Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 302: Cuối Cùng Cũng Tới

Chương 302: Cuối Cùng Cũng Tới




- La Xuyên Phong!

Tuyết Khinh Vũ lập tức nhận ra người vừa mới tới, sắc mặt trở nên kinh hãi, lập tức triệu hồi võ linh Hàn Tuyết.

Ông!

Lấy Tuyết Khinh Vũ làm trung tâm, khí tức lạnh giá ồ ạt tỏa ra, đóng băng cả không gian xung quanh để ngăn cản bước tiến của La Xuyên Phong.

Nhưng tầng sương lạnh này dưới công kích của La Xuyên Phong liền hoàn toàn nát bấy. Chưởng ảnh chất chồng lên nhau đánh về phía Tuyết Khinh Vũ khiến cho nàng mất hết ý niệm chống cự.

Thương thế Tuyết Khinh Vũ thật sự quá nặng, ngay cả đi đứng còn khó khăn nói chi là chiến đấu.

Bên cạnh đó, tu vi của La Xuyên Phong đã sớm đạt tới Địa Linh Cảnh thất trọng, nếu toàn lực ra tay thì Tuyết Khinh Vũ không hề có chút phần thắng nào, chỉ cần một kích cũng đủ đánh nàng văng ra xa mấy thước.

- Khinh Vũ tỷ tỷ!

Thấy Tuyết Khinh Vũ ngã xuống đất thụ thương, Lạc Lan gấp gáp đến mức muốn khóc rống lên. Tuy nhiên nàng không hề gấp gáp đến mức quên tất cả mà lập tức giang hai tay ra, một cổ khí tức xanh thẳm tỏa ra khắp người.

Vào lúc này, trên đỉnh đầu Lạc Lan bỗng xuất hiện hư ảnh Thủy Tiên tinh xảo. Ba tầng hoa sen tỏa ra lực lượng sinh cơ vô cùng hùng hậu, gắt gao ngăn cản La Xuyên Phong.

- Chỉ mới là Tụ Linh Cảnh ngũ trọng mà cũng muốn ngăn cản ta, thực sự không biết lượng sức mình!

La Xuyên Phong cười lạnh, âm sát khí bắt đầu cuồng bạo, chưởng ảnh chồng chất khiến Lạc Lan run rẩy.

Vù vù hô!

Chưởng ảnh trọng điệp phá hủy mọi thứ trên đường đi của nó, khí thế đè nén lên người Lạc Lan khiến mọi người hoảng sợ trợn tròn mắt.

- Lạc Lan, mau chạy đi!

Thấy thế, Tuyết Khinh Vũ vội vàng la lên, nhưng lúc nàng định ra tay thì lại bị âm sát khí giữ chân lại, khó mà di chuyển được.

Không những nàng mà những người xung quanh cũng bị cuốn lấy gắt gao, căn bản không có cách nào trốn thoát nên chỉ có thể trợn tròn hai mắt, nhìn một màn sắp xảy ra.

- Chết đi!

La Xuyên Phong quát lên, khí tức thuộc về Địa Linh Cảnh thất trọng không hề giữ lại mà toàn bộ bộc phát, chưởng ảnh liên tục đánh tới như muốn giết chết Lạc Lan, đồng thời phá vỡ Vân Đằng Điện.

- Lẽ nào ta phải chết ở đây sao?

Lạc Lan ngắm nhìn chưởng ảnh cuồng bạo đang lao về phía mình, nội tâm không còn chút cảm giác sợ hãi cái chết mà chỉ là một mảnh yên tĩnh, giống như bảo thạch vậy hai tròng mắt nội, cư nhiên không cái loại này đối mặt với sợ hãi tử vong, có, cũng một mảnh yên tĩnh.

Lúc này trong đầu nàng có một vầng sáng hiện lên.

Vầng sáng thứ nhất chính là lúc ở Lạc Gia Thôn.

Lạc Lan nằm dựa trên lưng của Sở Hành Vân, hai người cưỡi trên kiếm khí phong bạo vượt qua vô tận thú triều. Những nơi kiếm khí đi qua, linh thú liên tục bị tàn sát, mạnh mẽ mở ra một con đường máu.

Vầng sáng thứ hai là hình ảnh trên đường đi đến Hoàng Thành.

Lạc Lan ngồi ngay ngăn trên xe ngựa nghe Sở Hành Vân giảng giải về sự huyền diệu của võ linh, khi nào gặp thấy nàng không tập trung liền vỗ nhẹ lên đầu như một lão sư nghiêm nghị.

Vầng sáng thứ ba, vầng sáng thứ tư...

Những vầng sáng nãy đều ẩn chứa những khoảng khắc cảm động, vui mừng, yên lặng, gian khổ, ... đủ thứ mùi vị trên thế gian này ùa về trong phút chốc khiến Lạc Lan không tự chủ được mà nở nụ cười nhẹ.

- Sở đại ca, huynh đã từng nói có cái chết nặng như núi Thái Sơn, cũng có cái chết nhẹ tựa lông hồng. Hôm nay nếu như có thể bảo vệ Vân Đằng Điện thì muội chết cũng đáng giá.

Lạc Lan nỉ non trong lòng, ánh mắt nhìn về hướng mọi người như muốn khắc sâu từng khuôn mặt vào trong lòng (đoạn này nghe có vẻ kinh kinh).

Chỗ hư không, hư ảnh thủy tiên bỗng run lên như muốn bùng cháy, sinh cơ tràn ngập không gian, hopá thành vô số hư ảnh thủy tiên đánh về phía La Xuyên Phong.

Oanh!

Chưởng ảnh va chạm với thủy tiên chi ảnh lập tức bộc phát ra một cổ khí tức âm lãnh. Chưởng ảnh lấy khí thế cuồng bạo liên tục xé rách thủy tiên chi ảnh.

La Xuyên Phong đầy xem thường nhìn Lạc Lan. Tuy nhiên, vào lúc này hắn bỗng cảm nhận được một cổ khí tức sắc bén phủ xuống, đồng thời đánh tan chưởng ảnh của hắn.

Phốc!

Đòn đánh này trực tiếp oanh thẳng lên ngực La Xuyên Phong phát ra một tiếng nổ, La Xuyên Phong bỗng ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu tươi, cả người văng ra xa hơn mười mét mới khó khăn dừng lại được.

Một màn bất ngờ này khiến mọi người kinh ngạc dừng mọi hành động, ngây ngốc đứng nhìn.

La Xuyên Phong đường đường là Địa Linh Cảnh thất trọng, dưới tình huống dùng toàn lực xuất thủ mà lại bị đánh lui, còn phun ra một ngụm máu tươi.

Điều này thật sự khó có thể tin được!

- Cái này, đã có chuyện gì xảy ra?

Lạc Lan cũng bị cảnh tưởng trước mắt làm hoảng sợ, ánh mắt tràn đầy giật mình nhìn hai tay của mình, khuôn mặt tinh xảo lộ vẻ vui mừng, nhảy nhót hoan hô:

- Không ngờ ta lại có thể bảo vệ được Vân Đằng Điện, thật là tốt quá. Nếu như Sở đại ca có mặt ở đây thì huynh ấy nhất định sẽ giật mình!

Vừa dứt lời, bên tai Lạc Lan chợt vang lên âm thanh ôn nhu quen thuộc:

- Muội nói không sai!

Giọng nói này bỗng nhiên vang lên khiến Lạc Lan sững người.

Nàng xoay người lại đã thấy Sở Hành Vân đứng ngay sau mình từ bao giờ, bàn tay hắn lộ ra một cổ khí tức hùng hậu bao phủ võ linh Cửu Tinh Thủy Tiên lại, đồng thời cũng bao bọc quanh thân thể nàng.

- Mười ngày không gặp, không nghĩ Lạc Lan muội đã bước vào Tụ Linh Cảnh ngũ trọng, hơn nữa còn biết cách đứng ra bảo vệ người khác. Một màn này thật sự khiến ta cảm thấy giật mình.

Trên mặt Sở Hành Vân nở nụ cười nhạt, hắn chậm rãi tiến đến xoa đầu Lạc Lan, nói:

- Từ lúc này trở đi, mọi chuyện còn lại cứ giao cho ta, chỉ cần ta có mặt ở đây thì đừng ai nghĩ bước vào Vân Đằng Điện nửa bước.

Dứt lời, Sở Hành Vân chuyển hướng nhìn về phía đám người La Xuyên Phong, trên khuôn mặt tuấn dật yêu mị tràn ngập hàn khí lạnh thấu xương.

- Tên này lúc nào cũng đến giây phút quan trọng nhất mới xuất hiện, thật làm người ta chán ghét mà.

Thấy Sở Hành Vân trở về, Tuyết Đương Không mở miệng mắng một tiếng, tuy nhiên trên mặt lại cực kì vui mừng mà không hề có ý niệm trách cứ.

- Cuối cùng hắn cũng đã về.

Thanh lão cùng Hoa Vân Hà nhìn nhau, đều là thấy được nét vui mừng trong mắt đối phương, linh lực một lần nữa bộc phát, nhanh chóng rời khỏi chiến trận.

Cùng lúc đó, những người trên Tề Thiên Phong đều bắt đầu tách ra khỏi cuộc chiến, đi tới bên cạnh Sở Hành Vân.

Trên người họ đều mang vô số vết thương, máu tươi chảy ra đầm đìa, khí tức như có như không.

Nhưng trên khuôn mặt của họ đều không hề có vẻ sầu thảm mà tràn ngập chiến ý, ánh mắt cực kì nóng bỏng.

Biến hóa như vậy khiến sắc mặt đám người La Xuyên Phong Như cực kì khó coi, trong lòng thầm tiếc nuối.

Vừa rồi xem chút nữa bọn họ đã công phá được Vân Đằng Điện, phá hủy sĩ khí của đối phương.

Ai ngờ được trong thời điểm mấu chốt, Sở Hành Vân lại trở về.

Lấy sự xuất hiện của một người, lần nữa nâng cao sĩ khí!

Dịch giả: Hào Ca

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch