Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 394: Trọng tố kiếm linh

Chương 394: Trọng tố kiếm linh

Thấy tên nam tử hoàng y đi tới, Sở Hành Vân rất nhanh đoán được thân phân của hắn.

Người này tên là Tề Dương Trầm, là một trong mười tám kiếm chủ.

Hắn thuộc nội vụ nhất mạch, tu vi không cao, mới bước vào âm dương cảnh mà thôi, mà xử sự khéo léo, khéo đưa đẩy, âm hiểm, là cánh tay phải đắc lực của Thường Xích Tiêu.

- Lâu rồi không gặp, không biết Nguyên Quang kiếm chủ muốn đi đâu?

Thanh âm của hắn rất cao, nghe càng chói tai, trên mặt còn mang theo tiếu ý, nhưng trong mắt ngập tràn khinh thường, rất là kiêu ngạo.

-Chúng ta đi.

Lôi Nguyên Quang không thèm để ý đến hắn, trực tiếp để Sở Hành Vân đi trước, nhìn bộ dạng này, tựa hồ cùng Tề Dương Trầm có nhiều thù địch.

Bất quá, điều này cũng bình thường.

Tam đại nhanh núi của Vạn kiếm các, chấp pháp mạnh nhất sau đó là nội vụ còn truyền công là yếu nhất.

Nội vụ nhất mạch quản lý việc lớn bé trong kiếm các, thường xuyên cùng truyền công nhất mạch phát ra xung đột qua lại, quan hệ hai mạch cành trở nên ác liệt, nhìn không vừa mắt lẫn nhau.

Tính tình Lôi Nguyên Quang nóng nảy, đối với sự xuất hiện của Tề Dương Trầm không có quá nhiều để ý.

- Ngươi chính là Lạc Vân phải không?

Khi hai người đi qua, Tề Dương Trầm đột nhiên lên tiếng hỏi, liền duỗi tay, chặn đường Sở Hành Vân bố tiếp:

- Ngươi mới vào Vạn kiếm các, tại sao thấy ta lại không hành lễ?

Nghe vậy, sắc mặt Sở Hành Vân hơi trầm xuống, Lôi Nguyên Quang cũng bắt đầu tức giận nói:

- Lạc Vân mạc dù mới vào Vạn kiếm các nhưng ngưng tụ ra cửu cấp kiếm ý, hắn chính là kiếm chủ vinh dự, địa vị tương đương với kiếm chủ, tại sao hắn phải hành lễ với ngươ?

- Tề Dương Trầm đừng tưởng rằng ngươi có Thường Xích Tiêu là chỗ dựa, muốn vô pháp vô thiên, Lạc Vân là kiếm chủ vinh dự là đúng với môn quy, không lẽ, ngươi định làm trái môn quy?

Nói đến đây trên người Lôi Nguyên Quang có hàng ngàn lôi quang phóng ra, thuộc về dương tam trọng, là một mảnh không gian đều phát sinh âm thanh sấm chớp như mưa bão.

Nhưng mà Tề Dương Trầm vẫn không sợ hãi, bình thản nói:

- Dựa theo môn quy, Lạc Vân chính là kiếm chủ vinh dự, nhưng nghi thức kiếm chủ là ở hai ngày sau, còn bây giờ hắn chỉ có tiếng mà không có miếng thôi, ta để hắn hành lễ thì có gì sai?

Kiếm chủ có địa vị cực cao, gần với Các chủ Vạn kiếm các l.

Mỗi một kiếm chủ, đều phải trải qua nghi lễ kiếm chủ thì mới chính thức có quyền, nếu không chỉ hữu danh mà vô thực.

Nghi thức kiếm chủ của Sở Hành Vân ở hai ngày sau, lúc đó hắn mới chính thức trở thành kiến chủ vinh dự cũng đồng thời nhậm được thực quyền.

Lôi Nguyên Quang bộc phát tức giận, nhưng hắn còn chưa kịp nói đã nghe được lời nói của Sở Hành Vân truyền đến:

- Cho dù có tiếng mà không có miếng, chưa trải qua nghi lễ, địa vị cũng không kém ngươi.

- Huống chi, dựa theo môn quy, chỉ cần ngưng tun ra cửu cấp kiếm ý, vừa vào Vạn kiếm các là kiếm chủ vinh dự, ngươi còn muốn ta hành lễ là muốn trái lại môn quy?

Mỗi một câu nói, Sở Hành Vân liền tiến lên một bước, đến cuối cùng, hai mắt hắn nhìn thẳng vào Tề Dương Trầm lạnh như băng, cuối cùng hắn nói:

- Kết quả của không nhìn môn quy, chắc Tề Dương Trầm kiếm chủ rất rõ dàng đi..

Thoại âm vừa rơi xuống, khuôn mặt Tề Dương Trầm bỗng nhiên vặn vẹo, không còn vẻ đắc ý vừa nãy.

Hai mắt hắn lạnh lẽo nhìn Sở Hành Vân,cuối cùng hừ lạnh một tiếng rồi nói:

-Được, tiểu tử miệng lưỡi bén nhọn, ngày hôm nay, ta tha cho ngươi một lần, nhưng ngày sau ngươi đừng hòng sống tốt.

Nói sau hắt đá tay áo về sau, không cùng Lôi Nguyên Quang chào hỏi, lập tức rời đi.

- Lúc tới kiêu ngạo, sau đó liền chật vật, thật sự buồn cười tới cực điểm.

Thấy Tề Dương Trầm tức giận ly khai đùng đùng, Lôi Nguyên Quang nói lên lời trào phúng khinh bỉ.

Sở Hành Vân cũng không khoe khoang, chỉ nở nụ cười nhàn nhạt, hành động của Tề Dương Trầm đều nằm trong dự liệu của hắn.

Sau kho ly khai kiếm tháp, Sở Hành Vân cũng không đi đâu khác mà quay về nơi ở.

Bên trong không gian luân hồi thạch.

Sở Hành Vân đem đoạn kiếm ra.

Ông!

Thân kiếm khẽ run, một đạo ánh sáng chậm rãi tràn ngập ra, đem cả không gian đầy sương mù chiếu sáng.

Bạch hổ vốn chiếm giữ ở nơi có huyết trì, cảm nhận được đạo ánh sáng, cả người đều gầm lên, biểu hiện rất kiêng kỵ.

Sở Hành Vân trước tiên chấn an bạch hổ lúc này mới đưa mắt nhìn đoạn kiếm lần nữa.

- mũi kiếm bị đoạn đi, vân như cũ có thể tản mát ra kiếm áp mạnh mẽ, nếu là có thể chữa trị hoàn tất, chỉ kiếm áp cũng có thể mạnh lên gấp mấy lần, chỉ tiếc ngay cả chất liệu của nó ta cũng không nhìn ra.

Sở Hành Vân thở dài một tiếng tiếc nuối, nhưng ngay sau đó hắn khôi phục lại trạng thái ban đầu, trứng người nở rộ ra cực quang kiếm ý, hóa thành một đạp thủy triều mãnh liệt, điên cuồng lao vào trong đoạn kiếm.

Tiếng ông mịn vang lên, ánh ánh trên đoạn kiếm ngày càng mãnh liệt, đến cuối cùng, ánh sáng chạy ra, như tinh thần khắp bầu trời, huyền phù ở trước người Sở Hành Vân.

Những thứ ánh sáng nhạt này, thình lình chính là kiếm linh của đoạn kiếm nhỏ.

-Ngưng.

Tiếp theo Sở Hành Vân quát khẽ một tiếng, mảnh nhỏ kiếm linh này bắt đầu chuyển động, tiếp xúc qua lại, dung hợp lẫn nhau, cuối cùng tạo thành một đạp quang vực gai mắt, đem toàn bộ mảnh không gian chiếu sáng.

- Kiếm linh đoạn kiếm này, rất cường hãn, hơn nữa có thể cùng cực quang kiếm ý sản sinh cộng hưởng!

Sở Hành Vân nhìn cảnh trước mắt có chút kinh ngạc.

Vừa rồi, hắn nghĩ trọng tố kiếm linh đoạn kiếm, sau đó sẽ lợi dụng cực quang kiếm ý đem mặt vỡ đoạn kiếm xóa đi, hóa thành mũi kiếm, làm cho đoạn kiếm được sống lại.

Chỉ là một cái quá trình, nói ra thì đơn giản, nhưng cũng cực kỳ hao tổn tâm thần.

Nếu là đời trước, hắn chỉ cần một ánh mắt cũng có thể chữa tri nhưng bây giờ phải hết sức chăm chú, không được làm qua loa.

Nhưng mà, làm hắn cảm thấy khiếp sợ là, đoạn kiếm vừa tiếp xúc được với cực quang kiếm ý kiếm linh vỡ vụn, thong thả chữa trọ, mà đạo mặt vỡ khắc sâu kia cũng từ từ xóa đó, biến thành mũi kiếm phong duệ.

Một màn như thế, phảng phất đoạn kiếm cùng cực quang kiếm ý là một.

-Ta nhớ kỹ, trung niên bạch y từng nói qua, ngàn năm trước, nó cùng hắc động tranh đấu, hai người đều có tổn thương, cho tơi bây giờ đều đang chữa trị.

- Đoạn kiếm này ở bên trong kiếm tháp, lại cùng cực quang kiếm ý sản sinh công minh, chẳng lẽ cùng cổ kiếm truyền kỳ, có quan hệ gì đặc biệt?

Trong thời khắc, Sở Hành Vân suy nghĩ rất nhiều.

Hắn ngẩng đầu lên quan sát đoạn kiếm, một đạp bạch quang gai mắt nở rộ ra, hóa thành quang vực, làm cả người hắn đều bao phủ.

Đoạn chi ảnh kiếm quang này, chính là kiếm linh của đoạn kiếm, mà kiếm quang này cực hạn, Sở Hành Vân xa xa không bằng.

- Quả nhiên là thế, đoạn kiếm này cùng cổ kiếm truyền kỳ có quan hệ không cạn.

Thập chí từ một khía cạnh nào mà nói, đoạn kiếm này với Truyền Kỳ cổ kiếm là một.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch