Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 408: Tự rước lấy nhục.

Chương 408: Tự rước lấy nhục.

Thân hình Sở Hành Vân lóe ra, vùng lông mày nhíu lại, hắn trăm triệu lần không nghĩ tới, Thủy Thiên Nguyệt lại gia nhập Vạn kiếm các.

Vừa thấy nàng đột nhiên xuất hiện, Sở Hành Vân thật là có chút kinh ngạc, đình chỉ chốc lát.

Nhưng cũng chỉ là hơi kinh ngạc mà thôi, ngay lập tức hắn hồi phục lại tinh thần.

Ngày đó, bên ngoài hoàng thành, Sở Hành Vân cứu Thủy Thiên Nguyệt cùng Thủy Sùng Hiên trong trăm vạn quân của Vũ Tĩnh Huyết, từ đó hắn và nàng đã ko còn thù oán, liên quan gì đến nhau.

Đối với người lạ, hắn tự nhiên sẽ không chú ý nhiều, vừa liếc mắt thì đưa mắt rời đi.

Ba ba ba.

Một tiếng vỗ tay vang lên.

Tề Ngọc Chân vuốt hao bàn tay, tràn đầy nụ cười nói rằng:

- Thật không ngờ Lạc Vân kiếm chủ lại có thể trượng nghĩ, không tiếc mạnh mẽ xuất thủ để những người đó bình yên tu luyện, ta thật mở rộng tầm mắt.

- Tề Ngọc Chân, đối tượng ngươi nhắm vào là ta, cần gì đem người khác kéo vào.

Thanh âm của Sở Hành Vân lạnh lùng, khi nói chuyện hắn nháy mắt với Hạ Khuynh Thành, để cho nàng rời khỏi đây trước.

- Ta khuyên ngươi không nên lãng phí khí lực.

Tề Ngọc Chân cắt đứt, không thèm để ý Hạ Khuynh Thành chút nào.

- Nếu ngươi không tiếp thu tỉ thí, ta vẫn sẽ tiếp tục quấn quýt, để các người không tu luyện được, huyền kiếm cốc tu luyện mười ngày đối với ta vẫn có thể bỏ được.

- Ngươi...

Hạ Khuynh Thành thoáng chốc tức giận, trong nháy mắt phát ra lửa giận, nhưng đồng thời nàng cũng toát ra bất đắc dĩ.

Tề Ngọc Chân là con trai độc nhất của Tề Dương Trầm, thiên phú kinh người, sớm ra nhập Vạn kiếm các.

Ở trong những năm này, hắn từng nhiều lần tiến nhập huyền kiếm cốc, nên đối với kiếm áp vô tậm hắn đã sớm thấy, nên không đem lần này để vào mắt.

Còn nữa, lấy tu vi bây giờ, khổ tu mười ngày, cũng không có quá nhiều hiệu quả, cho dù lãng phí hết, cũng không ảnh hưởng gì.

Xét thấy điểm này, hắn mang mười ngày bắt Sở Hành Vân tiếp thu tỉ thí.

Sở Hành Vân đứng tại chỗ, lạnh lùng dừng ở phía trước Sở Hành Vân.

Một lát sau, miệng của hắn mở ra, phun ra:

- chỗ bên trong Huyền kiếm cốc này tràn ngập khí tức mịt mờ, chỉ có người ngoại giới mới xem được sự tình trong đây phát sinh đi.

- Đó là tự nhiên.

Tuy hắn không biết lời này có Sở Hành Vân có ý gì, nhưng trước hắn và trả lời

Sở Hành Vân đồng dạng mờ nụ cười, lãnh ý toát ra:

- Tề Ngọc Chân ngươi đường đường là con của kiếm chủ, vì ép ta, ngươi không tiếc lấy người khác ra uy hiếp, việc này truyền ra, Tề gia ngươi còn mặt mũi nào.

Lời nói vừa hạ xuống làm sắc mặt Tề Ngọc Chân trầm xuống.

Hắn vừa muốn mở miệng, lại nghe được Sở Hành Vân nói:

- Tỉ thí, ta có thể tiếp thu, nhưng ngươi cần phản cầm điểm ra đánh cược, nếu ra thắng ngươi phải cẩm bộ khủy tay ngươi ra, đồng thời không được quấy rầy người khác tĩnh tu.

Sở Hành Vân liếc nhìn bộ khủy tay ngân bạch trên ray Tề Ngọc Chân, đồng thời hiện lên thần sắc kiên quyết thu khủy tay bỏ vào trong túi.

- nếu là ngươi thua?

Trong lòng Tề Ngọc Chân vui vẻ, nhưng không có trực tiếp đáp ứng, cái hộ khủy tay ngân bạch này chính là vương khí, mặc dù chỉ là vương khí cấp một nhưng cũng có góa trị xa sỉ.

- chỉ là vương khí cấp một ngươi cũng không giám đánh cược?

Thấy ánh mắt Tề Ngọc Chân biến hóa, Sở Hành Vân giả vờ khinh thường, Sở Hành Vân phất tay, ba dạo quang mang ngập tràn đi ra, huyền phù ở không trung.

- Này... Tất cả đều là vương khí!

Ánh mắt Tề Ngọc Chân khẽ run trước mắt ba vương khí, hai bộ vương khí nhị văn, một bôn vương khí ba văn, khí tức phát ra đều hơn hẳn bộ ngân bạch khủy tay của hắn.

-Ta là kiếm chủ, mà ngươi là đệ tử chân truyền, cùng ngươi đấu, ra cũng không thể rơi xuống hạ phong, nếu ta thua, ba món vương khí này đều thuộc về ngươi.

Nghe được Sở Hành Vân nói, Tề Ngọc Chân cho là mình xuất hiện ảo giác, nhất thời sững sờ, Sở Hành Vân lại thỏi:

- Thế nào, không đồng ý?

- Không Phải!

Tề Ngọc Chân lập tức lắc đầu, vội vàng nói:

- Tiền đặt cược tỷ thí, chứ quyết định như vậy, tất cả mọi người chứng kiến, song phương đều không thể đổi ý.

Sau khi nghe xong Sở Hành Vân nhìn về phía Hạ Khuynh Thành, nành liền hiểu ý nói:

- Yên tâm đi, mười ngày tới ra sẽ chiếu cố tốt bản thân, ngươi không cần lo lắng.

Sau khi nói xong, nàng quay đầu bước liên tục, cũng không quay đầu hướng phía trước đi đến.

Trong lòng Hạ Khuynh Thành rất rõ ràng, Sở Hành Vân không muốn liên lụy đến nàng, Tề Ngọc Chân không quan tâm đến mười ngày tu luyện trong huyền kiếm cốc, nhưng nàng thì quan tâm.

Nàng biết rõ Sở Hành Vân đưa ra tiền cược như vậy, nhất định có suy nghĩ của hắn, ở lại nàng cũng không giúp được gì, trai lại ly khai càng khiến Sở Hành Vân bớt lo lắng.

- Chuẩn bị xong chưa?

Tề Ngọc Chân có chút chờ không kịp nói, hắn đứng bên cạnh Sở Hành Vân, luwag nóng trong con ngươi hầu như muốn phun ra ngoài, ba mon vương khí là tình thế bắt buộc.

Lúc này đây, Sở Hành Vân cũng không có trả lợi, hỏi ngược lại:

- Ngươi không tiếc dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy, muốn ép ta tỷ thí, ngươi muốn cái gì?

Tề Ngọc Chân đầu tiên sửng sốt, sau đó cười nói:

- Ngươi ngưng tụ ra cửu cấp kiếm ý, nhất cử trở thành kiếm chủ, nếu ta đánh bại ngươi, thì mọi vinh dự sẽ thuộc về ta, đồng thời cho mọi người thấy rằng tiềm lực của ta không thua kém ai.

- Về phần ngươi nhục nhã gia tộc ta, mười ngày sau sẽ trả lại trăm lần, bởi vì chênh lệch giữa ngươi và ta quá lớn, không cần đánh cũng biết kết quả đổ ước.

- Đến lúc đó, luận thực lực ngươi bại ta, luận tiềm lực ngươi cũng thua ta, ngươi sẽ phải chịu đả kích vô cùng, không ngóc đầu lên được.

Từng lời kiêu ngạo từ trong miệng Tề Ngọc Chân thốt ra.

Sở Hành Vân nghe xong hắn nói, sắc mặt không chút thay đổi, nói:

- Cách này ngược lại không tệ, nhưng ta sẽ cho ngươi biết tự rước nhục là như thế nào.

Rứt lời thân hình hắn lóe thành đạo lưu quang hướng phía trước lao tới.

- Tự rước lấy nhục? Ngươi cũng có bản lãnh nào sao?

Nụ cười trên mặt Tề Ngọc Chân càng đậm, thân hình cũng biến thành lưu quang, gấp gáp chạy vào hư không, rất nhanh đi theo.

Bên ngoài huyền kiếm cốc đều an tĩnh.

Một màn phát sinh vừa rồi, tất cả mọi người đều nhìn trong mắt.

Đột nhiên có tiếng cười to phá vỡ sự an tín.

Tiếng cười là của Tề Dương Trầm.

Chỉ thấy hắn đắc ý nói:

- Ngọc Chân tiến nhập Vạn kiếm các từng ba lần vào huyền kiếm cốc, đối với kiếm áp huyền kiếm cốc hắn sớm đã hen thuộc, năm nay tu vi của nó đã đạt đến thiên linh tam trọng, có thể bước vào kiesm áp lục trọng.

Dưới so sánh, kiếm ý Lạc Vân tuy mạnh, nhưng tu vi của hắn, nếu cưỡng ép có thể bước vào đệ ngũ trọng đã là rất giỏi, so sánh như vậy Sở Hành Vân đã thua.

Tề Dương Trầm rất vui mừng, tỷ thí chưa kết thúc, hắn đã nói ra lơi thắng lợi, để không ít lời cười nhạt, lấy ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn.

Đúng như Tề Dương Trầm nói, Lạc Vân đạt đến ngũ trọng đã là cực hạn, muốn lục trọng thì vô pháp.

-Lạc vân à, hôm nay ngươi bại dưới Ngọc Chân, mười ngày sau ngươi thua đổ ước, lúc đó thì ngươi thành trò cười cho thiên hạ, ngươi thân là kiếm chủ, uy vọng sẽ mất hết.

- Đây là kết cục kho đắc tội ta.

Tề Dương Trầm khoanh tay trước ngực, trong mắt đầy đắc ý, phảng phất như hắn thấy được Sở Hành Vân thân bại danh liệt

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch