Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 392: Nhập kiếm tháp

Chương 392: Nhập kiếm tháp

Trong thoáng chốc ba người không nói gì, trầm ngâm làm cả không gian đều trở nên tĩnh mịch.

Sắc mặt Thường Danh Dương liên tục biến ảo, cuối cùng thở dài một hơi như thỏa hiệp:

- Nếu là như vậy, ân oán giữa chúng ra và Sở Hành Vân không thể giải quyết được.

-Không!

Lời nói còn chưa đứt, Thường Xích Tiêu lại nói tiếp:

- Tên Lạc Vân này chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua, cần phải giết hắn.

-Phụ thân ngài có ý gì?

Thường Danh Dương bị lời nói này làm khiếp sợ.

Phạm Vô Kiếp mặc dù cướp đoạt thực quyền của Sở Hành Vân, đồng thời để Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc xuất thủ chèn ép, nhưng việc này không có nghĩa là giết hại Sở Hành Vân, mà là muốn Sở Hành Vân thuần phục Phạm Vô Kiếp.

Bằng không, lấy thực lực Phạm Vô Kiếp chỉ cần nhấc ngón tay cũng đủ giết Sở Hành Vân.

Phạm Vô Kiếp nói dĩ dành như vậy, nếu giết Sở Hành Vân chính là cùng đối nghịch với Phạm Vô Kiếp.

- Các chủ mượn tay chúng ta để thuần phục Lạc Vân, một ngày hắn bái nhập môn hạ Các chủ thân là kiếm chủ vinh dự, nhất địch sẽ trả thù lại, điểm này không thể nghi ngờ.

Ánh mắt Thường Xích Tiêu thâm thúy nói ra từng chữ rõ ràng:

- Đến lúc đó, Lạc Vân vừa có thực lục vừa có quyền thế, ân oán với chúng ta trước đó, chúng ta liệu có thể khá được không.

Nghe xong Thường Danh Dương rùng mình, phát ra sự kinh hoàng.

Hắn trầm ngâm một lúc lại nói:

- Các chủ để chúng ta chèn ép Lạc Vân, nhưng chúng ta lại xuất thủ giết hắn, nếu như Các chủ biết, chúng ta cũng không sống yên.

- Con đường cường giả gặp vô số giết chóc, chông gai, Vạn kiếm các cũng không thiếu thiên tài, nhưng cuối cùng trở thành cao thủ cũng không có mấy, Lạc Vân đích xác là thiên tài, nhưng hắn có thể trở thành cường giả hay không ai cũng không biết trước

- Chỉ cần chúng ta làm việc chu toàn có thế dối gạt mọt người, ngay cả các chủ cũng dấu, thì sẽ không có vấn đề gì.

Thường Xích Tiêu dừng ở trước mắt hai người, khi đạo âm thanh cuối cùng rơi xuống, ánh mắt của ba người thay đổi, tỏa ra ánh sáng âm lãnh, đồng thời còn bao phủ màu sắc chắc chắn.

Sự tình phát sinh nơi đây, Sở Hành Vân không hề hay biết.

Lúc này, Sở Hành Vân đang tiến nhập trạng thái tu luyện.

Linh lực tràn ngập như thủy triều chảy khắp đình viện võ linh kiếm huyền phù trong màn đêm, kiếm như ánh sáng, trở nên cự kỳ thuần túy, không có chút khí tức hỗn độn nào.

Ông!

Trong khoảnh khắc trên người Sở Hành Vân phát ra đạo bạch quang trói mắt, xông lên tận trời, trong chớp mắt tiếp xúc với kiếm linh, hai thứ rất nhanh hòa vào một thể.

Khí tức võ linh kiếm, đột nhiên phát sinh cản biến, như thêm một cái ánh sáng cực hạn, xé rách bầu trời đêm, nhẹ nhàng, phong duệ, sắc bén, tựa hồ xuyên thủng không gian thời gian.

-Thu!

Sở Hành Vân phát ra lời quát, võ linh kiếm lập tức hạ xuống, ánh sáng trói mắt cũng từ từ nội liễm, giấu vào trong.

-Cực quang kiếm ý đại biểu cho quang cực, Hắc Động trọng kiếm vừa vặn tương phản, đại biểu cho sức nặng vô tận, chú ý dốc sức phá vạn pháp.

Sở Hành Vân hơi cau mày lẩm bẩm:

- ngày mai lúc ta nhập kiếm tháp, kiếm khí muốn lựa chọn, phải tương phản với Hắc Động trọng kiếm, chỉ có như vậy mới có thể phát huy ra uy năng cực quang kiếm ý.

Trong lúc đang suy tư, kiếm quang lần thứ hai chạy lên hư không, kiếm thanh vang không ngớt, giống như một khúc nhạc ở trên cao.

Ngày hôm sau, nắng sớm chiếu dọi làm cả vạn kiếm các lộ ra sinh cơ ngập tràn.

Lôi Nguyên Quang sớm chạy toái, hai người sóng vai mà đi, đi xuyên qua bên trong Vạn kiếm các.

Vạn kiếm các lấy Vạn kiếm sơn làm căn cơ, xung quanh đồi núi trùng điệp, đất đai rộng lớn, mà mỗi ngọn núi đều làm một công việc, có nơi để tĩnh tu, có nơi luyện đan, trồng thuốc..

Lúc này có ba người mặc quần áo đệ tử bình thường đi tới.

- Gặp qua Nguyên Quang kiếm chủ!

Lúc bọn họ thấy Lôi Nguyên Quang đều bắt đầu hành lễ, ánh mắt lập tức rời đến Sở Hành Vân bắt đầu nói:

- Gặp qua Lạc Vân kiếm chủ!

-Ừ!

Lôi Nguyên Quang cũng không đúng lại, chỉ gật đầu tùy ý, tiếp tục mang theo Sở Hành Vân lao về phía trước

- người vừa rồi là Lạc Vân quả nhiên tuấn lãng như lời đồn.

- hắn tuy tu vi không cao nhưng do lĩnh ngộ được cửu cấp kiếm ý, liền có thể trở thành kiếm chủ vinh dự, thật làm người ta ước ao.

- Tuy đều là cửu cấp kiếm ý nhưng Lạc Vân cho người ta cảm giác xa xa không bằng Bách lý cuồng sinh, nghe nói, hắn hai lần cự tuyệt ý tốt của Các chủ, tính nết thật cố chấp.

Sau khi hay người đi, mấy gã đệ tự bắt đều nghị luận, thanh âm tuy nhỏ nhưng vẫn bin Lôi Nguyên Quang cảm nhận được, để hắn thần sắc lúng túng nói:

- Nghìn năm qua, người có thể trở thành kiến chủ vịn dự, chỉ có Bách lý cuồng sinh, ngươi mới vào Vạn kiếm các, ngươi mới vào Vạn kiếm các, khó tránh khỏi bị bàn tán, một đoạn thời gian sau, mọi việc sẽ yên ổn lại.

- Được!

Sở Hành Vân trả lời, sau đó hỏi tiếp:

- Tu vi hiện giờ của tên Bách lý cuồng sinh kia bây giờ làm sao, hắn có ở Vạn kiếm các không?

- Tính tình tên Bách lý cuồng sinh kia cực kì quái gở, rất ít cùng người tiếp xúc, hai tháng trước ta gặp hắn tu vi đã đạt được thiên linh lục trọng, hiện tại có tịnh tiến hay không cũng không rõ dàng, bất quá lúc này hấn cũng không ở Vạn kiếm các, nghe nói là ra ngoài lịch luyện.

- mười chín chi linh, thiên linh lục trọng, Sở Hành Vân có chút hiểu ra, tên Bách lý cuồng sinh này đúng thật là thiên tài.

- Ngươi có thiên phú không kém hắn, chỉ cần khổ tu, nhất định sẽ đuổi kịp hắn.

Lôi Nguyên Quang liền an ủi Sở Hành Vân một tiếng.

Thấy thế, Sở Hành Vân không nhịn được, nở nụ cười, trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua.

( Bé này đã phải lòng Lôi Nguyên Quang rồi :v)

Không bao lâu hai người đã tiến vào nơi tồn tại kiếm tháp.

Chỉ thấy phía trước, một tòa bảo tháp nguy nga vững trãi, từ mặt đất mọc lên, cao tám tầng, chạy thẳng lên trời cao.

Xung quanh kiếm tháp, có một kiếm trận vận chuyển vô hình, kiếm khí lăng không, khiến cho cả tòa tháp đều tản ra khi tức sắc bén, như một thanh lợi kiếm đâm thẳng vào bầu trời, làm cho mọi người cảm giác nhỏ bé, trong lòng dâng lên tôn kính.

Lúc này, ở lối vào kiếm tháp, có vài đệ tử đang đứng, bọn họ thấy Lôi Nguyên Quang cùng Sở Hành Vân đến, lập tức cúi người tránh ra, không giám ngăn cản.

Lôi Nguyên Quang cũng không để ý tới, mang theo Sở Hành Vân nghênh ngang bước, nhưng hắn cũng không bước vào kiếm tháp, mà đứng ngoài nói với Sở Hành

Vân:

- Trong kiếm tháp có ngàn vạn kiếm khí, hãy tập trung tinh thần, mới có thể chọn ra kiếm khí trong lòng, ta sẽ không cùng ngươi tiến vào.

Sở Hành Vân lập tức gật đầu, ánh mắt nhìn vào trong, chỉ dừng lại thoáng chốc.

Lấp tức hắn bước ra cước bộc, hướng phía cửa vào đi tới.

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com

Main đẹp trai bình tĩnh như một vị thần, hút gái như nam châm, nhiều tình tiết bất ngờ...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch