Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 409: Tề Ngọc Chân kiêu ngạo

Chương 409: Tề Ngọc Chân kiêu ngạo

Trong Huyền Kiếm Cốc bao phủ kiếm áp vô cùng vô tận, cổ kiếm áp này ngưng tụ thành sương trắng, có thể che đậy tầm mắt của mọi người, nhưng không cách nào ngăn cản thanh âm truyền đi.

Lời nói của Tề Ngọc Chân kiêu ngạo xen lẫn linh lực hồn hậu khiến tất cả mọi người có thể nghe được rõ ràng.

Trong lúc nhất thời đám người trong ngoài Huyền Kiếm Cốc đều hiện lên ánh mắt tò mò.

Đối với Tề Ngọc Chân, mọi người đã sớm không xa lạ gì, chính là con trai của Tề Dương Trầm, thiên phú yêu nghiệt, thân lại là đệ tử chân truyền thành tựu trong tương lại của hắn khó có thể đánh giá, tiến vào Âm Dương Cảnh cũng không phải là việc khó khăn gì.

Mà người còn lại là Sở Hành Vân cũng là một nhân vật phong vân, ngưng tụ cửu cấp kiếm ý, nhận chức vị Kiếm Chủ lại cùng hai vị kiếm chủ khác ra đổ ước, những thứ này đều khiến hắn tràn đầy sắc thài thần bí.

Tất cả mọi người đều rõ ràng thiên phú của hắn rất mạnh, nhưng mạnh đến trình độ nào đến thì không ai biết.

Bởi vậy, Sở Hành Vân cùng Tề Ngọc Chân tỷ thí, vạn người quan tâm, ngay cả Kiếm chủ cũng bí ẩn nấp ở chỗ tối âm thầm rình rập, cho dù là bọn họ biết Sở Hành Vân lần này thua không nghi ngờ.

Huyền Kiếm Cốc, tầng thứ ba.

Trong màn bạch vụ đột nhiên có hai thân ảnh xẹt qua đều lưu lại dư quang, phát ra thanh âm xé gió đem màn sương trắng xé rách lộ ra hai đạo vết tích thật lớn.

Hai đạo lưu quang này tự nhiên là Sở Hành Vân cùng Tề Ngọc Chân.

-Huyền Kiếm Cốc, kiếm áp tam trọng, đã có thể bức lui một nửa số người, nhưng đây cũng chỉ là bắt đầu.

Tề Ngọc Chân quay người nói với Sở Hành Vân tựa như đang trình bày nhưng trên thực tế mà nói giống như phô trương thanh thế, thần sắc hắn tựa hồ rất đắc ý.

Sở Hành Vân không mở miệng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước.

Phản ứng như thế khiến Tề Ngọc Chân khó chịu hừ lạnh một tiếng , thanh quang trên người phát ra càng nhiều, tốc độ chợt đề thăng, trên không trung lưu lại một đạo hư ảnh.

Hưu!

Tuy là ở Huyền Kiếm Cốc nhưng lấy thực lực của Tề Ngọc CHân, cự ly trăm mét chỉ là một cái chớp mắt liền vượt qua, rất nhanh hắn đã bước vào khu vực tứ trọng.

Vừa mới tiến thêm một tầng, cổ kiếm áp mạnh hơn, so với tam trọng thì mạnh hơn gấp mấy lần, cho dù là Tề Ngọc Chân đôi mắt cũng hiện lên vẻ nghiêm túc.

Hắn quay đầu nhìn về phía sau, còn chưa cất lời thì thân ảnh của Sở Hành Vân từ giữa không trung hạ xuống, trên khuôn mặt tuấn dật như yêu không chút biểu tình.

-Đây đã là cực hạn của ngươi?

Sở Hành Vân đột nhiên phun ra một câu, ngôn ngữ không dài, nhưng rơi vào trong tai Tề Ngọc Chân cực kỳ chói tai, khiến trên mặt hắn tràn ngập tức giận.

-Dông dài!

Hắn hung hăng trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, cước bộ biến mất, tiếp tục lao về phía trước.

Thấy thế, Sở Hành Vân cười một tiếng theo sát ở phía sau.

Theo lời Tề Ngọc Chân, kiếm áp trong Huyền Kiếm Cốc càng vào sâu càng mạnh mẽ, ở khu vực tứ trọng chỉ có mười mấy tên đệ tử Vạn Kiếm Các thưa thớt, dải dác ở các nơi.

Ở phía sau Sở Hành Vân lại thấy được một người quen, Tần Tú.

Hắn xếp bằng ngồi dưới đất, hô hấp đều đều, yên lặng tiếp thu kiếm áp hồn hậu, lấy áp bách kiếm áp rèn luyện linh hải củng cố cảnh giới tu vi của mình.

Có lẽ là cảm giác được hai người đến, Tần Tú mở mắt ra, mang vài phần cười nhạo nhìn Sở Hành Vân, lập tức hai tròng mắt hắn khép kín, lần thứ hai tiến nhập trạng thái tu luyện.

Rất hiển nhiên, Tần Tú biết Sở Hành Vân cùng Tề Ngọc Chân tỷ thí, cái nhìn kia của hắn là đang giễu cợt cũng là thương hại, hắn nhận định Sở Hành Vân phải thua trên tay Tề Ngọc Chân, mất hết mặt mũi.

Cự ly trăm mét cũng chỉ thoáng qua.

Thời điểm Sở Hành Vân bước vào khu vực ngũ trọng, đập vào mắt hắn là một mảnh hoang vu, duy chỉ có một đạo huyết hồng thân ảnh ngồi xếp bằng trên một cự nham, huyết sắc ánh sáng quanh quẩn trên người hắn như có sinh mệnh, vô cùng quỷ dị.

-Lục Hình!

Sở Hành Vân liếc mắt nhận ra người nọ.

Vừa rồi lúc hắn đi tới Huyền Kiếm Cốc, hai mắt nhìn Lục Hình thật lâu, trên người người này huyết khí quá đậm, hầu như ngưng tụ thành thực chất, bao phủ toàn bộ thân thể.

-Lục Hình này tuổi còn quá nhỏ, huyết khí lại nồng hậu như vậy, trọng yếu là hắn tạo cho người ta cảm giác rất nguy hiểm, tựa như cảm giác chết chóc.

Sở Hành Vân trong lòng âm thầm đánh giá Lục Hình cao thêm vài phần.

Đối với sự xuất hiện của hai người Lục Hình tự nhiên có thể cảm nhận nhưng hắn không có bất cứ động tĩnh gì, như trước khép kín hai mắt lẳng lặng khổ tu.

Lúc này Tề Ngọc Chân phía trước tốc độ từ từ chậm lại từ giữa không trung rơi xuống.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Sở Hành Vân, rốt cục thay đổi, trở nên có chút khó tin, cất cao giọng nói:

-Mới vào Huyền Kiếm Cốc, liền có thể một mạch bước vào ngũ trong, cửu cấp kiếm ý quả nhiên danh bất hư truyền.

Nghe được thanh âm của Tề Ngọc Chân, Sở Hành Vân lập tức phục hồi tinh thần, lại nghe được Tề Ngọc Chân tiếp tục nói:

-Nhưng người thắng cuối cùng, vẫn sẽ là ta!

Vừa dứt lời Tề Ngọc Chân đột nhiên mở hai tay là, thanh quang nở rộ phóng lên cao, đem sương trắng phá tan, sau đó ngưng tụ thành một Hung Cầm khổng lồ hai cánh mở ra lập tức có vô số tia thanh quang bắn xuống.

-Ngưng!

Một tiếng quát khẽ từ trong miệng Tề Ngọc Chân truyền ra, sau một khắc thanh sắc Hung Cầm không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một thanh quang trường kiếm, kiếm sinh vũ văn, phát ra những đạo âm thanh như cầm thét.

-Ngươi đã thua!

Tề Ngọc Chân mở miệng mang theo thanh âm thắng lợi, ngay lập tức thân hình hắn chạy đi, trực tiếp thải lên thân của thanh quang trường kiếm, ánh sáng như ngọc, cấp tốc chạy về phía trước, chỉ trong một hơi thở liền đi tới cuối khu vực ngũ trọng.

Lúc này, hai mắt Tề Ngọc Chân tràn ngập thanh quang gai mắt, tâm niệm vi động, thanh quang nhập vào cơ thể khiến cho khí tức cả người sắc bén mấy lần, mạnh mẽ chạy đến khu vực lục trọng.

-Lục trọng!

Bên ngoài Huyền Kiếm Cốc từng đạo tiếng kinh hô vang lên.

Thấy một màn nhanh chóng như vậy, mọi người đều hút một ngụm khí lạnh, thiên phú Tề Ngọc Chân quả thức kinh người, cư nhiên bước chân vào lục trọng của Huyền Kiếm Cốc.

Hơn nữa thân hình của hắn cũng chưa ngừng lại mà đang vọt về phía trước.

-Ta đã sớm nói, tỷ thí lần này Lạc Vân sẽ thua.

Tề Dương Trầm đầu ngẩng cao, thanh âm đắc ý, mọi người nghe được điều này đã không còn kinh bỉ mà rối rít gầu đồng ý.

Khu vực lục trọng Huyền Kiếm Cốc, kiếp áp như núi, phảm là người có thể bước vào, thiên phú và thực lực đều tuyệt đỉnh, cho dù là đệ tử chân truyền cũng có ít người có thể tiến vào.

Tiếng thở dốc từ trong miệng Tề Ngọc Chân truyền ra, dưới chân hắn thanh quang trường kiếm đã sớm biến mất, ánh sáng thanh sắc bao phủ trên người hắn cũng đã trở nên ảm đạm.

-Lục trọng, năm mươi ba mét!

Tề Ngọc Chân phát ra một đạo thanh âm kiêu ngạo.

Năm nay hắn thành công bước lục trọng, còn vượt tròn ba mươi mét đi tới chỗ trung tâm, thành tích như vậy đủ để hắn kiêu ngạo.

Sau khi hít sâu một hơi, Tề Ngọc Chân dừng bước, ở đây, đã là cực hạn của hắn.

-Tên Lạc Vân kia thiên phú tuy mạnh nhưng nếu muốn bước vào lục trọng đã có điểm không hiện thực, huống chi ta tiến vào lục trọng còn vượt quá ba mươi mét, thành tích như vậy hắn căn bản không cách nào chạm tới.

Tề Ngọc Chân không ngừng điều chỉnh hơi thở của mình, đầu nâng lên vừa mới chuẩn bị trắng trợn trào phúng Sở Hành Vân thì một đạo cuồng phong, đột nhiên quét qua mặt của hắn khiến tóc của hắn thổi bay tán loạn.

Sau đó, khi hắn khó tin nhìn kỹ liền thấy một gã thanh niên thân mặc trang phục màu đen tuấn dật, như như gió xuất hiện, cùng hắn đứng ở vị trí đồng nhất.

Tuấn dật thanh niên hai mắt rũ xuống, tựa tiếu phi tiếu nhìn Tề Ngọc Chân, chợt cước bộ hướng phía trước, vô cùng dễ dàng bước thêm một bước.

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch