Trong phút chốc, thân thể Lục Thanh Dao run lên, trên người của nàn, tuôn ra khí tức mạnh mẽ, để cho kiếm phong càng chở nên bén nhọn, trực tiếp phá vỡ da lông quỷ diện cự viên, đâm vào huyết nhục.
Phía sau, Sở Hành Vân có cảm giác, đưa mắt nhìn lại Lục Thanh Tuyền đã thấy hai tròng mắt khôi phục lại, kiếm quang Lục Thanh Dao lóe lên, dễ dàng chém xuống đầu quỷ diện cự viên.
Ùng Ùng!
Thân thể cự viên khổng lồ ngản xuống, khiến cho mặt đất run lên.
Lục Thanh Dao chậm rãi hạ xuống đất, trên đoản kiếm, còn dính tiên huyết có quỷ diện cự viên.
-Quỷ diện cự viên, cũng không có gì đặc biệt, thật đúng là dễ dàng.
Vút!
Khuôn mặt Tề Ngọc Chân biến dạng, hung hăng trùng mắt với Lục Thanh Dao, liền đảo mắt qua, hướng phía linh thú lao đi, đem lửa giận phát tiết ra ngoài.
Thấy thế, Lục Thanh Dao thu hồi ánh mắt, quay nhìn Lục Thanh Tuyền cười thân thiết, dáng cười rất đẹp, khiến cho đệ tử Vạn kiếm các xung quanh ngẩn cả người, chìm đắm trong nụ cười này.
Chỉ có trước mặt Lục Thanh Tuyền, Lục Thanh Dao mới có bộ dánh như thế.
-Tiếp tục đi, tranh thủ lúc trời tối, dọn dẹp một con đường.
Lục Thanh Tuyền cũng cười nhẹ, hai nàng chạy về phía trước, một lần nữa lao vào đám linh thú.
Thời gian cực nhanh, nắng gặt đã dần tắt đi.
Màn đêm vừa phủ xuống, mọi người liền đi tới nơi tồn tại Linh mạch quang thạch.
Đó là chỗ khe núi, đất đai cực kỳ rộng lớn, bên trong tồn tại không ít sơn động, động sâu thăm thẳm, phát ra âm thành vù vù, mà phía trước thì có dấu linh mạch quang thạch.
-Nơi đây là cửa động, thông với nhiều chỗ, có không ít linh thú ẩn nấp trong đó, xin chư vị đại nhân cẩn thận.
Lâm Trường Triệt chỉ chỉ phía trước, báo cho bọn họ.
Từ lúc đi tới đây, họ gặp phải không ít linh thú, cũng có chút linh thú thiên linh cảnh, nhưng những thứ này không phải nguy hiểm thực sự của Tàng Thiên cốc.
Trước mắt là một khe núi, đã là nơi chôn dấu linh mạch quang thạch, đồng thời, cũng là nơi nhiều nguy hiểm.
-Đóng quân tại chỗ, ngày mai, chúng ta nhập động.
Thường Danh Dương cất cao giọng nói, chợt hắn hướng phía trước lao đi, tinh tế điều tra tình hình xung quanh.
Trải qua nhiều ngày bôn ba, hơn nữa còn chiến đấu với linh thú, không ít đệ tử cảm thấy mệt mỏi, ngồi xếp bằng tại chỗ, bắt đầu khôi phục thể lực, để nghênh tiếp nguy hiểm ngày mai.
Sở Hành Vân cũng ngồi trên cự thạch, đột nhiên, hai tròng mắt đang khép kín mở ra, nói lời cảnh báo:
-Có việc?
Lời này vừa nói ra, Lục Thanh Tuyền càng hoảng sợ, nhưng rất nhanh, nàng hồi phục thần sắc lại, cảm kích nói:
-Chuyến này nhờ có Lạc Vân kiếm chủ xuất thủ, nếu không, cũng sẽ không thuận lợi vậy, xin nhận đệ tử một cái cúi đầu.
-Ngươi không cần cảm tạ ta, đây là ý tứ của Thanh Dao.
Sở Hành Vân quay đầu lại, một lần nữa nhắm lại con mắt:
-Còn nữa, ta cũng có thể thừa chuyến này, để cho bốn người họ lịch lãm nhiều hơn, đồng thời quen thuộc công việc ngoại môn.
Lục Thanh Tuyền gật đầu, nhất thời không biết đáp lại ntn.
Nhất thời, giữa hai người bọn họ không nói gì nữa, chỉ còn lại trầm mặc.
-Lúc Thanh Dao chém giết quỷ diện cự viên, mắt của ngươi có dị dạng, chắc là lực lượng di đồng đi?
-Không sai.
Lục Thanh Tuyền không giấu diếm, quay nhìn Sở Hành Vân nói:
-Ta có tỉnh phách chi nhãn, có thể thanh lọc tâm thần, làm võ giản có thể đề thăng chiến lực trong khoảng thời gian ngắn.
-Tỉnh phách chi nhãn.
Sở Hành Vân thấp giọng nói thầm, khí đó, Lục Thanh Tuyền nhìn sang, chiến lực Lục Thanh Dao đột nhiên đề thăng, lúc này mới có thể hạ cự viên trong một kích.
Sở Hành Vân nhìn thấy điểm này, mới có thể xác định Lục Thanh Tuyền có dị đồng.
-Bất quá, ta cũng mới giác tỉnh, còn vô pháp sử dụng thời gian dài, người biết được cũng không nhiều.
Lục Thanh Tuyền bổ sung một câu, khiến cho Sở Hành Vân bừng tỉnh đại ngộ.
Tỉnh Phách chi nhãn, không chỉ có thể nhìn ra điểm yếu, còn có thể trong thời gian ngắn đề thăng chiến lực.
Trời sinh dị đồng như vậy, cực kỳ mạnh mẽ, nếu Lục Thanh Tuyền sớm thức tỉnh, sợ rằng tất cả mọi người đều biết được rồi, dù sao, nàng là đệ nhất mĩ nữ Vạn kiếm các, tất cả mọi người đều để ý nàng.
-Lạc Vân kiếm chủ.
ở lúc Sở Hành Vân đang suy tư, Lục Thanh Tuyền hỏi tiếp.
nàng chạy tới biên người Sở Hành Vân, thần sắc có chút do dự, nói:
-Lần trước, ta lần thứ hai nói tạ ơn, đồng thời, cũng cảm tạ ngươi bỏ qua hiềm khích, tha thứ cho Thanh Dao.
Nói xong, Lục Thanh Tuyền tràn đầy cảm kích, quay nhìn Sở Hành Vân cúi đầu thật sâu.
Sở Hành Vân mở mắt ra, hỏi:
-Thanh Dao sai lầm, nàng làm sai chỗ nào?
Lục Thanh Tuyền sửng sốt, vừa muốn mở miệng, lại không phát ra âm, lo lắng bị người khác nghe thấy.
Nhưng biểu tình trên mặt đã nói rõ, sai lầm trong miệng nàng, chính là Lục Thanh Dao hóa thân làm ám ảnh kiếm khách.
-Ngươi và Thanh Dao là tỷ muội, hai người sống nương tựa lẫn nhau, ngươi vì để cho nàng ở lại Vạn kiếm các, mà làm ra hi sinh thật lớn, mà nàng cũng vì bảo hộ ngươi, âm thầm thừa nhận nhiều thống khổ, chẳng lẽ tất cả đều là sai?
Sở Hành Vân phản vấn một tiếng, làm Lục Thanh Tuyền nhấc mày, mở miệng lớn, còn chưa phun ra một lời, đã có một thanh âm truyền vào trong đầu:
-Đối với đệ tử Vạn kiếm các mà nói, bọn hắn chết, rất thê thảm, là một tai nạn kinh khủng, nhưng đối với ngươi mà nói, những người đó chết, cũng là một cách bảo hộ đối với ngươi.
-Võ giả đứng ở thiên địa, suốt đời truy cầu võ đạo đỉnh phong, sở tác sở vĩ, lời nói ngôn ngữ cũng không thể chu đáo hết, mặc dù ngươi diết người đại hung ác, đều có người lên tiếng nói, lẽ nào ngươi vì miệng lưỡi người đời, mà tha cho họ?
Lục Thanh Tuyền lắc đầu, trả lời:
-Ta sẽ không hung ác hạ thủ, mỗi người đều có quyền được sống.
-nhưng mỗi người cũng có quyền lựa trọn hạ sát hay không.
ở lúc thoại âm của Lục Thanh Tuyền vừa rơi xuống, Sở Hành Vân lập tức trả lời, làm thần sắc của nàng bỗng nhiên sửng sốt.
Lục Thanh Tuyền dời đầu qua, phát hiện Sở Hành Vân đang nhìn nàng, thần sắc mặc dù nhàn nhạt, lại lộ ra ánh sáng cơ trí, cao giọng nói:
-Thế gian đúng sai, không người có thể nói, là đúng, là sai, đều do một ý niệm, chỉ cần không thẹn với lương tâm thì nó là đúng.
Không then với lương tâm!
Bốn chữ này, như tiếng chuông, vang dội vào sâu trong tâm linh Lục Thanh Tuyền.
ở trong chớp nhoàng này, nàng có cảm giác nghi hoặc trong mắt lập tức tiêu tán, đôi mi thanh tú co rút, hình như có lĩnh ngộ.
khóe miệng Sở Hành Vân cười lên, ngay tại lúc này, một tiếng oanh minh vang lên, từ bốn phương tám hướng truyền tới, thanh thế lớn, khiến cho cả khe núi run rẩy, chấn động không ngớt.
-Làm sao vậy?
Lục Thanh Tuyền hoàn hồn, nàng ngẩng đầu lên, liền phát hiện ở sâu trong khe núi, có một yêu khí khổng lồ cuồn cuộn, như thủy triều vậy.
Lúc này, đệ tử Vạn kiếm các cũng phát hiện dị dạng, đều dương mắt nhìn lại.
Nhưng thấy yêu khí, càng ngày càng khổng lồ, che khuất bầu trời, làm khắp không gian tràn ngập khí tức ba động, mà một tiếng oanh minh, càng ngày càng chấn động, cả mặt đất đều rung động, đá núi rơi vỡ.