Trước khi chiến đấu bắt đầu, mọi người đều đưa ra nhiều suy đoán.
Thực lực Sở Hành Vân tuy mạnh, nhưng đồng thời đối mặt với hai gã nữa bước thiên linh, khó tránh khỏi lấy trứng chọi đá, không nghĩ là được, thậm chí phải chịu khổ, sớm rời khỏi đăng thiên kiếm hội.
Cho dù hắn có thể thắng lợi, cũng sẽ không thoải mái, mà phải thi triển ra một ít con bài chưa lật.
Nhưng kết quả cuối cùng, lại xa xa ngoài mọi người dự liệu, Sở Hành Vân, chỉ dựa vào kiếm chỉ, thì thắng rất dễ dàng La Hoài Mị cùng Diệp Quy.
Sau kinh ngạc, mọi người biến thành chờ mong.
Thực lực Sở Hành Vân càng mạnh, đăng thiên kiếm hội càng đặc sắc, kết quả cuối cũng khó bề đoán trước đươc.
Nói không chừng, Sở Hành Vân thật có thể trở thành thru khoa, thắng hai đổ ước, tỉ lệ như vậy, quá nhỏ, hầu như không có, có cũng không đáng nể.
Mọi người chậm rãi thu hồi tâm tư, chỉ thấy lúc này, trên vương tọa, Phạm Vô Kiếp đột nhiên đứng dậy, dừng ở trước tám tòa lôi đài, nói:
-Trải qua chiên đấu kịch liệt, đăng thiên kiếm hội lần này, bát cường đã ra lò.
Thanh âm vừa hạ xuống, các đệ tử Vạn kiếm các đứng xung quanh lôi đài, rất thức thời lui ra ngoài, duy chỉ còn lại tám người trên lôi đài.
Trong tám người, năm tên đệ tử chân truyền, theo thứ tự là:
Đối với năm người bọn hắn tấn cấp, không ai ngạc nhiên cả, tiến vào thiên linh cảnh, liền có thể nắm chắc dương cương khí trong tay, thực lực cường hãn, muốn tắng địa linh cảnh rất dễ.
Ba người còn lại, theo thứ tự là:
Sở Hành Vân, Hạ Khuynh Thành, Đằng Thanh.
Hạ Khuynh Thành cùng Đằng Thanh làm mọi người giật mình không ít, tu vi của hai người đều không đạt được nửa bước thiên linh cảnh, nhưng nửa bước thiên linh cảnh thua ở trong tay họ cũng không phải số ít, bởi vậy có thể thấy được thực lực cường hãn của hai người.
-Kế tiếp, đi qua rút thăm, quyết định song phương đối chiến, cùng với thứ tự trước sau.
Thanh âm của Phạm Vô Kiếp lần thứ hai vang lên, hần như trong giây lát, tám gã trưởng lão đồng thời đứng ra, bước đi tới đài cao.
Trong tay tám người bọn họ, đang cầm một hộp đá, ở trong hộp, để tấm bảng ghỗ phong cách cổ xưa, chợt, phân biệt đi đến trước mặt tám người.
-Trước mắt tên của ngươi.
Trưởng lão huyết bào đi tới tước mặt Sở Hành Vân, không chút biểu tình nói.
Sở Hành Vân cũng không nói nhiều, vung tay lên, đem tên ghi lên.
Lập tức, huyết bào trưởng lão xoay người, mang theo hộp gỗ ly khai, tám gã trưởng lão đứng chung một chỗ, đem hết thảy tám bảng gỗ đều đặt vào trong một thùng, hoàn toàn đảo lộn thứ tự.
Làm xong hết thảy, tám người đem hộp gỗ đến trước mặt Phạm Vô Kiếp.
Mười tám kiếm chủ tự nhiên biết quy tắc bát cường, mỗi người đều không nói gì, đưa mắt ngưng tụ một điểm, không chỉ có bọn họ, mọi người thời khắc này, giống như vậy, gắt gao nhìn chằm chằm hộp gỗ.
Chỉ thấy Phạm Vô Kiếp đem hai tấm gỗ lấy ra, sau đó để trên tay, tiếp theo, bàn tay hắn huy động, hai khối gỗ huyền phù giữa không trung, mà tên khắc phía trên , cũng xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
-Trận chiến đầu tiên: Lạc Vân chiến Đằng Thanh.
Giọng nói này khiến cho mọi người hung phấn.
Đằng Thanh, là hắc mã đăng thiên kiếm hội lần này, không ai biết thực lực hắn mạnh bao nhiêu, mà Sở Hành Vân cũng đồng dạng như vậy, thực lực khó lương.
Hai người như vậy, chiến ở trận đầu tiên, tự nhiên mọi người sẽ cảm thấy hung phấn.
-Thực lực cá nhân của Đằng Thanh, chỉ có thể coi là trung lưu, nhưng dựa vào thiên phú thiên cấp thượng đẳng của võ linh, lại có thể chiến thắng dễ dàng nửa bước thiên linh, đối thủ như vậy, có ý tứ.
Đối với kết quả bốc thăm này, Sở Hành Vân có chút thỏa mãn.
Tuy nói hắn đã kiến thức thiên phú võ linh của Đằng Thanh, nhưng cụ thể thế nào, thì không dõ lắm.
Một trận chiến này, vừa để hắn tự kiểm nghiệm lại.
Trên đệ nhất lôi đài, ánh mắt Đằng Thanh sáng quắc dừng lại trên Sở Hành Vân, thầm nghĩ trong lòng:
-Nếu như ta có thể chiến thắng Lạc Vân, không chỉ có thể được vô số vinh dự, còn có thể trợ giúp Thường Xích Tiêu cùng Tề Dương TRầm thắng đổ ước, đến lúc đó, ta lại dựa vào nội vụ nhất mạch, tất nhiên có thể hưởng vô số tài nguyên tu luyện.
-Trận chiến này, ta nhất định phải thắng.
Trong mắt Đằng Thanh phát thệ, chiến ý trong mắt hắn, dù các rất xa, đều có thể cảm nhận dõ dàng, thiêu đốt hừng hực.
Lúc này, Phạm Vô Kiếp lần thứ hai huy động bàn tay, chiến đấu lần thứ hai, theo thứ tự là Tề NGọc Chân cùng Yến Tam Thanh.
So với vừa rồi, đoàn người dõ dàng không có quá nhiều chờ mong.
Tu vi Yến Tam Thanh, là thiên linh nhất trọng, xa xa không bẳng Tề Ngọc Chân.
Một trận chiến này, còn chưa bắt đầu, kết quả đã dõ dàng.
Yến Tam Thanh là một gã thanh niên gầy cầm đoản kiếm, hắn vừa nhìn thấy kết quả này, khuôn mặt cườ khổ, hiển nhiên, hắn cũng không có tự tin chiến thắng Tề Ngọc Chân.
Hưu!
Lại là tấm bảng gỗ mọc lên, trận chiến thứ ba là Hạ Khuynh Thành cùng Tần Tú.
Thấy thế, sắc mặt Hạ Khuynh Thành lập tức trắng xám.
Nàng vô ý liếc nhìn Tần Tú, phát hiện Tần Tú cũng nhìn nàng, trong mắt hiển lên vẻ điên cuồng, dường như dã thú giết chóc, làm cho cực sợ.
(Bốn trận chiến đã biết ba chắc trận cuối ai cũng biết rồi nên ta không viết ra nữa đâu)
-Bát cường đã xác định, người thắng sẽ bước vào tứ cường, về phần chiến đấu tứ cường, cũng thông qua phương pháp bốc thăm.
Phạm Vô Kiếp chậm rãi nói quy tắc đợt hai.
-Trời sắc bây giờ cũng không còn sớm, ngày mai, đăng thiên kiếm hội tiếp tục bắt đầu, chư vị đến đây đều giải tán đi.
Phạm Vô Kiếp cao giọng tuyên bố, làm cho mọi người đều hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Đợt quyết đấu thứ hai, rất đặc sắc, bọn họ đều muốn mau chóng biết được kết quả, thế nhưng, hiện tại đã là hoàng hôn, tiếp tục thi đấu có nhiều đều không tiên.
Trong rừng trúc, ngọn núi cao nhất.
Sở Hành Vân ngồi xếp bằng, lẳng lặng phun ra nuốt vào thiên địa lực.
Từng đạo ánh sáng nhạt ở trên người của hắn lóe ra, lập tức hóa thành kiếm quang phong duệ, đi từ dưới lên, chạy thẳng hư không, chặt đứng đêm tối, sắc bén vô cùng.
Ông!
Bỗng con ngươi Sở Hành Vân đang khép mở ra, trực tiếp nhìn phía trước.
Được nửa khắc sau, hắn đứng lên, hai tay ôm quyền nói:
-Lạc Vân, bái kiến các chỉ.
Ngay lúc thoại âm rơi xuống, phía trước cách hắn không xa, có một đạo thân ảnh chậm rãi hiện ra, trong đêm tối, xuất hiện không hề có khí tức, không phát sinh chút âm hưởng nào.
Người này, là một nam tử trung niên, thân mặc cẩm bào, trên mặt có mỉm cười nhàn nhạt, rõ ràng là Các chủ Vạn kiếm các ------Phạm Vô Kiếp.