Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 292: Thiên Công Chi Tâm

Chương 292: Thiên Công Chi Tâm




Thấy Mặc Vọng Công hành động như vậy, Sở Hành Vân cảm thấy hoảng sợ, vội vội vàng vàng nâng hắn dậy.

- Những gì ta nói vừa rồi cũng chỉ giúp người để ý kỹ lại vấn đề đã bỏ xót mà thôi, người không cần phải hành xử như vậy đâu.

Sở Hành Vân vội vàng khuyên nhủ, vẻ mặt có chút dở khóc dở cười.

Mặc Vọng Công lại lắc đầu trả lời:

- Đạo lý trong thiên hạ không phân lớn bé, mặc dù lời vừa rồi của ngươi rất đơn giản nhưng lại giúp ta giải quyết được vấn đề bấy lâu nay. Một lạy này ngươi xứng đáng được nhận.

Đúng như lời Sở Hành Vân nói: Trong cuộc u mê, ngoài cuộc tỉnh táo.

Mặc Vọng Công coi trọng Bạch Hổ đến mức đầu óc trở nên mê muội, ngay cả sự khác biệt cơ bản nhất giữa linh khôi và sinh linh mà hắn cũng bỏ qua.

Nếu không nhờ sự giúp đỡ của Sở Hành Vân thì hắn vẫn mãi rơi vào trong vòng lẩn quẩn, không cách nào phát hiện ra sai lầm của mình, càng không cách nào giải quyết được vấn đề.

Ông!

Vào lúc này, cả không gian bỗng nhiên chấn động.

Tất cả trân bảo trong phòng luyện khí đều biến mất. Chúng hóa thành những vệt sáng yếu ớt bay về phía nhẫn trữ vật của Mặc Vọng Công.

- Theo như ước định giữa chúng ta, tất cả những thứ này hiện tại là của ngươi!

Mặc Vọng Công mỉm cười đưa chiếc nhẫn trữ vật cho Sở Hành Vân.

Trước đó Mặc Vọng Công đã từng nói qua, nếu Sở Hành Vân vượt qua ba vòng khảo nghiệm thì tất cả truyền thừa của hắn sẽ thuộc về Sở Hành Vân, ngay cả đầu Bạch Hổ trước mắt này cũng vậy.

Hiện tại Sở Hành Vân đã thông qua ba vòng khảo nghiệm, tất cả những thứ ở đây đều là của hắn.

- Đa tạ tiền bối!

Sở Hành Vân nhận lấy nhẫn trữ vật. Hắn hít sâu một hơi, đè xuống sự kích động trong lòng rồi mới tách ra một phần tâm thần tiến vào bên trong nhẫn trữ vật.

Khi hắn vừa tiến vào bên trong nhẫn trữ vật liền cảm giác được một luồng linh lực hùng hậu đập vào người.

Trước mắt của hắn là một không gian lớn đến kinh người, đúng mười trượng vuông. Trên hư không có năm vệt sáng dài trăm mét tỏa ra linh lực tinh thuần.

Năm vệt sáng này chính là năm đạo huyền cấp linh mạch.

Phía dưới năm đạo huyền cấp linh mạch là từng dãy hộp gỗ đựng linh mộc, linh tài,... Chủng loại đa dạng đến mức Sở Hành Vân cũng không thể nhận biết hết.

Tuy nhiên đây cũng là điều bình thường.

Mặc Vọng Công chính là Võ Hoàng từ thời đại thượng cổ, những gì hắn cất giữ đều là đồ vật ở thời đại đó, lại còn là trân phẩm nên vô cùng quý hiếm.

Cho dù Sở Hành Vân có kiến thức sâu rộng cũng không thể nhận biết hết.

- Chỉ cần Tề Vân Phong có thể vượt qua kiếp nạn lần này, dựa vào đống trân bảo trước mắt đã đủ để chúng ta có thể trở thành bá chủ một phương!

Sở Hành Vân thấp giọng rù rì, trong lòng bất ngờ hiện lên vô số ý tưởng.

Thu lại tâm thần, Sở Hành Vân cất nhẫn trữ vật đi, sau đó nhìn về hướng Mặc Vọng Công, nói:

- Mặc tiền bối, người đã tặng cho ta cất giấu cả đời của mình. Hiện tại người có tính toán gì cho tương lai không?

- Ta dự định tiếp tục ở lại chỗ này.

Mặc Vọng Công lập tức trả lời ngay khiến Sở Hành Vân có hơi ngạc nhiên.

Phải biết lòng, Mặc Vọng Công tách ra một tia tàn hồn để lại trong bí cảnh này mấy vạn năm chỉ vì muốn tìm được một người thừa kế vừa ý, thay hắn tiếp tục phát huy cơ quan mộc giáp chi đạo.

Lúc này hắn đã truyền tất cả cho Sở Hành Vân, nếu tiếp tục ở lại Thiên Công Bí Cảnh này cũng chẳng còn chút ý nghĩa gì nữa.

Giống như xem thấu được nội tâm Sở Hành Vân, Mặc Vọng Công nở nụ cười giải thích:

- Hiện tại ta cũng chỉ còn lại một đạo tàn hồn, nếu rời khỏi bí cảnh thì rất nhanh sẽ hồn phi phách tán. Thay vì chết uổng phí như vậy thì không bằng cứ tiếp tục ở lại nơi này.

- Dù sao nếu ta vẫn còn lại một tia ý thức thì ngày sau nếu có người tiến vào nơi này, ta vẫn có thể tiếp tục truyềnđạo cơ quan mộc giáp xuống.

Nói xong, Mặc Vọng Công khẽ phất tay. Một luồng sáng bất ngờ lóe lên, tiếp sau đó có một thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện trước mắt Sở Hành Vân.

Thân ảnh này là một linh khôi hình người cao hai mét, da dẻ hồng hào trông vô cùng chân thật, gần như giống hệt con người, ngay cả lỗ chân lông cũng y hệt.

- Cũng may bên trong linh khôi này không có một chút sinh cơ nào, nếu không thì sợ rằng không ai nhận ra đây là linh khôi hay con người.

Sở Hành Vân mở miệng khen, nội tâm một lần nữa bội phục tài nghệ của Mặc Vọng Công.

Thân hình Mặc Vọng Công khẽ động liền biến thành một luồng khói xanh tiến vào trong linh khôi. Đôi mắt vô thần kia dần dần trở nên chân thật, đầy cơ trí cùng thâm thúy.

- Cái gì?

Sở Hành Vân bỗng giật mình. Hắn chỉ vào vị trí trái tim của linh khôi rồi nói:

- Mặc tiền bối, hình như linh khôi chi tâm của linh khôi này không chút khác biệt với Bạch Hổ chi tâm.

Tiếp theo đó, Sở Hành Vân lập tức lấy linh khôi chi tâm của Bạch Hổ ra. Hai quả linh khôi chi tâm này gần như y hệt nhau, ngay cả ánh sáng phát ra cũng giống nhau như đúc.

Điều này khiến Sở Hành Vân có chút khó hiểu.

Trong trí nhớ của hắn, linh khôi chi tâm chính là nguồn gốc của lực lượng, cũng là nơi điều khiển hoạt động của linh khôi.

Linh khôi khác nhau sẽ có linh khôi chi tâm khác nhau, thậm chí khác biệt vô cùng lớn. Nếu tùy ý lắp đặt linh khôi chi tâm có thể khiến linh khôi phát sinh một số hiện tượng lạ, thậm chí biến thành một đống phế liệu.

Đây là điều căn bản của cơ quan mộc giáp chi đạo, Mặc Vọng Công không thể nào không biết điều này.

- Bình thường thì đúng là linh khôi chi tâm không thể dùng cái khác để thay thế. Tuy nhiên khối linh khôi chi tâm trong tay ngươi lại là trường hợp ngoại lệ.

Mặc Vọng Công cười thần bí, tiếp tục nói:

- Khối linh khôi chi tâm này là do ta dốc hết tâm huyết chế tạo thành, bên trong ẩn chứa toàn bộ tri thức, bí kỹ của ta. Ngay cả linh mộc và thạch tài ta dùng để luyện chế cũng là những vật phẩm cấp chín nghìn năm khó gặp, chỉ riêng việc rèn thành hình cũng tốn gần trăm năm, độ khó không hề dưới Bạch Hổ linh khôi.

- Chỉ cần ngươi nắm trong tay khối linh khôi chi tâm này thì tất cả các loại cơ quan mộc giáp, chỉ cần đặt vào là có thể điều khiến mà không xuất hiện bất kỳ điểm khác thường nào. Vật này được ta đặt tên là thiên công chi tâm!

Nghe đến đây, trái tim Sở Hành Vân bắt đầu nhảy loạn, bàn tay cũng dần nặng trĩu.

Thiên địa linh vật tổng cộng phân ra làm ba bảy loại (DG: đoạn này ta không rõ lắm nên để nguyên những gì tác giả viết).

Vật phẩm đạt tới cấp chín cực kỳ hiếm thấy. Trăm triệu lần không nghĩ tới khối linh khôi chi tâm nhìn qua rất bình thường này lại do nhiều vật phẩm cấp chín luyện thành.

- Khối thiên công chi tâm này gần như phá vỡ lẽ thường. Thiên Công Tông năm đó mạnh mẽ như vậy cũng chưa từng xuất hiện vật nghịch thiên này.

Sở Hành Vân lại nghĩ đến Thiên Công Tông ở đời trước. Tài nghệ của họ tuy mạnh nhưng lại không bằng một góc Mặc Vọng Công.

- Từ đó có thể thấy tông chủ lúc đó của Thiên Công Tông cũng không đạt được truyền thừa cả đời của Mặc Vọng Công.

- Tiểu tử, ngươi thử truyền một tia linh lực vào sâu bên trong thiên công chi tâm này xem, bên trong có một vật mà không biết ngươi có nhận ra hay không!

Lúc này, Mặc Vọng Công lại lên tiếng khiến Sở Hành Vân đang đắm chìm trong hồi ức liền tỉnh dậy.

Lúc đầu hắn có chút ngạc nhiên, tiếp theo đó liền làm theo lời của Mặc Vọng Công, truyền một tia linh lực vào sâu bên trong thiên công chi tâm.

Ông!

Bỗng Sở Hành Vân cảm giác được tinh thần mình run lên, ngay cả linh hồn cũng có cảm giác ràng buộc mãnh liệt khiến hắn khó có thể rời khỏi thiên công chi tâm.

- Đây là Trấn Hồn Thạch?

Sở Hành Vân vô ý thức nói.

- Không sai, đây chính là Trấn Hồn Thạch!

Mặc Vọng Công nở một nụ cười tán thưởng, nói:

-Trấn Hồn Thạch chính là kỳ vật thời thượng cổ dùng để trấn áp hồn phách. Lý do ta khảm Trấn Hồn Thạch vào trong thiên công chi tâm là vì tác dụng của nó đối với linh hồn. Mặc dù chỉ còn một luồng tàn hồn vẫn có thể sống sót thời gian dài bên trong thiên công chi tâm.

Nghe vậy, Sở Hành Vân nhất thời hiểu ra.

Nếu là bình thường thì một đạo tàn hồn mặc dù sống trong bí cảnh để trốn tránh thiên địa vẫn chỉ có thể sống được chừng nghìn năm. Sau khoảng thời gian này thì tàn hồn sẽ h thành hư vô, hồn phi phách tán.

Nhưng Mặc Vọng Công lại không như vậy. Tàn hồn của hắn có thể bảo trì được mấy vạn năm chính là nhờ vào Trấn Hồn Thạch này!

- Thiên Công Bí Cảnh chính là do ta tạo ra, đồng thời dựa vào thiên công chi tâm mà ta có thể tồn tại suốt mấy vạn năm. Duy nhất chỉ có một tiếc nuối chính là nếu ta rời khỏi bí cảnh thì vẫn sẽ bị hồn phi phách tán. Dù sao thì Trấn Hồn Thạch cũng không thể chống lại quy tắc của phiến thiên địa này.

Mặc Vọng Công nói đến đây liền không khỏi thở dài một tiếng.

Thiên địa quy tắc không thể thay đổi, ai ai cũng phải tuân theo. Nếu không thì hắn sẽ không sống trong bí cảnh này suốt mấy vạn năm.

- Hồn phách sau khi rời khỏi cơ thể cũng sẽ dần tan biến, dù Trấn Hồn Thạch cũng không thể ngăn chặn được bao lâu. Mà tàn hồn cũng vậy. Nhưng nếu như có cách khiến tàn hồn không tan biến thì dựa vào thiên công chi tâm không biết có thể sống trường tồn được không?

Sở Hành Vân nhìn thẳng Mặc Vọng Công, bộ dạng vô cùng nghiêm túc.

Mặc Vọng Công bị lời này làm kinh ngạc.

Chỉ thấy hắn suy tư trong chốc lát rồi trả lời:

- Sinh linh chia làm ba bộ phận: thể xác, sinh cơ cùng hồn phách; chỉ cần hồn phách không tan biến, thể xác có thể dùng thân thể linh khôi để thay thế, sinh cơ có thể dùng linh khôi chi tâm để thay thế, đúng là có thể sống trường tồn.

- Tuy nhiên hồn phách sau khi rời khỏi thân thể sẽ tiêu tán ngay. Đây là định luật từ thời xa xưa.

Trầm ngâm một hồi, Mặc Vọng Công lại bổ sung một câu, giọng điệu có vài phần nghiêm khắc như sợ Sở Hành Vân sẽ lầm đường lạc lối.

Nhưng hắn vừa nói xong thì khóe miệng Sở Hành Vân bỗng hiện lên một đường cong quỷ dị, hai mắt toát ra ánh sáng sắc bén, kích động nói:

- Không! ta có biện pháp khiến tàn hồn tồn tại mãi mãi!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch