Lúc này, thủy tiên đã dài ra cánh hoa sen thứ chín, liến nói rõ nó đã đạt cửu phẩm.
Liên ảnh khổng lồ cuồn cuộn, huyền phù trên bầu trời Tề Thiên Phong, to chừng vạn dặm, mội một đóa hoa sen, trong suốt, trắng sáng, giống như một vòng ngọc, đem cả toàn thành đều chiếu sáng.
Đoàn người, đều ngẩng đầu nhìn một màn này, từ đóa hoa khổng lồ, bọ họ cảm thấy sinh cơ vô cùng, phủ xuống, khiến cho tuyết đông tan rã, hàn ý tan đi, giống như mùa xuân về, càng ấm áp, thoải mái.
Đỉnh Tề Thiên Phong.
Sở Hành Vân đã phục hồi tinh thần lại, ngẩng đầu, tràn đầy ngạc nhiên nhìn đóa hoa kia.
Hắn có thể cảm giác được, sinh cơ lực được ngưng tụ mênh mông, phá mấy, hóa thành một đạo ánh sáng, bao phủ thân thể của hắn.
Ông!
Trong tầm mắt, võ linh Kiếm hiện ra, kiếm ảnh phù phiếm, đạo lưu quang cuối cùng lượn lờ trên dưới tung bay, hai người, tựa hồ sinh ta công minh nào đó, nhập thẳng vào cơ thể Sở Hành Vân.
Tiếng vỡ vụn răng rắc truyền ra, thương thế trên người Sở Hành Vân bằng mắt thường có thể nhìn thấy nó đang khôi phục, bất kể là huyết nhục hay sương cốt, ngay cả kinh mạch toàn thân, đều khỏi hẳn như lúc ban đâu, không gặp tổn thương chút nào.
Càng làm cho hắn ngạc nhiên hơn, nơi đan điền Sở Hành Vân, có một đạo ánh sáng nở rộ, những thứ ánh sáng nhạt này, cũng không mềm nhẹ, mà lộ ra khí tức phong duệ, như kiếm, hội tụ vào một chỗ, cuối cùng hóa thành linh lực thanh liên.
Linh lực thanh liên này ngưng tụ trong nháy mắt, linh lực khổng lồ cuồn cuộn phun trào, xen lẫn lực lượng sinh cơ kinh người, làm cả người hắn phát sinh cải biến.
Thân thể của hắn, không còn gầy, mà trở nên cao to anh tuấn, da thịt trắng nõn, như ngọc, ngay cả ngũ quan của hắn, cũng bắt đầu biến hóa, góc cạnh phân minh, như trải qua thiên địa điêu tạc tỉ mỉ, thâm thúy, tuấn lãng, không chút tì vết nào.
Nhưng mà những thứ này, chỉ mới là bắt đầu.
Sinh cơ khổng lồ, phảng phất không ngừng nghỉ, cuồn cuộn dũng mãnh nhập vào trong cơ thể Sở Hành Vân, làm hắn trơ nên tuấn dật, đồng thời cũng để cho linh lực thanh liên kia càng ngưng thực, lẳng lặng trong đan điền của hắn.
Hưu!
Sở Hành Vân mở hai mắt ra, một luồn thiên địa chi lực hùng hậu, từ trên người hắn đi ra, làm đám người ở đây há hốc miệng, cư nhiên có thể phóng xuất ra thiên đia linh lực.
Linh hải hắn, thực sự trọng tố.
Bất đồng với sự kinh ngạc của mọi người, hai mắt Sở Hành Vân ngưng trọng, nhìn thẳng Lạc Lan phía trước, quát :
- Lạc Lan, lập tức dừng lại ngay cho ta, đừng làm chuyện điên rồ nữa!
Nhưng mà, Lạc Lan không có đáp ứng.
Ở ánh sáng màu lam biếc chiếu rọi xuống, sinh cơ trên người Lạc Lan không ngừng tiêu tán, nhưng thân thể tựa hồ cũng cao lên nhiều, thân thể tuyệt trần, thắt đáy lưng ong, không mặt đẹp tuyệt trần, ngũ quan hoàn mỹ, đôi mắt phượng, làm vạn vật thế gian trở nên ảm đạm.
Chỉ thấy ngon tay ngọc điểm nhẹ về phía trước, ánh sáng lam biếc đánh xuống, bao phủ Sở Hành Vân, đem thân thể hắn bao ở giữa, khiến cho hắn vô pháp nhúc nhích.
- Lạc Lạn, lập tức dừng lại đi!
Sở Hành Vân lại hô to.
Hắn đánh ra một quyền, linh lực nở rộ, cuối cùng lộ ra một kiếm phong duệ, phá vỡ hư không, như một thanh lợi kiếm chân chính, hung hãn đâm vào đạo ánh sáng, sắc bén vô cùng.
Thế nhưng, quang hoa lam lục, quá to lớn, Sở Hành Vân vô pháp đâm thủng, ngược lại làm cho ánh sáng càng cấp tốc, như cá voi hút nước, điên cùng tiến vào cơ thể hắn.
- Sở đại ca.
Lúc này, Lạc Lan rốt cục mở miệng, ngay cả thanh âm đều biến hóa, như gió xuân, thấm vào ruột gan.
Mắt nàng như cặp mâu, trong sáng như bảo thạch, nói:
- Thanh liên tiếp thiên, là áo nghĩa vô thượng của thanh liên võ điện, nhắm thẳng vào đỉnh thiên địa, một khi thi triển ra, thì vô pháp đình chỉ.
- Hiện tại, ta đã kích phát đủ thủy tiên võ linh cửu tinh, dưới cỗ lực lượng này, thương thế của ngươi, cũng đã khỏi rồi, linh hải của ngươi cũng đã trọng tố thành công, đồng thời còn chưa một tia thanh liên chân tủy.
- Có thể thấy ngươi thoát khỏi khốn cảnh, lần nữa khôi phục lại, ta thực sự rất vui vẻ, đều cảm thấy vô cùng hài lòng!
Lời của Lạc Lan mang theo một tia quyết liệt, làm cho con ngươi của Sở Hành Vân co rút lại.
Một màn này, giống như hắn từng biết!
- Trước đây, ta chỉ là thiếu nữ sơn thôn thông thường, mỗi ngày đều ở đầu thôn, nhìn bốn phương, vừa muốn ngắm nhìn thế giới bên ngoài, là Sở đại ca ngươi, mang ta ly khai Lạc gia thông, tới hoàng thành, biết mọi người, thậm chí cải tạo Tề Thiên Phong, để nó biến thành thánh địa tu luyện.
- Ở đây, là nhà của chúng ta, tất cả mọi người đang cố găng, cùng bảo vệ nó, nhưng thực lực của ta yếu, không giúp được gì, có lẽ biến thành gánh nặng của các ngươi, nhưng lúc này, ta làm một việc duy nhất cho ngươi.
Giọng nói lượng lờ, truyền vào trong tai mỗi người, rất phổ thông, cũng khôi phải lời nói hùng hồn, lại làm cho đám người khẽ run lên, trong lòng tuôn ra cảm động.
Lạc lan, nàng cũng muốn thủ hộ Tề Thiên Phong, sở dĩ, nàng đứng tại đây, không tiếc dùng tính mạng mình, trợ giúp Sở Hành Vân trọng tố linh hải, để hắn tỉnh lại.
Bởi vì, Lạc Lan biết, Sở Hành Vân chính là linh hồn của Tề Thiên Phong.
Sở Hành Vân không ngã, Tề Thiên Phong cũng sẽ không xuy sụp!
- Lạc Lan, tâm ý của ngươi, trong lòng ta dõ dàng, ngươi cũng quá coi thường ta, chỉ là linh hải vỡ vụn, với ta mà nói, căn bản không có việc gì khố, mặc dù ngươi không gia tay, ta cũng có thể tự chưa trị hoàn hảo.
Sở Hành Vân cười khổ một tiếng, nói:
- Hiện tại, ngươi lập tức thu hồi võ linh Thủy tiên cửu tinh, đồng thời đóng linh cảm, ở trong lòng mặc niệm khẩu quyết, mạnh mẽ chôn lùi thanh liên nơi này.
- Sở đại ca, ta là đệ tử quan môn của ngươi, lời của ngươi, ta có thể phân biệt được thật giả.
Lạc Lan có chút đắng ý ngẩng đầu lên, nhưng rất nhanh, mắt của nàng chở nên trong suốt, có một giọt nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào nói:
- Ngày hôm nay, ngươi nói muốn mang ta đi Vạn kiếm các tu hành, dạy ta võ học, khi đó, ta rất chờ mong, chỉ sợ ngươi đổi ý, sở dĩ ta với ngươi ngoắc tay, là để ngươi hứa hẹn.
- Chỉ là không nghĩ tới, cuối cùng là ta nuốt lời.
Một giọt lệ rơi xuống mặt đất, đồng thời cũng nhỏ vào trong lòng mọi người.
- Bất quá, có thể giúp được Sở đại ca, ta rất vui vẻ, cho dù lập tức chết đi, cũng sẽ không có bất kỳ câu oán hận nào, chỉ bất quá, trong long ta còn tiếc nuối nho nhỏ.
Lạc Lan nhìn Sở Hành Vân, đem giọt nước mắt lau đi, rưng rung nói:
- Kì thực, ta vẫn muốn tận mắt nhìn Lưu Hương tỷ, ta nghĩ, nàng nhất định rất đẹp, nếu không tại sao lại lọt vào mắt xanh của Sở đại ca.
Khi đang nói chuyện, Lạc Lan nhìn về phía Sở Hành Vân, trong ánh mắt lóe lên vẻ buồn bã.
Thân thể của hắn chậm rãi bay lên hư không, chín đóa thanh liên vây quanh nàng, không ngừng xoay tròn, trong suốt, mà đạo quang hoa lam lục kia xuyên qua thiên địa, còn lại là bắt đầu thu nạp, cuối cùng hóa thành một luồng ánh sáng nhạt như sương mù, tiêu tán trong hư không.
Sở Hành Vân vươn tay, đem thân thể Lạc Lan nhẹ nhàng nâng lên.
Thời khắc này Lạc Lan, sinh cơ gần như bằng không, như ánh nến trong gió, tùy thời đều có thể tiêu tán nhưng khuôn mặt tuyệt mĩ của nàng trong ánh sáng mờ nhạt hiện lên như thánh nữ, mang theo khí tức thoát tục.
Nàng đứng trước Sở Vân Hành, ánh mắt tựa hồ muốn đem khuôn mặt này in sâu vào linh hồn, trên môi run rẩy phát ra một tia âm thanh yếu ớt:
-Sở đại ca, ta thực sự rất ước ao được giống như Lưu Hương tỷ tỷ, nếu như ta có thể gặp ngươi sớm hơn nàng, thì tốt biết bao...
Lời vừa nói, thân hình Sở Hành Vân khẽ run, ánh mắt dừng trước con ngươi đen kịt của Lạc Lan đang từ từ trở nên trong suốt:
-Lạc Lan, ngươi quá hồ đồ, không được nói lời ngu ngốc như vậy
Sở Hành Vân nắm chặt hai cánh tay ôm Lạc Lan vào long, cho đến khi luồng khí tức cuối cùng trên cơ thể nàng chậm rãi tiêu tán.
Hô!
Lúc này, gió lại nổi lên.
Gió lạnh xoay quanh bầu trời Tề Thiên Phong, phảng phất như đang cảm thán, phát ra tiếng trầm ngâm.
Thân thể thiếu nữ ấm áp vô lực nằm trong lòng Sở Vân Hành, từ từ trở nên lạnh giá nhưng khóe miệng của nàng vẫn mỉm cười, má lúm đồng tiền trên mặt nở rộ, một cái chớp mắt đẹp nhất vĩnh viễn dừng lại.
Đoàn người đứng tại chỗ nhìn một màn này trong lòng ngũ vị tạp trần, không biết nên nói gì, chỉ có trầm mặc.