Tàng thiên cốc, ở sâu bên trong thiên dương sơn mạch.
Tạo hình cốc này có chút kỳ lạ, như quả hồ lô, cửa vào cực nhỏ, nhưng càng vào trong lại càng trải rộng, rừng rậm, những sườn núi cao, như tách biệt với ngoại giới.
-Diện tích Tàng thiên cốc rộng lớn, địa hình phức tạp, nhiều linh thú sinh tồn, một ngày bị linh thú tập kích, chỉ sợ sẽ dẫn tới quần công, thảo nào được xưng là cấm địa.
Cổ Huyền Thanh đá giá cả tượng xung quanh.
-Nếu như nơi đây bạo phát thú triều, sợ là không ai có thể thoát đj.
- Yên tâm đi, nơi đây tuyệt không bộc phát thú triều.
Sở Hành Vân nghe thấy hai người bàn luận liền cười nó, hắn rất quen thuộc thiên dương sơn mạch, nên đối với Thiên dương cốc tự nhiên không xa lạ gì.
-Điều này nói không chính xác.
Lúc này âm thanh của Đằng Thanh truyền đến phía trước.
Hắn nghiêng đầu qua chỗ khác, tùy ý nói rằng:
-Tàng thiên cốc là một chỗ hiểm địa, địa thế phức tạp, linh thú trải rộng, ở đây trong những năm qua cũng phải trải qua một số trận thú triều là điều hiển nhiên.
-Đằng Thanh, chớ có vô lễ!
Thường Danh Dương khẽ quát một tiếng, nhưng thanh âm lại không có ý trách cứ, trái lại lèm theo ý trào phúng.
- Lạc Vân kiếm chủ niên kỷ nhỏ, ít xuất ngoại, đối với thiên dương sơn mạch biết ít là điều đương nhiên.
Dứt lời bắn hướng Sở Hành Vân nhíu mày, cũng không nhiều lời nữa hướng phía trước lao đi.
- Loại truyện tình này cũng có thể đắc ý, thực làm cho người ta căm tức.
Ninh Nhạc Phàm tức giận trừng mắt về phía mấy người.
Về phần Sở Hành Vân, thần sắc của hắn lại không có biến hóa quá lớn, quét mắt bốn phía như trước.
Một đường đi tới phía trước, không bao lâu sau, trong tầm mắt mọi người, xuất hiện một tòa núi thấp trừng 1000m.
Chỗ này, thế núi liên miên, kéo dài vạn dặm, như lá chắn tàng thiên cốc, trên đó rừng rậm trùng trùng, khe núi vô số, khi thì có thể nghe được tiếng hú vô tận.
-Lâm Trường Triệt gặp qua chư vị đại nhân!
Khi vừa mới đến, chỗ chân núi có một gã lão nhân mặc cẩm bào đi tới.
Đầu tiên hắn quay xinh quanh nhìn mọi người, sau đó nhìn về Sở Hành Vân, lấy lòng nói:
-Lời khách sáo không cần nói nhiều, dẫn đường về phía trước đi.
Sở Hành Vân khoát tay áo, tiếp tục tiến lên phía trước.
Tên lão giả này, đồng dạng lệ thuộc vạn kiếm các, chủ yếu phụ trách công việc tra xét, tìm kiếm linh mạch quang thạch.
Khi hắn tra xét ra linh mạch quang thạch, lập tức đệ tử ngoại môn sẽ chỉnh đốn công sự, đợi thời gian khai thách linh mạch, sau đó giao cho nội vụ nhất mách, thống nhất đưa về Vạn kiếm các.
Cả một cái quá trình, Sở Hành Vân có thể hiểu, tự nhiên không cần Lâm Trường Triệt giải thích nhiều.
Thấy Sở Hành Vân mạnh mẽ quyết đoán như vậy, sắc mặt Lâm Trường Triệt có chút xấu hổ, dừng một chút, lập tức đi trước dẫn đường, bầy người phía sau đuổi theo, trong tay cầm kiếm khí, thận trọng đề phòng.
Ngao Ô!
Vừa mới ra khỏi rừng rậm, khí tức yên khí kinh khủng đập vào mặt, Sở Hành Vân đứng bên cạnh nhìn lại, chỉ thấy bầy lang thú chạy như điên tới, tốc độ cực nhanh, trên người đầy địa sát lực.
Cũng chính trong chớp nhoáng này, thân hình Ninh Nhạc Phàm lay động, cảng người giống như một ngọn hỏa hồng, bạo nộ ra, tóc dài tung bay, như muốn đốt cháy mọi thứ.
Tay hắn cầm kiếm, ngưng tụ hỏa quang ra hư ảnh phượng hoàng, khí thế hiển hách, phóng tới đầu lĩnh bầy lang.
-Chết!
Ninh Nhạc Phàm quát to một tiếng, kiếm quang lưu chuyển, mang theo khí thế trước nay chưa từng có, trực tiếp xuyên qua mấy đầu lang thú ở đầu, hỏa quang xẹt qua, ngay cả thi thể cũng điên cuồng bốc cháy.
Đợi thân hình Ninh Nhạc Phàm rơi xuống đất, mấu con lang đứng đầu đã thành tro tàn, trong không khí ngập tràn kiếm khí cuồng bạo.
Thật mạnh!
Đám ngoại môn đệ tử thấy một màn này, trên mặt hiện lên vẻ ngưỡng mộ, Ninh Nhạc Phàm vừa mới thi triển kiếm thuật, cực nóng nhứ lửa, lực sát thương kinh khủng, trọng yếu hơn là bọn họ, chưa từng thấy qua kiếm thuật này.
Điểm này liền chứng tỏ, kiếm này là do Sở Hành Vân truyền thụ.
-Mầu đầu lang thú cũng dám dương oai, thực sự không biết lượng sức mình.
Ninh Nhạc Phàm thú kiếm lại, đứng thẳng lên có vài phần khí khái.
Sở Hành Vân liếc mắt, tùy ý nói:
-Ba đầu lang thú kia, mạnh nhất cũng chỉ là địa sát lục trọng thiên, một kiếm của ngươi vừa rồi, dù cho năm thành lực lượng cũng đủ để dẽ dàng giết chết, sau khi trở về, lập tức bế quan cảm nhận kiếm ý, không đủ trăm biến, không được ra ngoài.
A?
Vừa nghe xong, Ninh Nhạc Phàm đã không còn thần sắc đắc ý vừa nãy, vẻ mặt tràn đầy phiền muộn.
ở cách đó không xa, Lục Lăng cùng Cổ Huyền Thanh che miệng cười, dùng một loại ánh mắt đáng thương nhìn Ninh Nhạc Phàm.
-Còn có cả các ngươi.
Đúng lúc này, Sở Hành Vân hạ ánh mắt xuống, quay nhìn đám người Lục Lăng nói:
-Các ngươi tới Tàng Thiên cốc là để lịch lãm, mặc dù đối với linh thú nhỏ yếu, cũng không được qua loa, nếu có sai lầm, trừng phạp nghiêm khắc như nhau.
Trong khoảnh khắc này, đám người Lục Lăng không cười được nữa, tay nắm chặt kiếm kiếm, tập trung cao độ.
Càng ngày càng tiến nhập vào sâu bên trong, xunh quanh linh thú xuất hiện, con số ngày càng nhiều.
Đối với linh thú mà nói, linh mạch quang thạch tồn tại, là một loại kỳ ngộ, huống chi, linh mạch quang thạch này dài đến cây số, nếu như có thể hấp thu nhuệ khí trong đó, cũng có thể tăng cường lên thưc lực linh thú.
Hưu Hưu Hưu!
Tiếng xé gió vang lên, tất cả linh thú như huyễn ảnh vậy, hướng phía mọi người chạy tới, vừa mới xuất hiện, trực tiếp lao về phía trước, nhe răng nanh ra, tràn đầy lệ khí đáng sợ.
Nhất thười, tất cả mọi người xuất thủ.
Thanh âm ùng ùng vang ra, linh lực cùng yêu khí va chạm, làm mặt đất đều rung động, trong lúc nhất thười, nhiều cây cổ thụ xung quanh bị nghiền nát, khắp nơi đều có thân ảnh linh thú.
Sở Hành Vân cũng không xuất thủ.
Hắn đứng ở chỗ trung ương, tinh tế quan sát đám người Lục Lăng xuất thủ, khi thì gật đầu, khi thì chỉ đjao, mặc dù có linh thú hướng hắn lao tới, cũng lập tức bị kiếm khí tiêu diệt, cử chỉ rất tiêu sái.
-Chém!
Kiếm quang đen kịt trên bầu trời, dường như sao rơi xuống bên người cự viên, cự viên tức giận rít gào, lợi trảo sáng bóng lành lạnh đánh ra, đem kiếm quang đánh nát, đâm thẳng đầu Lục Thanh Dao.
-Ám qua!
Trên người Lục Thanh Dao tuôn ra hắc quang, lấu nàng làm trung tâm, hắc quang cuồn cuộn như vòng xoáy, ngày lập tức thoát khỏi lợi trảo của cự viên, thân hình âm u, xuất hiện phía sau cự viên, đoản kiếm đâm thẳng, hướng phía lưng mà đâm đến,
-Không nghĩ tới, sau khi Lục Thanh Dao đột phá thiên linh cảnh, thực lực cũng cường hãn như vậy, đối mặt với cự viên thiên linh nhị trọng mà không rơi xuống hạ phong chút nào.
Đằng Thanh quét mắt, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Con mắt Tề Ngọc Chân cũng nhìn lại, hừ nhẹ một tiếng, không thèm để ý nói:
-Quỷ diện cự viên khí lực kinh người, chỉ bằng thực lực của nàng, căn bản không thể thắng được, cũng chỉ có thể tạo chút tổn thương bên ngoài mà thôi.
-Ngươi xác đinh?
Tề Ngọc Chân lên tiếng nói chuyện, truyền đến trong tai Lục Thanh Dao, khóe miệng nàng nhấc lên cười nhạt, ánh mắt di động, hướng Lục Thanh Tuyền cách đó không xa nháy mắt.
Sau một khắc, hai tròng mắt của nàng lập tức khép kín.
Đợi lúc mở, đôi mắt linh động, cư nhiên có màu sắc vàng óng, mang theo một lực lượng vô hình khó có thể nói, từ hư không nhìn xuống.
Khoảnh khắc này, thâm thần Lục Thanh Dao an bình, mà khí tức của nàng, không ngừng tăng lên hùng hồn!