Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 417: Vẫn không xuất kiếm

Chương 417: Vẫn không xuất kiếm

Ba người đồng thời quyết đấu?!

Trên mặt mọi người lộ ra thần sắc thú vị.

Từ thực lực mà Sở Hành Vân bày ra, mọi người đều phán đoán La Hoài Mị cùng Diệp Quy, căn bản không phải là đối thủ của Sở Hành Vân, đây chính là lí do đại đa số người cho rằng, Sở Hành Vân sẽ trở thành người thắng trận trên lôi đài thứ tám, thành công tiến vào tốp 8.

Nhưng bây giờ, tình huống có biến!

Sở Hành Vân, La Hoài Mị cùng Diệp Quy, ba người đồng thời quyết đấu, người thắng, là người thắng trận cuối cùng.

Này đối với Sở Hành Vân mà nói tuyệt không phải tin tức tốt, La Hoài Mị và Diệp Quy nhất định sẽ liên hợp với nhau để gây khó dễ cho hắn.

-Thực lực của LẠc Vân kiếm chủ rất mạnh, tuy nhiên lấy một địch hai chung quy cũng không phải chuyện đơn giản chỉ hơi bất cẩn hắn sẽ là người bị loại.

-Người cuối cùng lọt vào trị tí tốp 8 rốt cuộc sẽ là ai còn khó nói.

Mọi người tỏ ra rất phấn kích với một màn này, tiếng nghị luận vang lên không dứt khiến trận chiến cuối cùng được vạn người chú ý.

-Ta phản đối!

Lúc này, Lôi Nguyên Quang đứng lên, cao giọng kháng nghị :

- Quy tắc như vậy, đối với Lạc Vân cũng không công bình!

-Thực lực của Lạc Vân mọi người đều rõ ràng, nếu ba người cùng hỗn chiến nhất định sẽ trở thành mục tiêu đến cuối cùng biến thành cục diện hai địch một, điều này thật không công bình.

Đường Vân Hoan giọng nói nhẹ nhàng nhưng lộ ra cảm giác cương quyết.

Tên trưởng lão mặc huyết bào dừng lại một chút, vừa muốn lên tiếng lại nghe được âm thanh của Phạm Vô Kiếp chậm rãi truyền đến:

-Ba người hỗn chiến như vậy cũng thật là thú vị.

Đám người ánh mắt đọng lại tất cả đều đổ dồn về phía Phạm Vô Kiếp.

Chỉ thấy Phạm Vô Kiếp cười nhạt rồi tiếp tục nói:

-Mọi người đều biết lần này Đăng Kiếm Thiên hội quyết định kết quả hai đổ ước, mục tiêu của Lạc Vân kiếm chủ là chiến thắng mọi đối thủ đoạt được vị trí đầu bảng, ngay cả Tề Ngọc Chân và Lục Hình hắn cũng muốn thắng.

-La Hoài Mị cùng Diệp Quy là đệ tử kiệt xuất nhưng thực lực của 2 người bọn họ lại cách xa Tề Ngọc Chân, nếu như Lạc Vân kiếm chủ không thể thắng hai người này thì dù hắn có tiến vào tốp 8 cuối cùng cũng sẽ thảm bại.

-Đăng Thiên Kiếm Hội không phải yêu nghiệt không lên trời mà kẻ yêu nghiệt sẽ không từ bất cứ sự khiêu chiến nào, đương nhiên nếu như Lạc Vân kiếm chủ có điều dị nghị, quy tắc trận chiến này cũng có thể sửa chữa.

Dứt lời Phạm Vô Kiếp cười nhạt nhìn Sở Hành Vân, đám người cũng đều gật đầu đồng ý thầm nghĩ lời của Phạm Vô Kiếp cũng rất có đạo lý.

-Quy tắc trận chiến này cũng không cần thay đổi, cứ như vậy đi.

Ngay khi Đường Vân Hoan còn muốn tiếp tục phản bác thì Sở Hành Vân cất cao giọng:

-Ta tiếp nhận an bài như thế.

Dứt lời hắn liếc mắt nhìn Phạm Vô Kiếp thật sâu, cước bộ bước ra đi tới vị trí trung tâm của võ đài thứ 8.

Ở trước mặt hắn, La Hoài Mị cùng Diệp Quy, từ lâu đã hiên ngang đứng thẳng.

La Hoài Mị là một nữ tử có chút mỹ mạo, trên mặt luôn mang theo nụ cười yếu ớt, tay phải nàng nắm chặt một thanh tử sắc nhuyễn kiếm, khí tức uốn lượn liên miên mang theo một tia cảm giác âm lãnh.

Về phần Diệp Quy, hắn là một gã thanh niên tóc ngắn thân hình tinh tráng, lưng đeo một thanh trọng kiếm, khí thế hùng hồn bá đạo.

- Ba người các ngươi đã đồng ý, trận chiến đến đây bắt đầu!

Theo thanh âm cảu lão giả huyết bào rơi xuống, La Hoài Mị cùng Diệp Quy đồng thời động, trên người linh lực như thủy triều phóng ra, một trước một sau hướng về phía Sở Hành Vân đánh tới.

Cả hai người đều biết với thực lực cùa mình còn thua xa Sở Hành Vân, liên thủ là cơ hội duy nhất chiến thắng.

Tốc độ của La Hoài Mị kinh người, vút qua vút lại giữa hư không lưu lại những đạo tàn ảnh, thân hình nàng sớm tới bên cạnh Sở Hành Vân, một kiếm đâm ra giống như một con Tử Huyết cự mãng hướng về phía Sở Hành Vân thôn phệ, nhanh như chớp động.

Sở Hành Vân cước bộ khẽ động, thân thể hướng bên cạnh nhích ra tránh được một kiếm này, nhưng hắn còn chưa rơi xuống đất trọng kiếm của Diệp Quy đã từ trên không chém xuống bao phủ toàn bộ không gian phía trước.

-Chém!

Diệp Quy tiếng rống lên một tiếng, trọng kiếm chạm đất, cả tòa võ đạo lôi đài đều rung lên một cái, lực lượng kinh khủng hóa thành sóng gợn, hướng bốn phía truyền đi, khiến trên lôi đài bụi bay mù mịt.

Đợi bụi mù tiêu tán, trước mặt Diệp Quy đã tạo thành một cái hố sâu nhưng Sở Hành Vân cũng không ở bên trong hố mà đứng một bên lôi đài, trường bào phất phơ trong gió.

-Ngươi tới giờ còn không xuất kiếm?

La Hoài Mị nắm chặt kiếm, đôi mi thanh tú nhíu chặt, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, nàng phát hiện tới bây giờ Sở Hành Vân còn chưa xuất kiếm.

-Mặc dù không xuất kiếm, ta cũng có thể chiến thắng hai người các ngươi, đã như vậy, hà tất phải xuất kiếm.

Sở Hành Vân đạp nhẹ cước bộ, một lần nữa trở về giữa lôi đài, dùng một loại thanh âm bình thản hồi đáp.

-Tự đại!

La Hoài Mị thần sắc lạnh giá, thân hình lại động, giống như một con mãng xà, nhuyễn kiếm sắc bén mà linh động, làm cho người ta khó có thể đoán được quỹ đạo tấn công.

Cùng lúc đó, Diệp Quy cũng một lần nữa giơ lên trọng kiếm, theo thật sát phía sau La Hoài Mị nhanh như chớ đánh tới Sở Hành Vân.

Hai người, lần thứ hai xuất thủ!

Ông!

Cuồng phong đột nhiên đảo qua, Sở Hành Vân thân thể không lùi mà tiến tới, bước chân vào giữa hư không, hai ngón tay là kiếm, hội tụ ra kiếm khí sắc bén, thẳng tắp đâm về chỗ trống phía trước.

Thình thịch!

Kiếm chỉ chưa tới, phiến hư không ầm ầm run lên, thần sắc La Hoài Mị chấn động khiếp sợ, thân thể như xà, khó khăn tránh được kiếm khí sắc bén phía trên kiếm chỉ.

-Cư nhiên có thể theo kịp tốc độ của ta, ngươi quả nhiên rất mạnh, nhưng vậy thì tính sao, kiếm chỉ của ngươi ta có thể dễ dàng tránh né.

La Hoài Mị giọn nói mang theo vài phần đắc ý.

Nhưng khi nàng vừa dứt lời thân ảnh của Sở Hành Vân không biết từ bao giờ xuất hiện trước người của Diệp Quy, kiếm chỉ lại điểm, chính xác rơi vào lồng ngực của Diệp Quy.

Trên Vạn tượng giáp tay, ánh sáng ngọc bạch lóe ra, vạn tượng chi lực nở rộ trức tiếp đem Dương Cương Khí của Diệp Quy nổ tung, cả người Diệp Quy bị đánh bay ra khỏi lôi đài theo một quỹ đạo đẹp mắt.

-Mục tiêu của hắn, vẫn là Diệp Quy?

La Hoài Mi trừng lớn hai mắt, lúc này nàng đột nhiên cảm giác được cảm giác mát lạnh tập kích trước người, âm thanh kiếm ngân sắc nhọn làm đau hai lỗ tai của nàng.

Cỗ kiếm này tới quá bất ngờ khiến La Hoài Mị vô pháp tránh né, chỉ có thể rút kiếm đánh trả nhưng huyễn kiếm trong tay nàng còn chưa động thì một đạo kiếm chỉ in thật rõ ràng trong đồng tử của nàng kém chút nữa là đâm tới.

-Ngươi chủ động chịu thua? Hay là ta động thủ đem ngươi đá xuống phía dưới?

Sở Hành Vân đứng ở trước người của La Hoài Mị, trong con ngươi đen nhánh không lộ ra một tia tâm tình nào, không lãnh ý, cũng không có thương hại.

La Hoài Mị cắn răng nhưng rất nhanh, nàng thở dài một hơi, cước bộ lui về phía sau, khom người trước Sở Hành Vân nói:

-Đa tạ Lạc Vân kiếm chủ lưu tình, trận chiến này, ta chịu thua.

Nói xong, nàng xoay người đi xuống lôi đài.

Đoàn người khiếp sợ nhìn một màn này mạc, đợi La Hoài Mị đi xuống lôi đài, bọn họ mới đột nhiên giật mình tỉnh lại, không khỏi là hít một hơi khí lạnh, kinh sắc dày đặc.

Sở Hành Vân, lại thắng.

Lấy một địch hai, còn thắng dễ dàng như vậy.

Trọng yếu nhất là, hắn, lấy kiếm chỉ bại địch, mà không xuất kiếm!

Team Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: Truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch