Đám người Ân Thiên Thành vì muốn đả kích tinh thần của phe đối thủ, giảm sĩ khí của họ nên mới lén lút đánh lên đỉnh Tề Thiên Phong, một lượt giết sạch đám người trong Vân Đằng Điện.
Chỉ cần sĩ khí bị ảnh hưởng, đám người Dương Viêm sẽ không thể tiếp tục ngăn trở Tĩnh Thiên Quân, đến lúc đó Tề Thiên Phong sẽ hoàn toàn rơi vào tay Vũ Tĩnh Huyết.
Lúc đó, trận chiến này cũng sẽ kết thúc.
Nhưng sự trở về của Sở Hành Vân lại khiến cho đám người đang rơi vào thế yếu bỗng lại hừng hực sĩ khí, trong mắt ai cũng tràn ngập chiến ý, dần dần có xu thế áp chế đối phương.
Điểm trọng yếu hơn chính là bên cạnh Sở Hành Vân lúc này lại có thêm hai bóng dáng khác, một người, một thú.
Đầu linh thú này chỉ là Địa Linh Cảnh linh thú nên hắn không thèm để ý đến, chiến lực dù sao cũng có hạn. Tuy nhiên bóng người kế bên nó lại khiến cho bọn họ âm thầm cảm thấy lo lắng.
- Khó trách ngươi trốn mãi không ra, thì ra là bỏ đi tìm viện binh.
La Xuyên Phong đứng dậy, lau sạch vết máu trên miệng, cười lạnh nói:
- Tuy nhiên chỉ dựa vào một gã cao thủ Thiên Linh Cảnh mà muốn ngăn cản chúng ta thì cũng vô dụng, với đẳng cấp này thì bệ hạ chỉ cần một ánh mắt cũng có thể dễ dàng giết chết.
Nói xong, trên người La Xuyên Phong lại tràn ngập âm sát khí, thân hình đầy sát khí đi tới trước.
Đồng thời đám người Ân Thiên Thành ở phía sau cũng nhanh chóng tiến lên, vô số hào quang do võ linh phát ra bao phủ thân thể họ, bộ dạng như chuẩn bị tiếp tục vây công.
- Bệ hạ sao?
Cảm nhận được sát ý từ đối phương, Sở Hành Vân không hề sợ hãi, khóe miệng nhếch lên lộ ra nụ cười nhạo:
- Hai chữ này từ miệng La Xuyên Phong ngươi phát ra nghe thật chói tai.
- Người nói vậy là có ý gì?
La Xuyên Phong bỗng dừng lại, vẻ mặt tràn đầy khó hiểu.
Sở Hành Vân tràn đầy coi thường đáp:
- Nếu như ta nói không sai, La Xuyên Phong ngươi chắc hẳn đã mua chuộc quân đội để bọn họ giúp đỡ đám người La Thịnh và Thủy Thiên Nguyệt rời khỏi Hoàng Thành phải không?
Lộp bộp!
Nghe Sở Hành Vân nói, nội tâm La Xuyên Phong khẽ run, sắc mặt trở nên hoảng loạn, giọng run run nói:
- Sao ngươi biết việc này? Nói nhanh, ngươi cuối cùng muốn nói điều gì?!
Lúc này trên người La Xuyên Phong tỏa ra sát ý cực kì lạnh lẽo.
Thân là gia chủ La gia, La Xuyên Phong không thể nào là hàng người ngu xuẩn được. Hắn hiểu rất rõ nếu như La Thịnh ở lại Hoàng Thành thì tương lai sẽ bị biến thành vũ khí chiến tranh của Vũ Tĩnh Huyết.
Cho nên La Xuyên Phong đã bỏ ra phần lớn gia sản để mua chuộc một gã thống lĩnh để hắn giúp La Thịnh và Thủy Thiên Nguyệt an toàn rời khỏi Hoàng Thành nhằm bảo vệ truyền thừa cho La gia.
Việc này vô cùng bí mật, hắn không hề nói với bất kì ai.
Nhưng lúc này hắn lại nghe Sở Hành Vân đề cập đến việc này khiến cho hắn sợ hãi, trong lòng bắt đầu có cảm giác bất an.
- Vấn đề này ngươi nên tự mình đi hỏi Vũ Tĩnh Huyết.
Giọng Sở Hành Vân nhẹ nhàng, không chút gợn sóng:
- Trên đường chạy về Hoàng Thành, ta vừa vặn thấy La Thịnh và Thủy Thiên Nguyệt bị gần trăm tên quân sĩ vây công. Sau một hồi máu tanh, ngoại trừ Thủy Thiên Nguyệt và Thủy Sùng Hiền thì những người còn lại đều đã chết.
- Bị gần trăm tên quân sĩ... Vây công?
Sắc mặt La Xuyên Phong trở nên trắng bệch, hai chân run rẫy, cả người ngồi bệt xuống đất.
Đám người phía sau hắn cũng trợn mắt há mồm thở như trâu, cả người run rẩy như nghe được tin dữ.
Chắc chắn đám người này cũng âm thầm mua chuộc quân đội hộ tống người nhà ra khỏi thành để bảo vệ truyền thừa gia tộc.
- Vũ Tĩnh Huyết từng âm thầm hạ lệnh, bất kì người nào muốn rời khỏi Hoàng Thành, không cần xét thân phận địa vị mà trực tiếp giết không tha. Các ngươi làm như vậy không chỉ mất tiền mà còn đẩy gia tộc vào đường cùng.
- Không ngờ đối với loại người máu lạnh vô tình như hắn mà các ngươi lại tôn sùng là bệ hạ, thậm chí còn tình nguyện vì hắn mà bán mạng, thà chết cũng muốn đánh lên Tề Thiên Phong, hành động này đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.
Lời nói của Sở Hành Vân như mũi kim đâu sâu vào trái tim đám người La Xuyên Phong khiến họ cảm giác như tận thế đang ập đến.
- Sở Hành Vân, ngươi đừng ở đó mà gây chia rẻ chúng ta!
Lúc này, Ân Thiên Thành chỉ thẳng mặt Sở Hành Vân quát:
- Chư vị, Sở Hành Vân quỷ kế đa đoan, hắn nói những lời này chỉ nhằm chia rẻ chúng ta, đừng nên tin tưởng.
- Lời của ta không thể tin, lẽ nào lời của Vũ Tĩnh Huyết thì có thể?
Sở Hành Vân hỏi ngược lại một câu, cười khẩy nói:
- Dã tâm của hắn không ai có thể tin, điểm này các ngươi hẳn phải rõ ràng hơn ta mới đúng.
Lời vừa dứt, đỉnh Tề Thiên Phong lập tức rơi vào yên tỉnh.
Trong lòng mọi người đều biết rõ Vũ Tĩnh Huyết là một kẻ có dã tâm cùng máu lạnh, trời sinh tính tình giả dối, thủ đoạn tàn nhẫn, sẵn sàng giết tất cả để đoạt quyền lực.
Việc hắn âm thầm hạ lệnh giết chết những kẻ trốn chạy không phải là không có khả năng.
Ùng ùng!
Trong lúc mọi người còn đang trầm mặc thì một tiếng nổ rung trời bỗng vang lên.
Hư không trực tiếp nổ tung, hàng nghìn hàng vạn lôi quang đánh xuống khiến mọi người cảm giác như lọt vào lôi trì, không cách nào nhúc nhích, đầu óc cũng trở nên trống rỗng.
Lận Thiên Trùng bỗng xuất hiện ở giữa tầng lôi quang, sau đó dừng trước người Sở Hành Vân, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ vài phần suy yếu, trên người có máu tươi chảy ra.
- Trận chiến này ta còn chưa dùng toàn bộ thực lực mà ngươi đã bại, thật sự khiến ta cảm thấy thất vọng mà!
Lúc này, tầng lôi quang nhanh chóng bị đánh vỡ, một luồng sát khí nồng đậm ập tới như một đầu giao long cuộn tròn trên hư không, sau đó cả người Vũ Tĩnh Huyết dần dần hiện ra.
Khác với Lận Thiên Trùng, trên người Vũ Tĩnh Huyết hoàn toàn không có chút khí tức suy yếu nào, hai mắt lạnh lùng, thần sắc cuồng ngạo như một đầu ma thần nắm quyền sinh sát, coi thường sinh linh.
Ở vị trí sau lưng hắn, võ linh Cực Sát Ác Giao đang trôi nổi. Hai tròng mắt màu đen của nó tràn ngập sát khí âm lãnh kèm theo tiếng gầm rống khiến tâm thần mọi người rung động.
- Hừ!
Lận Thiên Trùng căm tức nhìn Vũ Tĩnh Huyết, hừ lạnh một tiếng, một vầng lôi quang lập tức hiện ra xung quanh người hắn. Tuy nhiên lôi quang chỉ vừa mới xuất hiện thì thanh Phương Thiên Họa Kích trần ngập sát khí ngay lập tức lao tới.
Một kích này lập tức chấn động hư không, đồng thời tạo nên một vòng xoáy sát khí đánh tan lôi quang.
Phốc!
Lận Thiên Trùng lập tực phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt trở nên ảm đạm, hiển nhiên là bị sát khí ảnh hưởng khiến cơ thể bị thương nặng.
- Cả Lận Thiên Trùng cũng thất bại, lúc này các ngươi còn thủ đoạn gì nữa không?
Ân Thiên Thành đầy giễu cợt lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Sở Hành Vân kèm theo bộ dạng của kẻ chiến thắng.
Tuy nhiên Sở Hành Vân hoàn toàn không thèm để ý đến Ân Thiên Thành, thân hình nhanh chóng đến bên cạnh đỡ lấy Lận Thiên Trùng, chuẩn bị mở miệng nói gì đó thì bỗng thấy một bóng người như tia chớp lao đến trước mặt Vũ Tĩnh Huyết.
Người này chính là La Xuyên Phong.
Hắn quỳ hai gối xuống đất, đầu ngẩng cao, đôi mắt tràn ngập vẻ may mắn, giọng run run nói:
- Xin hỏi bệ hạ, có phải người từng hạ mệnh lệnh khiến cho toàn bộ quân đội vây xung quanh thành giết hết những người muốn lẩn trốn hay không?