Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 693: Minh Chú ánh sáng

Chương 692: Minh Chú ánh sáng

Vẻ mặt Dạ Thiên Hàn phản chiếu trên trung tâm của U Minh Đồ Văn, điều này khiến trong lòng Dạ Thiên Hàn sinh ra chút dị dạng, nàng vung Hàn Tiên Võ Linh liền cảm giác được quanh thân truyền đến một luồng cảm giác suy yếu.

Vù!

Linh Hải mạnh mẽ run rẩy, động tác của Dạ Thiên Hàn trở nên chậm chạp, Hàn Tiên Võ Linh trong tay, hàn khí lạnh lẽo trên người, thậm chí là linh hải đều trở nên trì trệ, cảm giác không linh hoạt.

-Sư muội, toàn lực động thủ!

Cổ Cảnh Thiên tâm thần tập trung cao độ, quay về Liễu Thi Vận quát nhẹ một tiếng.

Nghe được Cổ Cảnh Thiên nói, Liễu Thi Vận lập tức ra tay.

Đỉnh đầu của nàng lập tức hiện lên Tử Tinh Võ Linh, một vệt tử quang phóng lên trời, hóa thành một thủy triều ánh sáng khủng bố, nhất thời rung động hư không, đánh về phía Dạ Thiên Hàn.

-Phong cho ta!

Đối mặt với thế tiến công của Liễu Thi Vận, trên mặt của Dạ Thiên Hàn không chút sợ hãi, hàn khí đáng sợ tuôn ra, gào thét trong hư không, trong nháy mắt liền đem quang thủy triều kia đóng băng lại, cứng ngắc giữa hư không.

Dạ Thiên Hàn châm biếm một tiếng, vừa mới chuẩn bị ra tay phản kích, cảm giác suy yếu trên người nàng càng ngày càng dày đặc, khiến nàng không cách khống chế hàn khí, thân thể lảo đảo, sắc mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch.

Cỗ ánh sáng chói mắt lần thứ hai trào tới,trong nháy mắt liền đem hết tất cả hàn khí dập tắt đi, không cách nào ngăn cản, ngay cả Hàn Tiên Võ Linh cũng trở nên lu mờ ảm đạm, không thể ngăn cản nổi thế tiến công này .

Phốc một tiếng!

Tử quang thủy triều ập xuống thân thể Dạ Thiên Hàn, nàng rên lên một tiếng, khóe miệng trào ra vệt máu đỏ sẫm, mỗi một tia sáng tím như một lưỡi dao sắc bén xâm nhập vào trong cơ thể nàng,

mang theo sức mạnh trấn áp đáng sợ.

-Chết!

Dạ Thiên Hàn trong miệng phun ra một đạo thanh âm lạnh như băng, chỗ mi tâm, tử u ánh sáng đại thịnh, dường như có thể mở ra chín tầng địa ngục, ánh sáng lấp loé, hàn khí khủng bố khiếp người hoàn toàn bạo phát.

Ở ngoài cổ thành, Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên toàn lực ra tay, bùng nổ một đòn tuyệt cường, nhưng đối mặt với vệt u ánh sáng này, thế tiến công kinh khủng kia không hề có tác dụng, cuối cùng hóa thành từng đạo băng hoa.

Lúc này, tử quang tái hiện, thời điểm tiếp xúc với tử quang thuỷ triều, lập tức kết ra từng đạo từng đạo băng hoa, nhưng không giống với lần trước, những băng hoa này xuất hiện không bao lâu, thân thể Dạ Thiên Hàn lại run rẩy kịch liệt.

Một ngụm máu lớn từ trong miệng Dạ Thiên Hàn phun ra, trên khuôn mặt tái nhợt của nàng hiện lên vẻ kinh sợ, hai con mắt mở to lớn, có chút khó tin nói:

-Vừa rồi, Cửu U Hàn Tâm lại phản phệ ta?

Dứt lời, u ánh sáng ở mi tâm của Dạ Thiên Hàn hoàn toàn biến mất, thân thể nàng run rẩy càng lợi hại, liên tiếp phun ra mấy ngụm máu, ống tay áo nhuộm máu đỏ, phi thường chói mắt.

-Có phải là cảm thấy rất nghi hoặc, chí bảo mình luyện hóa, lại đột nhiên sinh ra phản phệ?

Hàn khí cùng ánh sao đồng thời tiêu tan, thân hình Cổ Cảnh Thiên hiện lên, từ đằng xa chậm rãi đi tới, khóe miệng dày đặc lúm đồng tiền.

-Võ linh của ta là U Minh Cổ Đồng, đứng hàng thất phẩm, là võ linh thiên phú, có thể câu thông u minh hư vô, từ đó hạ xuống Minh Chú ánh sáng, phàm là người bị Minh Chú ánh sáng chiếu vào, thân thể sẽ trở nên suy yếu, ngay cả Võ Linh cũng như vậy.

-Thân thể của ngươi rơi vào trạng thái suy yếu, ngay cả Linh Hải cũng khó mà vận chuyển, hơn nữa Tử Tinh Võ Linh trấn phong, không thể thôi thúc chí bảo, ngược lại sẽ bị chí bảo phản phệ.

Từng đạo âm thanh từ trong miệng Cổ Cảnh Thiên chậm rãi phun ra, hắn đứng trước mặt Dạ Thiên Hàn, đắc ý ngẩng đầu, lớn tiếng cười nói:

-U Minh Cổ Đồng áp chế sức chiến đấu của ngươi, Tử Tinh Võ Linh trọng thương khí lực của ngươi. Đây chính là đại lễ mà chúng ta chuẩn bị cho ngươi!!

Dứt lời, tử quang thuỷ triều lần thứ hai tràn tới, tử mang thâm thúy, lộ ra sức mạnh trấn phong cực kỳ mãnh liệt, khiến Dạ Thiên Hàn sinh ra cảm giác sởn tóc gáy, không dám đối đầu, điên cuồng lui bước về phía sau.

-Vô dụng, ngươi tuyệt đối không trốn thoát khỏi tay ta.

Cổ Cảnh Thiên cười nhạo liên tục, phía sau hắn, Tử Tinh Võ Linh của Liễu Thi Vận thả ra tử mang vạn trượng, mỗi một đạo, đều có thể đem hư không xé rách, đâm thật sâu vào trên người Dạ Thiên Hàn.

Phốc phốc phốc phốc. . .

Tử quang không ngừng rơi xuống, trên người Dạ Thiên Hàn không ngừng tràn ra tiên huyết, những tử quang này không lập tức tiêu tan mà đâm thật sâu vào trên người Dạ Thiên Hàn, làm cho thân thể của nàng khó có thể thở dốc.

Lúc này, chưởng ảnh của Liễu Thi Vận rơi xuống.

Luồng sức mạnh to lớn điên xuồng tàn phá không gian, băng sương trên người Dạ Thiên Hàn vỡ tan, nàng không kịp né tránh, thân thể rơi xuống trong chớp mắt, toàn bộ mặt đất rung động thật mạnh, bụi mù cuồn cuộn, ẩn ẩn hiện lên một cái hố sâu lớn.

-Vẫn chưa chết!

Nhìn bụi mù cuồn cuộn phía dưới, Cổ Cảnh Thiên hơi hơi giật mình.

Hô!

Gió lớn ào ạt mà qua, bụi mù tản ra, hố sâu lớn xuất hiện ở bên trong tầm nhìn của hai người.

Chỉ thấy ở trung ương hố sâu, Dạ Thiên Hàn đứng đó, trên người nàng bao phủ một vệt ám kim ánh sáng, ánh sáng liên miên , khiến cho hơi thở của nàng trở nên suy yếu dị thường, nhưng dù vậy, Hàn Băng vẫn lượn lờ quanh thân nàng, gắt gao bảo vệ chỗ yếu toàn thân.

-Nếu ở ta thời điểm toàn thịnh, chỉ bằng thực lực như vậy của ngươi, trong vòng ba chiêu, ta tất có thể lấy thủ cấp của ngươi!

Dạ Thiên Hàn căm tức nhìn Cổ Cảnh Thiên, không cam tâm nói. Thực lực của hắn cũng không mạnh, thậm chí có thể nói là rất bình thường, nhưng Minh Chú ánh sáng thực sự quỷ dị, hoàn toàn hạn chế sức mạnh của Dạ Thiên Hàn.

Dạ Thiên Hàn đánh giá, sức mạnh của nàng bị suy yếu ba phần, hơn nữa bị Tử Tinh Võ Linh khủng bố trấn phong sức mạnh, không thể đối chiến, chỉ có thể khổ sở phòng thủ.

-Bất luận ngươi nói cái gì, đều không thể thay đổi cục diện bây giờ.

Cổ Cảnh Thiên tựa hồ rất hưởng thụ giờ khắc này, cất lời châm chọc:

-Cửu Hàn Cung nhiều năm liên tục đứng đầu, nắm giữ tài nguyên khổng lồ nhất, bồi dưỡng thiên tài vượt qua những tông môn khác, nhưng ngược lại, các ngươi cũng càng trở nên càn rỡ không coi ai ra gì.

-Thời điểm trước khi bắt đầu Lục tông thi đấu, ta liền thời thời khắc khắc chú ý nhất cử nhất động của ngươi cùng Thủy Lưu Hương, nhìn thấu cách thức ra tay của các ngươi, Minh Chú ánh sáng này chính là vì các ngươi mà chuẩn bị, trước đây ta chưa bao giờ để lộ võ linh thiên phú này.

-Như thế nào, có phải cảm giác rất vinh hạnh hay không?

Cổ Cảnh Thiên cười khẩy nói, sắc mặt Dạ Thiên Hàn càng khó coi, hắn càng cảm giác tâm tình sảng khoái.

Minh Chú ánh sáng, là Võ Linh thiên phú cực kỳ bá đạo.

Ánh sáng này chiếu vào, có thể khiến thực lực kẻ địch giảm ba phần, linh hải cũng trì trệ, chịu hạn chế rất lớn, làm cho chiến cuộc triệt để thay đổi.

Cổ Cảnh Thiên thần thông bá đạo, hoàn toàn xứng đáng thiên tài số một của Tinh Thần cổ tông, nhưng hắn cũng rất biết điều, tuyệt đối không để lộ Võ Linh thiên phú này ra ngoài.

Đây chính là con át chủ bài của hắn, điên đảo thắng bại!

-Ban đầu kẻ ta muốn đối phó đầu tiên là Thủy Lưu Hương nhưng mấy ngày nay ta cũng không gặp nàng ta, ngược lại là ngươi lại tự tìm tới cửa, bất quá ngươi có thể yên tâm, rất nhanh ta sẽ để các ngươi đoàn tụ ở dưới hoàng tuyền.

Một lát sau, Cổ Cảnh Thiên tựa hồ cảm giác hơi mất hứng.

Hắn thu lại ánh mắt, tùy ý nói với Liễu Thi Vận:

-Động thủ đi, giết nữ nhân này.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch