Lục Thanh Dao vừa nói, làm ánh mắt mọi người dại ra, trong đầu, hầu như đồng thời xuất hiện lời này.
Trong khoảng thời gian này, cái tên Lạc Vân, truyền khắp mười tám đại hoàng triều.
Tất cả mọi người biết, Vạn kiếm các, xuất hiện một gã tuyệt thế thiên tài, không chỉ có thiên phú kinh người, thủ đoạn cùng lòng dạ, cũng nổi tiếng, mới tiến nhập Vạn kiếm các vài tháng, liền được các chủ coi trọng.
Trọng yếu hơn là, niên kỷ Lạc Vân rất nhỏ, chỉ có mười bảy.
Chỉ cần để hắn phát triển tiếp, không lâu sau, hắn nhất định có thể tiến vào âm dương cảnh, trở thành một phương cự phách, hắn thận chí có thể trùng kích cảnh giới niết bàn, trở thành chủ nhân tiếp theo của Vạn kiếm các.
Vì vậy, khi mọi người biết thân phận của Sở Hành Vân, đều thu liễm khí tức trên người về, ngơ ngác đứng tại chỗ.
-Thảo nào bốn gã thanh niên trước mắt, đều tiến nhập thiên linh cảnh, thiên tài như thế, cũng chỉ có Vạn kiếm các mới có thể bồi dưỡng được.
Trong đám người truyền ra thanh âm nhỏ, nhìn về phía Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Thanh Dao, mang theo vẻ sợ hãi.
Bất quá, tên cự hán khôi ngô kia cũng lộ ra một vẻ hoài nghi.
Vùng xung quanh lông mày hắn run lên, còn chưa làm ra động tác gì, trước mắt, lại là từng tiếng xé gió vang lên, hơn bốn mươi đệ tử ngoại môn, cũng đến, rơi xuống trước người Sở Hành Vân.
Hơn bốn mươi đệ tử ngoại môn này, vừa xuất hiện, những người đó lập tức ngậm miệng lại, nghi ngờ trong lòng cũng tiêu tán hơn phân nửa.
Sau đó không bao lâu, Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân cũng chạy tới.
Nếu như nói, hơn bốn mươi ngoại môn đệ tử xuất hiện, chỉ làm đám người giảm hoài nghi đi hơn nửa, nhưng giờ khắc này, mỗi người bọn họ cũng không giám hoài nghi nữa.
Đối với Thường Danh Dương cùng Tề NGọc Chân, những người đó cũng không quen thuộc.
Hiện tại, hai người này xuất hiện, đối với lời nói của Lục Thanh Dao cũng không có phản bác, chỉ đứng một bên, lẳng lặng nhìn hết thảy, ngay cả lời nói cũng không.
Điều này hiển nhiên, bọn cũng thầm chấp nhận thân phận Lục Thanh Dao.
Trước mắt tên thanh niên yêu tuấn này, chính là Lạc Vân kiếm chủ đại danh đỉnh đỉnh.
Lộp bộp!
Hầu như trong nháy mắt, tên cự hán kia quỳ xuống, dập đầu trên mặt đất, lưu lại một vết tích sâu, run run nói:
-Tiểu nhân có mắt như mù, không thể nhận ra Lạc Vân kiếm chủ, xin Lạc Vân kiếm chủ chớ nên trách tội.
Lời nói này làm đoàn người đều hồi phục lại tinh thần, từ cái quỳ xuống tại chỗ, đem đầu dập trên mặt đất, hô to tên Lạc Vân, không chút có ý giễu cợt vừa nãy.
Hoặc là nói, bọn họ không dám phát ra ý giễu cợt.
Kiếm chủ, địa vị chỉ dưới các chủ.
Mà Lạc Vân, càng là kiếm chủ trẻ tuổi nhất, tiền đồ của hắn, bất khả hạn lượng, cho bọn hắn mười lá gan, cũng không dám tiếp tục mạo phạm.
Lục Thanh Dao nói, cũng không phải cuồng ngôn.
Nếu như bọn họ dám đụng đến cọng tóc của Sở Hành Vân, như vậy bọ họ sẽ gặp phải giết chóc vô tận.
Sở Hành Vân liếc mắt nhìn đoàn người, cũng không có quá nhiều để ý, lạnh lùng nói rằng:
-Đem giải dược đưa ra, sau đó tất cả cút đi.
Nghe vậy, cự hán khôi ngô hơi biến sắc, từng cái một ngẩng đầu, có chút không cam lòng nhìn Lưu Tinh.
-Không cam lòng?
Sở Hành Vân lại nói, ánh mắt một lần nữa phủ xuonsg.
Lần này, hai trong mắt hắn trở nên lạnh lùng.
Một cỗ uy áp vô hình hạ xuống, áp bách ở trên đám người, mặc dù không có chút linh lực, nhưng tia lãnh ý này, lại rót vào thân thể bọn họ.
-Tiểu nhân tự nhiên không dám, bây giờ liền rời đi.
Lúc này, tên cự hán sao không dám theo, vẻ mặt nịnh nọt nở nụ cười với Sở Hành Vân, quay người lại.
Sau khi hắn đi, những người còn lại cũng tan tác, không dám ở chỗ này lâu.
Chỉ một lát sau, cả cái không gian lớn, ngoại trừ đám người Sở Hành Vân, đều không còn ai nữa, giữa không trung để lại một quả đan dược đen kịt, tản mát ra thương vị thanh u.
Sở Hành Vân nhấc tay lên, đem đan dược đen kịt thu vào trong tay, tinh tế quan sát, rồi mới đưa tới trước mặt Lưu Tinh, nói:
-Đan dược không giả, sau ki ăn vào, tĩnh tư mấy ngày, là loại bỏ được hoàn toàn thực dương huyết độc.
Nói xong câu này, Sở Hành Vân không nhiều lời nữa, xoay người, chuẩn bị rời khỏi.
-Chậm đã!
Thời khắc này, Lưu tinh đột nhiên nói, ngăn cản Sở Hành Vân.
Đã thấy hắn cầm được đan dược, hai trong mắt nồng nặc ý nghi hoặc, hỏi:
-Ta và ngươi chưa từng thấy qua, ở giữa chúng ta càng không có tình nghĩa, vì sao ngươi xuất thủ cứu ta?
Lưu Tinh có thể xác định, giữa hắn và Sở Hành Vân, không có bất kỳ quan hệ gì.
Nhưng hôm này, Sở Hành Vân lại cứu hắn, còn đưa đan dược cho hắn, điều này Lưu Tinh vô cùng nghi hoặc.
Không chỉ hắn, Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Thanh Dao , thâm chí là đám người Thường Danh Dương cũng là dùng ánh mắt hiếu kỳ, bọn họ còn tưởng rằng Sở Hành Vân nhận thức Lưu Tinh, mới xuất thủ cứu giúp.
-Không cùng xuất hiện, không tình nghĩa, tại sao không thể xuất thủ cứu ngươi?
Sở Hành Vân dừng bước quay đầu, trên khuôn mặt yêu tuấn hiện lên một ý cười.
Lưu Tinh gật đầu, trả lời:
-Không quen biết, không tình nghĩa, ngươi và ta chính là người lạ, nếu là người lạ, sẽ không có bất kỳ lý do dì xuất thủ, bởi vì ta sống hay chết, đối với ngươi, không có bất kỳ ảnh hưởng gì.
Lời nói này, làm Sở Hành Vân sửng sốt, nụ cười trên mặt ngày càng lớn, cười to:
-Nhưng lời nói này của ngươi, năm đó ta cũng nói qua.
Lưu Tinh phát ra một tia kinh dị, không hiểu ý tứ Sở Hành Vân.
Rất nhanh, Sở Hành Vân cười thanh.
Hắn khẽ nâng đầu, một đôi mắt lộ ra thần sắc hồi ức, còn chứa cảm khái lẩm bẩm:
-Khi đó, lão giả từng nói qua, người hành động, có đôi khi, cùng lợi ích bản thân không có bất cứ quan hệ gì, mặc dù ta và ngươi không quen biết, nhưng xem ngươi độc chiến hơn trăm người, hào khí có thể vấn thiên, trong lòng có chút bội phục, bởi vậy, ta đem ngươi cứu sống.
Dứt lời, Sở Hành Vân lần nữa nhìn về phía Lưu Tinh, thở dài nhẹ nhõm:
-Mời vừa rồi, ta xem ngươi bị vây công, sau đó xuất thủ, cùng tình nghĩa không liên quan, càng không liên quan đến lợi íc, chỉ đơn thuần là ra tay.
-Nếu như thật muốn ly do, có thể, ta từ trên người của ngươi, thấy được đoạn ân tình năm đó.
Thoại âm rơi xuống, đến cuối cùng, Sở Hành Vân dường như kể cố sự từ rất lâu vậy, mang theo vô tận cảm khái.
Sâu trong nội tâm hắn có một cái khúc mắt, cũng triệt để cởi ra, không còn canh cánh trong lòng.
-Đi thôi, tiếp tục xuất phát.
Sở Hành Vân lại nói, làm đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng hồi phục tinh thần, bọn họ nhìn nhau, có thể thấy được vẻ không hiểu của đối phương.
Bất quá, bọn họ cũng không có quá nhiều lời, thân hình lau động, một lần nữa lên lưng của linh thú phi hành, kinh phong quét ngang, tiếp tục hành trình.
Đợi bọn họ đi xa, đã triệt để không nhìn thấy bóng lưng, Lưu Tinh đứng tại chỗ, mới rời ánh mắt qua, tràn đầy thâm trầm, bên trong đôi mắt, lóe lên tinh mang.
-Cái Lạc Vân này, quả nhiên là diệu nhân.
Lưu Tinh cầm đan dược đen kịt, trong đầu, không tự chủ được hiện ra câu nói của Sở Hành Vân.
Mà ánh mắt của hắn, cũng thay đổi, nhuộm màu quang mang kỳ lạ…