Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 293: Nửa Người Nửa Khôi

Chương 293: Nửa Người Nửa Khôi




- Ngươi thật sự có biện pháp?

Mặc Vọng Công trợn to hai mắt, hắn vẫn cho rằng mình đã nghe nhầm.

Sở Hành Vân gật đầu. Hắn tiến về phía trước, tay đặt lên vai linh khôi, thấp giọng nói:

- Mặc tiền bối, ta dẫn người đến một nơi.

Nghe vậy, Mặc Vọng Công bỗng nhiên sửng sốt. Hắn muốn nói gì đó thì cảnh vật xung quanh bỗng nhiên biến hóa.

Hắn nhìn kĩ lại thì phát hiện đây là một mảnh không gian hơi tối, tuy rộng lớn nhưng rất trống trải. Trước mặt hắn ngoại trừ một bệ đá, một cái huyết trì thì không còn vật gì khác.

- Huyết trì này sao lại có thể ẩn chứa sinh cơ mạnh mẽ như vậy. Thật kì quái!

Mặc Vọng Công đi tới bên cạnh huyết trì, đưa bàn tay ra liền cảm giác được một luồng sinh cơ cuồn cuộn như suối, liên miên bất tận.

Sở Hành Vân đứng ở bên cạnh Mặc Vọng Công, lên tiếng nói:

- Tại hạ đã từng chiếm được một phần kỳ ngộ, nhận được vật phẩm kỳ lạ là Luân Hồi Thạch. Không gian chúng ta đang ở chính là bên trong Luân Hồi Thạch.

- Bên trong không gian này thì tốc độ chảy của thời gian sẽ nhanh gấp năm lần. Nói cách khác, bên ngoài một ngày tương đương với năm ngày ở đây. Ngoại trừ có thể thay đổi tốc độ chảy của thời gian, bên trong không gian này còn có một đồ vật gọi là Luân Hồi Thiên Thư...

Sở Hành Vân không ngừng giới thiệu Luân Hồi Thạch, mỗi một câu một chữ không ngừng khiến sắc mặt Mặc Vọng Công dại ra, miệng há lớn đến mức có thể nhét cả một quả dưa vào.

Khi nghe về Luân Hồi Thiên Thư, ánh mắt Mặc Vọng Công trở nên sắc bén giống như thấy được kỳ vật, thần sắc vô cùng hưng phấn.

- Kỳ vật! Bất kỳ vật nào ở nơi này đều là kỳ vật!

Mặc Vọng Công hít một hơi thật sâu, cảm thán nói:

- Ta quả nhiên đoán không có sai, tiểu gia hỏa nhà ngươi chắc chắn đã chiếm được kỳ ngộ cực kỳ to lớn, nếu không thì bằng số tuổi của ngươi không thể nào có kiến thức uyên bác như vậy được.

- Chỉ là...

Đang nói chuyện thì Mặc Vọng Công bỗng dừng lại, sau đó hắn nhìn chằm chằm vào Sở Hành Vân, mở miệng nói:

- Cho dù ngươi có Luân Hồi Thạch thì ta vẫn chỉ là một đạo tàn hồn, một khi rời khỏi không gian này cũng sẽ biến thành hư vô.

- Luân Hồi Thạch tất nhiên là không thể giúp gì được, nhưng Luân Hồi Thiên Thư lại có thể.

Sở Hành Vân nhìn về phía Luân Hồi Thiên Thư rồi tiếp tục nói:

- Mỗi khi ta đột phá một đại cảnh giới (Như từ Tụ Linh Cảnh lên Địa Linh Cảnh) đều có thể nghiên cứu một chút Luân Hồi Thiên Thư, từ đó chiếm được những tuyệt thế bảo vật. Lúc ta tiến vào Tụ Linh Cảnh, lật xem trang thứ hai của Luân Hồi Thiên Thư đã chiếm được một giọt máu huyết của Chân Hỏa Phượng Hoàng.

- Giọt máu này khi rơi xuống đất liền hóa thành một cái huyết trì, bên trong không chỉ ẩn chứa vô tận sinh cơ mà còn có một tia tàn hồn của Chân Hỏa Phượng Hoàng.

Mặc Vọng Công hơi nhíu mày, hậm hực nói:

- Ý của ngươi là, Luân Hồi Thiên Thư này cũng có tác dụng trấn hồn?

- Không sai!

Sở Hành Vân như đã có sắp xếp từ trước, tâm niệm khẽ động, Bích Không Đỉnh lập tức xuất hiện trong hư không. Thiên địa lực mênh mông từ đỉnh phun ra bao phủ thân thể hắn khiến khí tức trên người thay đổi, nơi mi tâm xuất hiện một hỏa diễm ấn ký.

Lệ!

Một tiếng phượng hót vang lên, huyết trì bắt đầu sôi trào, lửa cháy ngập trời. Đột nhiên một đạo thân ảnh phượng hoàng xuất hiện trong hư không, những nơi nó vỗ cánh bay qua liền phát ra vô tận hỏa quang.

Sau đó Sở Hành Vân lập tức thu hồi tâm niệm lại, hư ảnh kinh thiên cũng biến mất theo. Tuy nhiên ngọn lửa kia vẫn còn tồn tại khiến không gian trở nên khô nóng không gì sánh được.

- Bản mạng máu huyết này được phong ấn ở bên trong Luân Hồi Thiên Thư trang thứ hai, mà tàn hồn Chân Hỏa Phượng lại ẩn chứa bên trong bản mạng máu huyết, từ đó có thể chứng minh Luân Hồi Thiên Thư có thể trấn áp tàn hồn. Tuy nhiên nó còn bá đạo hơn Trấn Hồn Thạch, chỉ cần tàn hồn được nó phong trấn sẽ không biến mất, cho dù rời khỏi không gian Luân Hồi Thạch.

Hai mắt Sở Hành Vân phát sáng, âm thanh quanh quẩn bên trong không gian.

Trước đây, Sở Hành Vân dựa vào sức mạnh của hư vô nghiệp hỏa để cắn nuốt 66 mắt trận của Lục Huyễn Tử Giao Trận, khiến Vạn Thú Hỏa khôi phục lại lực lượng vốn có.

Trong quá trình này, Sở Hành Vân phát hiện được trong một khoảnh khắc, tàn hồn của Chân Hỏa Phượng Hoàng đã rời khỏi Luân Hồi Thạch, phóng xuất ra bên ngoài.

Mà sau một khắc đó, Sở Hành Vân ngay lập tức tiến vào bên trong không gian Luân Hồi Thạch. Hắn bất ngờ phát hiện tàn hồn của Chân Hỏa Phượng Hoàng cũng không có tiêu tán. Cũng vì thế nên Sở Hành Vân mới biết được Luân Hồi Thiên Thư có khả năng trấn áp tàn hồn, dù tàn hồn đó rời khỏi không gian đặc biệt cũng không bị ảnh hưởng.

- Vậy ý của ngươi là ta sẽ phân ra một tia tàn hồn tiến vào bên trong Luân Hồi Thiên Thư, một tia còn lại tiến vào bên trong linh khôi, lấy nó làm vật chứa?

Mặc Vọng Công là nhân vật bực nào, chỉ cần nghe sơ liền hiểu ý của Sở Hành Vân.

Tàn hồn nếu tiến vào thiên công chi tâm thì có thể tồn tại trong một khoảng thời gian, nhưng nếu rời khỏi sẽ lập tức tan biến.

Nếu như dựa vào năng lực của Luân Hồi Thiên Thư khiến một tia tàn hồn tồn tại vĩnh viễn, sau đó dung nhập vào linh khôi thì sẽ trở thành bất tử.

- Thật ra thì linh khôi không phải dùng để làm vật chứa.

Sở Hành Vân lắc đầu, cười nói:

- Linh khôi chỉ là một vật chết, không có sinh cơ. Nếu Mặc tiền bối đã dung nhập tàn hồn mình vào thiên công chi tâm thì nên đổi cách gọi, gọi là nửa người nửa khôi sẽ đúng hơn.

Nghe vậy, Mặc Vọng Công cười lớn một tiếng, hưng phấn nói:

- Hay cho một câu nửa người nửa khôi, tuy có hơi kì lạ nhưng lại rất phù hợp. Hiện tại ngươi nhanh chóng ra tay đi, ta muốn lớn mật nếm thử xem sao!

Sau đó Mặc Vọng Công lập tức đi đến gần Luân Hồi Thiên Thư rồi ngồi xếp bằng, ánh mắt có vài phần chờ mong.

Mặc Vọng Công đã sống bên trong Thiên Công Bí Cảnh vài vạn năm, hiện tại hắn cũng tìm thấy được cơ hội để đi ra thế giới bên ngoài.

Nếu như kế hoạch lần này thành công, hắn coi như được sống một kiếp mới, trở lại thế giới bên ngoài để tiếp tục nghiên cứu đạo cơ quan mộc giáp.

Việc này thật sự quá sức mê hoặc. Dù có thất bại, hoàn toàn tan biến khỏi thế gian này thì Mặc Vọng Công cũng cam chịu!

- Được!

Sở Hành Vân cũng vô cùng chờ mong. Hắn nhanh chóng đến trước thạch đài, chậm rãi mở ra trang thứ nhất của Luân Hồi Thiên Thư.

Hưu!

Trong chớp mắt, tàn hồn của Mặc Vọng Công bỗng nhiên hóa thành một làn khói bao phủ Luân Hồi Thiên Thư.

- Lên!

Sở Hành Vân nhắm mắt lại, tụ tập tất cả thiên địa lực đến trước người. Hai tay hắn run lên, cổ thiên địa lực nồng đậm lập tức dung nhập vào bên trong Luân Hồi Thiên Thư, đồng thời đem tàn hồn Mặc Vọng Công cũng dung nhập vào trong.

Một âm thanh ông ông vang lên, Luân Hồi Thiên Thư bắt đầu điên cuồng run rẩy. Bên trong trang thứ nhất, khí tức liên tục tỏa ra, đồng thời xuất hiện vô số đạo văn tự chói lóa khiến cả không gian trở nên sáng như ban ngày.

Tuy nhiên quá trình này cũng không diễn ra được bao lâu.

Cổ ánh sáng kia bắt đầu chậm rãi biến mất, trang sách cũng khép lại, lẳng lặng nằm trên bục đá.

Cả không gian trở nên vắng vẻ, không một tiếng động.

- Thất bại rồi sao?

Sở Hành Vân mở to hai mắt, thần sắc trở nên bối rối. Hắn truyền linh lực đi khắp ngóc ngách trong không gian Luân Hồi Thạch để tìm kiếm Mặc Vọng Công.

Nhưng cả không gian vẫn lẳng lặng không một tiếng động.

Một tia tàn hồn của Mặc Vọng Công cũng biến mất tăm, không để lại một chút khí tức nào.

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch