên mặt Mặc Vọng Công hiện lên một tia cười nhạt, ánh mắt chăm chú quan sát Sở Hành Vân.

Nhưng mà, Sở Hành Vân cũng không có chú ý đến ánh mắt kia. Giờ phút này, hắn dường như đã trở nên ngây dại, trong đầu không ngừng vọng từng lời nói của Mặc Vọng Công, khó mà hoàn hồn được!

Dịch giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch