*Lời dịch giả: những chương gần đây ta thấy tác giả bắt đầu đổi Tề Vân Phong thành Tề Thiên Phong, cho nên kể từ chương này ta sẽ dùng Tề Thiên Phong nha các đạo hữu ^.^
Trải qua mười ngày bế quan vừa rồi không chỉ khiến Vũ Tĩnh Huyết tu luyện Cửu Âm Cực Sát Huyền Công đến cảnh giới viên mãn mà còn khiến hắn triệt để luyện hóa luồng cực sát lực kia, bước chân vào Âm Dương Cảnh cửu trọng, khí thế mạnh mẽ không người có thể cản.
Ngược lại, Lận Thiên Trùng tuy có tu vi Niết Bàn Cảnh ngũ trọng nhưng thân lại mang ám thương, căn bản không có biện pháp phát huy ra toàn bộ thực lực.
Một người thịnh, một người suy, bị rơi vào thế hạ phong cũng là bất đắc dĩ.
Nhưng dù sao Lận Thiên Trùng cũng là cường giả thành danh từ lâu, kinh nghiệm chiến đấu đầy mình. Dù hắn bị rơi xuống hạ phong, không cách nào thắng được Vũ Tĩnh Huyết nhưng cũng sẽ không bị thua. Cuộc chiến của hai người rất khó phân thắng bại khiến cho tình thế ngày càng khó giải quyết.
Chiến đấu trên hư không vẫn liên tục không ngừng, mà ở Tề Thiên Phong thì tình hình cũng tương tự.
Trải qua mười ngày chuẩn bị, từ trên xuống dưới Tề Thiên Phong đều ngập tràn chiến lũy, vô số lầu tên được xây dựng, vô số linh trận được bố trí xuống, chỉ cần một kẻ bước vào thì sẽ có hàng nghìn hàng vạn mũi tên cùng kinh quang nở rộ, ngay cả cường giả Thiên Linh Cảnh cũng không dám tùy tiện xông vào.
Đồng thời dưới sự huy động của Hoa Vân Hà, Tử Dương Vũ Phủ, Thương Phong Vũ Phủ cùng một ít thế lực, gia tộc đều gia nhập Tề Thiên Phong. Người người đều trang bị binh khí, thận trọng canh phòng, chuẩn bị tinh thần tử thủ Tề Thiên Phong.
Có thể nói Tề Thiên Phong hiện tại giống như một thành lũy chiến tranh cũng không quá hoa trương.
Ùng ùng!
Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, sát khí màu tím đen đột nhiên ồ ạt kéo tới giống như một đầu yêu mãng thời kì hồng hoang phá hủy toàn bộ rừng cây xung quanh. Cổ sát khí này khiến cho đám người trên Tề Thiên Phong sắc mặt đại biến, nhanh chóng rút lui vào bên trong chiến hào.
- Tất cả đồng loạt ra tay!
Dường Viêm đang đứng ở bờ tường đột nhiên quát lớn. Cả đám luyện đan sư phía sau hắn lập tức đứng dậy, linh lực bộc phát hóa thành một biển lửa rộng lớn ập về phía trước.
Cùng lúc đó, những người đang trấn thủ ở phía sau cũng lập tức ra tay.
Trong chớp mắt, vô số năng lượng võ linh hội tụ thành một vầng sáng linh lực, khí tức tỏa ra chấn động hư không.
Oanh!
Ba thế tiến công kinh khủng va chạm với nhau ở trên sườn núi, khí tức tỏa ra khiến cho đất đá đều vỡ nát. Tại nơi trung tâm của cuộc chiến xuất hiện một cái hố sâu, những thứ bên trong đều biến thành bột mịn.
- Đám người kia đã kịch chiến nửa canh giờ, thế mà vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi!
Sắc mặt Dương Viêm chuyển sang trắng xám, thân thể đứng trên bờ tường bắt đầu kịch liệt lay động.
- Tĩnh Thiên Quân là quân đoàn vô cùng dũng mãnh. Họ đã trải qua rất nhiều cuộc chiến, thực lực cực kì cường hãn. Nếu mà chiến hào này của chúng ta bị xé mở thì sợ rằng Tề Thiên Phong khó có thể tiếp tục kiên trì chống cự.
Sắc mặt Trương Phàm Quy cũng trở nên tái nhợt. Hắn khẽ đảo tay, lấy một viên đan dược bỏ vào miệng.
- Không sai, dù có chết chúng ta cũng nhất định phải bảo vệ được phòng tuyến này.
Dương Viêm gầm lên một tiếng, tay đồng dạng bỏ đan dược vào miệng, khí tức trên người một lần nữa bộc phát, thân hình lao thẳng về phía trước.
Trong lúc đám người Dương Viêm đang tử thủ ở ngoài phòng tuyến thì trên đỉnh Tề Thiên Phong, cuộc chiến ngày càng trở nên hỗn loạn, thậm chí có thể dùng hai từ thảm thiết để hình dung.
Tuy rằng 3000 Tĩnh Thiên Quân bị kìm hãm ở phòng tuyến ngay sườn núi nhưng đám võ giả của vài thế lực gia tộc như Tần gia và Vân Mông Vũ Phủ lại có thể dựa vào ưu thế linh hoạt của mình mà vượt qua phòng tuyến, sau đó triển khai vô số đợt chém giết.
Đám người này đều có cừu oán với Vân Đằng Thương Hội nên lúc ra tay liền sử dụng sát chiêu. Họ cứ gặp người là giết, gặp vật là cướp, thậm chí còn có người ra tay phóng hỏa đốt nhà khiến khói đen bốc lên nghi ngút, tình hình vô cùng hỗn loạn.
Khắp nơi lúc này đều tràn ngập thi thể, những người đã chết này thuộc về phe nào cũng chẳng ai thừa sức mà quan tâm.
Cuộc chiến hiện tại đã đến giai đoạn cực kì thảm thiết, chỉ cần lơ là một chút là có thể đầu lìa khỏi cổ, gia nhập vào đội hình thi thể đầy đất.
- Tần Thiên Vũ, trước khi ngươi gia nhập Vân Đằng Thương Hội thì ta đã sớm nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay. Hiện tại mắt thấy công sức xây dựng thương hội của mình bỗng chốc trở thành phế tích thì ngươi có cảm nghĩ như thế nào?
Tần Thiên Phong lạnh giọng nói, tay hắn cầm trường thương dồn Tần Thiên Vũ vào trong góc tường.
- Chiến đầu vẫn còn chưa đến cuối cùng, ngươi có tư cách gì mà nói những lời này?
Tần Thiên Vũ vô cùng bình tĩnh. Bàn tay hắn khẽ động chấn bay trường thương, đồng thời cả người lao tới, đánh thẳng vào chỗ hiểm trước ngực Tần Thiên Phong.
Thình thịch!
Bàn tay hắn mới vừa chạm đến thân thể Tần Thiên Phong thì một đao mang âm u quỉ dị bất ngờ đánh về phía Tần Thiên Vũ. Đao mang này vô cùng sắc bén, kèm theo đó là một luồng dương cương khí khiến cho Tần Thiên Vũ rất khó để chống lại.
Nhưng trong chớp mắt khi đao mang sắp đánh tới, một thanh trường thương màu vàng bỗng phá vỡ hư không xuất hiện trước mặt hắn, kim quang ẩn chứa dương cương khí tỏa ra phá hủy tất cả đao mang.
- Ân Thiên Thành, đối thủ của ngươi là ta, đừng hòng giở thủ đoạn âm hiểm gì khác!
Hoa Vân Hà cầm trường thương chỉ về phía trước.
Ở phía đối diện, mây mù chậm rãi tản ra, Ân Thiên Thành với nụ cười lạnh giá trên mặt từ từ lộ diện.
- Hôm nay là cuộc chiến sinh tử chứ không còn là so tài, ta muốn đánh ai thì đánh, ngươi có quyền gì mà xen vào!
Sau đó, hắn đảo mắt nhìn xung quanh, sau đó âm trầm nói:
- Tên tiểu súc sinh Sở Hành Vân đâu rồi? Mau gọi hắn ra đây nhận lấy cái chết. Hôm nay ta phải xẻ thịt lột da hắn cho hả giận!
- Muốn ra tay với Sở Hành Vân thì vượt qua ta đã rồi tính.
Hoa Vân Hà quát lạnh. Toái Hư Thương được nâng lên, trên không trung lập tức có một dòng sông màu vàng ẩn chứa thương mang xuất hiện, nhanh chóng bao phủ xung quanh Ân Thiên Thành.
- Cũng được, vậy ta giết ngươi trước vậy!
Ân Thiên Thành giẫm mạnh chân, một luồng dương cương khí bỗng xuất hiện trấn áp thương mang. Thân hình của hắn cũng nhanh chóng lao về phía Hoa Vân Hà.
Âm thanh chiến đấu vang lên không ngừng, gần như tất cả mọi người có mặt ở trên đỉnh núi đều đang chiến đấu, dư chấn không ngừng tỏa ra xung quanh, khí tức đầy trời sớm đã phá hủy tất cả nhà cừa xung quanh, chỉ để lại một đống đổ nát.
Tuy nhiên nếu quan sát kĩ thì có thể thấy nhân số bên phái Tề Thiên Phong có vẻ ít hơn, đồng thời đang có chiều hướng xuy giảm.
Nguyên nhân vì không có hắn.
Để ngăn cản Tĩnh Thiên Quân, phần lớn người ở đây đều phòng thủ ở sườn núi, kết thành chiến lũy kiên cố. Cũng vì lý do đó mà những người trên đỉnh núi khó thể tránh khỏi cảnh lấy trứng chọi đá, chỉ cần chiến đấu một lúc liền lộ ra nhược điểm.
- Thế công của đối phương ngày càng hung mãnh, nếu Vân Đằng Điện bị phá thì tình huống sẽ rất nguy hiểm.
Ngoài Vân Đằng Điện, Tuyết Khinh Vũ thấy tình hình trước mắt lập tức cắn môi, hốt hoảng đứng dậy.
Vân Đằng Điện là vị trí quan trọng nhất trên Tề Thiên Phong, bên trong không chỉ chứa gần như tất cả nội tình của Vân Đằng Thương Hội mà còn là nơi người bệnh tĩnh tu, khôi phục thương thế.
Nếu Vân Đằng Điện bị phá thì mọi thứ sẽ bị cướp đoạt sạch sẽ, mà những người bị thương kia thì vì không có sức chống trẩ nên chỉ có kết quả là chết, từ đó sĩ khí sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.
Nhưng Tuyết Khinh Vũ vừa mới đi được vài bước thì thân thể bỗng nhiên chao đảo, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
- Khinh Vũ tỷ tỷ, tỷ mới vừa sử dụng Kim Sang Linh Đan, nếu bây giờ mà ra tay sẽ làm vết thương càng thêm nặng.
Lạc Lan vội vàng ngăn cản Tuyết Khinh Vũ, mặt tràn đầy lo lắng nói.
- Yên tâm đi, hiện tại tỷ vẫn đủ sức đánh một trận.
Tuyết Khinh Vũ khó khăn nở nụ cười, thân hình tiến tới được vài bước lại phun ra một ngụm máu tươi. Lần này may mà Lạc Lan kịp thời đỡ lấy, nếu không nàng đã bị té ngã xuống đất.
- Đường đường là đệ nhất mỹ nữ của Lưu Vân Hoàng Triều, thế mà hiện tại lại thê thảm thế này, thật là đáng buồn.
Lúc này bỗng có một tiếng cười nhạo truyền vào tai của hai nàng.
Tiếp theo đó, một bóng người giống như u hồn quỷ mị từ xa xuất hiện, điên cuồng lao về phía Vân Đằng Điện.
Bóng người này có tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt vượt qua vài võ giả, sau đó xuất hiện trước người Tuyết Khinh Vũ. Một chưởng của hắn ẩn chứa âm sát khí vô cùng cuồng bạo như muốn phá vỡ Vân Đằng Điện.