Sở Hành Vân vừa bước vào kiếm tháp thì trên mặt hiện lên tia kinh ngạc.
Từ bên ngoài nhìn vào kiếm tháp phân làm tám tầng, tầng tầng xếp lên nhau, nhưng đứng ở bên trong lại phát hiện cả một tòa kiếm tháp là một chỉnh thể không phân chia thành các tầng, bên trong ngoại trừ kiếm khí bên ngoài thì không tồn tại bất kì vật gì khác.
Hàng vạn hàng ngàn thanh kiếm khí giống như bầu trời đêm đầy sao treo trên vách tường, mỗi một chuôi đều phát ra những âm thanh kiếm minh, âm thanh kiếm khí nhỏ nhẹ lại không hề lộn xộn mà trái lại còn có âm điệu.
Sở Hành Vân thu hồi vẻ kinh ngạc, đi tới trung ương kiếm trong tháp .
Ánh mắt của hắn tùy ý đảo qua dừng lại ở một thanh hàn quang trường kiếm ở phía trước.
Thanh trường kiếm phía trước hắn vững vàng như một khối thạch bài, phia trên có viết: Hàn Băng Kiếm, đứng hàng pháp khí cấp thấp, kiếm phát ra hàn quang, có thể đem thiên địa linh lực đóng băng, thích hợp Băng kiếm ý.
Sở Hành Vân sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía thanh tử đồng nhuyễn kiếm bên cạnh, trên thạch bài viết: Tử huyết nhuyễn kiếm, pháp khí cao cấp, kiếm chủ sắc bén, mềm nhẹ linh động, thích hợp Khoái Kiếm Ý.
Ánh mắt liên tiếp lướt qua xung quang một vòng, cuối cùng Sở Hành Vân thấy được một thanh kiếm vương khí treo ở trong kiếm tháp, mơ hồ tản mát ra kiếm khí sắc bén.
-Bên trong kiếm tháp, kiếm khí có hàng ngàn hàng vạn thanh nhưng mỗi một thanh kiếm khí đều có tường tận phẩm giai cùng đặc tính, ngay cả vương khí cũng không ngoại lệ. như vậy chẳng phải là sẽ nhiễu loạn phán đoán của người chọn kiếm?
Một ý niệm lóe lên trong đầu Sở Hành Vân, hắn xòe bàn tay ra chộp lấy thanh kiếm vương khí.
Ông!
Bàn tay còn chưa tiếp xúc với kiếm khí, kiếm kia liền điên cuồng run rẩy, lóe lên tia lửa, hóa thành một cơn lốc hỏa diễm đánh về phía Sở Hành Vân, hỏa quang nóng bỏng chiếu rọi toàn thân hắn.
-Tán!
Một đạo thanh âm trầm thấp từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, bàn tay hắn về phía trước đánh tới, dễ dàng đánh tan cơn lốc hỏa diễm, trực tiếp đem thanh kiếm khí kia nắm thật chặt trong tay.
Kiếm khí kia tới tay Sở Hành Vân, hỏa quang kia cũng liền tiêu tán hoàn toàn không thái độ điên cuồng vừa rồi, một đạo thần văn tối nghĩa khắc sâu trên thân kiếm, tản mát ra hoả khí ấm áp.
-Thì ra là thế!
Sở Hành Vân cười nhạt.
Theo như môn quy nói, phàm là người đối với Vạn Kiếm Các có cống hiến, đều có thể bước vào kiếm tháp, chọn thanh kiếm mà mình thích.
Trong khi người chọn kiếm thì đồng thời kiếm cũng chọn người.
Nếu như người chọn kiếm không được kiếm tán thành thì không có cách thu phục kiếm khí càng không thể đem kiếm khí rời khỏi nơi này.
Đây chính là lí do vì sao bên trong tháp kiếm khí mỗi thanh kiếm khí đều được ghi chú tỉ mỉ, ngay cả vương khí trân quý cũng trưng bày ở chỗ này, cũng không có bất kỳ che dấu nào.
-NGười chọn kiếm, kiếm lại chọn người. Cái kiếm tháp này tồn tại ngược lại cũng có chút ý vị.
Sở Hành Vân khó có được một câu khen ngợi, bàn tay mở ra đem thanh vương khí trả về chỗ cũ.
Thanh kiếm vương khí này là trọng kiếm, hỏa lực vô cùng mạnh, khí thế cuồng mãnh, tuy nhiên cũng không thích hợp với hắn.
Sở Hành Vân thu hồi ý nghĩ, thân hình bay lên không hướng về phía trên lao đi, tinh tế chọn lựa.
Chỉ trọn một thanh kiếm đã vượt qua hai canh giờ.
Trong hai canh giờ này Sở Hành Vân quanh sát vô số kiếm khí, trong những thanh kiếm này thậm chí có mấy thanh vương khí nhưng cuối cùng hắn cũng đều không hài lòng, tổng thể luôn có cảm giác kém chút.
-Cực Quang Kiếm Ý do truyền kỳ cổ kiếm lưu lại, tìm được kiếm khí xứng cũng không dễ dàng.
Sở Hành Vân khẽ thở dài, ánh mắt nhìn phía bầu trời, lại phát hiện có một cái tia sáng buông xuống.
Hưu!
Sở Hành Vân thân hình lập tức biến mất, đi tới tia sáng kia, ánh mắt đảo qua, vùng xung quanh lông mày lập tức nhăn lại chăm chú.
Tia sáng kia là một thanh kiếm. Nói chính xác thì đây là một thanh đoạn kiếm đầu nhọn.
Mũi kiếm của thanh kiếm này đã bị đoạn đi để lại một vết cắt sâu nhưng dù vậy thân kiếm vẫn dài bốn thước, sáng như tuyết mơ hồ tản mát ra khí thế sắc bén khiến người ta sinh ra một cảm giác hoàn mỹ.
Tuy chỉ là đoạn kiếm nhưng ngược lại cũng không có cảm giác không trọn vẹn!
Sở Hành Vân tiến gần thêm vài bước, linh lực tràn về phía trước, trong chớp mắt tiếp xúc với đoạn kiếm linh lực bị cắt thành những đoạn chỉnh tể, hàn quang kia vô cùng sắc bén khiến cho lông tơ toàn thân hắn cũng dựng đứng lên.
Càng khiến Sở Hành Vân giật mình hơn đó là chuôi đoạn kiếm này lại làm từ gỗ, hắn cư nhiên lại nhìn không thấu, nó cứng rắn đến mức khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung.
-Kiếm này phát ra hàn quang sắc bén vô cùng lại làm từ chất liệu gỗ, ngay cả ta cũng chưa bao giờ thấy qua, nhưng thanh kiếm như vậy lại bị gãy đi đoạn mũi kiếm.
Kinh ngạc trong lòng Sở Hành Vân ngày càng đạm, hắn dời ánh nhìn lướt về phía bên cạnh.
Bên cạnh thanh đoạn kiếm đồng dạng có một khối thạch bài mặt trên lại ghi chú rất ít: Vô Danh Kiếm, vô phẩm vô giai.
Ánh mắt Sở Hành Vân ngưn lại, thanh đoạn kiếm này không chỉ vô danh ngay cả phẩm cấp cũng không biết được, thực sự cổ quái vô cùng.
Bàn tay duỗi về phía trước thanh đoạn kiếm lập tức phát sinh một đạo kiếm ngân linh hoạt kỳ ảo, thân kiếm hóa thành lưu quang, cuối cùng rơi vào trong tay của Sở Hành Vân, thân kiếm khẽ run tựa như khẽ kêu.
TRong nháy mắt đón lấy thanh đoạn kiếm hắn đột nhiên cảm giác được kiếm thể ở bên trong đoạn kiếm tồn tại vô số mảnh kiếm linh nhỏ trải rộng khắp kiếm thể, yếu ớt mà tán loạn.
-Kiếm này đã sinh linh, tuyệt không đơn giản!
Sở Hành Vân ở trong lòng âm thầm nói, bàn tay tìm tòi nâng đoạn kiếm lên.
Trong khoảnh khắc, một đạo ánh sáng từ trên người hắn tỏa ra dung nhập vào thanh đoạn kiếm, rồi đâm về phía trước.
Xuy!
Bạch quang chạy trên không, phóng đi khắp nơi trong kiếm tháp, nơi nào nó đi qua liền có âm thanh kiếm minh từ những thanh kiếm khác vang lên, tiếng ngâm vang trầm muộn tựa như thanh âm thần phục, biểu đạt sự tôn kính với nó thậm chí là sợ hãi.
Sở Hành Vân đem đoạn kiếm thu hồi lại vào bàn tay.
Thân kiếm lúc này sáng ngời như tuyết, Cực Quang Kiêm Ý phát ra phảng phất cả thanh đoạn kiếm như dung nhập vào với quang hoa, kiếm là quang, quang là kiếm không thể phân biệt được.
-Liền quyết định là ngươi.
Sở Hành Vân hài lòng gật đầu thu hôi thanh đoạn kiếm sau đó đi ra ngoài.
Ngoài kiếm tháp Lôi Nguyên Quang đang đứng chờ.
Nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau chậm rãi truyền đến hắn liền quay đầu nhìn lại thấy Sở Hành Vân đang mỉm cười, hắn cũng nở nụ cười nói:
-Nhìn bộ dáng ngươi như vậy, chắc là có thu hoạch lớn.
-Coi là vậy đi.
Sở Hành Vân dừng một chút, cười đáp lại.
Lôi Nguyên Quang trên mặt tiếu ý càng sâu, nhắc nhở:
-Chọn được một thanh kiếm khí rồi cần phải trải qua một đoạn thời gian nuôi dưỡng mới có thể hoàn toàn khống chế, bây giờ chúng ta mau trở về, chớ lãng phí thời gian.
Dứt lời hắn xoay người, nhưng còn chưa bước ra nửa bước, toàn bộ thân thể của hắn cứng lại rồi, nụ cười trên mặt cũng chậm rãi rút đi, trên mặt xuất hiện vẻ chán ghét nồng hậu.
Chỉ thấy phía trước có hai người, một gã nam tử mặc hoàng y bước nhanh tới, khuôn mặt của hắn gầy gò, ngũ quan như chuột, một đôi đôi mắt lưu chuyển giảo hoạt , khiến người ta có cảm giác cực kỳ khó chịu.