Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 700: Ý thức không rõ

Chương 699: Ý thức không rõ

Sở Hành Vân hóa thành một đạo kiếm ảnh lăng thiên, chạy về hướng Tề Tinh thánh điện, lẻn tới gần tinh quang, mà cuối cùng hắn không có né tránh, trái lại đề thăng tốc độ, mạnh mẽ đột phá.

Hắc động trọng kiếm trong tay, kiếm quang đen kịt từ lâu chảy ra, bao phủ thân thể, cũng không ngừng va chạm phát sinh ra âm thanh thanh thúy, lại không thể ngăn cản tốc độ của hắn, ngược lại thần sắc Dạ Thiên Hàn ngưng xuống, thân thể run rẩy kịch liệt.

Nàng thời khắc này, quanh thân đều được Sở Hành Vân bảo vệ, rất an toàn, nhưng kể từ đó, hành động Sở Hành Vân, khó tránh khỏi ảnh hưởng, hầu như cả người đều lộ ra ngoài tinh quang.

Từng đạo thất thải tinh quang đánh tới, uy lực kinh khủng, cho dù hơi tiếp xúc, cũng có thể xé rách huyết nhục, phun ra tiên huyết cuồn cuộn, chỉ một lát sau, trên người Sở Hành Vân, nhuộm đầy máu đỏ tươi, giống như một gã huyết nhân vậy, nhìn qua sợ hãi không gì sánh được.

Hưu!

Lại là một đạo thất thải tinh quang xẹt qua, ánh sát thất luyện, đánh thẳng tới Dạ Thiên Hàn, nhưng đạo thất thải tinh quang này còn chưa tới gần, thân hình Sở Hành Vân nhanh quay ngược lại, dùng lưng nghênh đón phía sau.

Trong khoảnh khắc, một giọng trầm ấm truyền ra, thất thải tinh quang trực tiếp dâm vào lưng Sở Hành Vân, cơ thể hắn phát sinh ra một tiếng kêu rên, cỗ phản lực mạnh mẽ, đẩy nhanh hướng về Tề Tinh thành điện.

-Hắn thực sự không sợ chết sao?

Con người Dạ Thiên Hàn co rút lại, đây không phải lần đầu Sở Hành Vân liều mình cứu giúp, nhưng mỗi lần phát sinh, đều làm cho nàng chấn động, Sở Hành Vân cử động, quá nhanh, không chút do dự nào, căn bản dùn tính mạng để bảo vệ nàng.

-Cuối cùng đã tới!

Ngay vào lúc này, Sở Hành Vân thở ra một ngụm trọc khí, Dạ Thiên Hàn giật mình, ánh mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy trước mặt hai người bọn họ, một cung điện nguy nga đang lơ lửng, điêu lan ngọc khắc, chỗ nào cũng lộ ra khí tức cổ xưa, cảm giác cũ kĩ huyền diệu.

-KHông hổ là thánh điện trọng yếu, trấn áp số mệnh bí cảnh, chỉ cỗ khí thế nào, sẽ hơn xa các thánh điện khác.

Cảm giác được khí thể nguy nga của Tề TInh thánh điện, Dạ Thiên Hàn phát sinh một tiếng than sợ hãi, nhưng đồng thời, nàng cũng cảm giác được nghi hoặc.

Lúc này, xung quanh Tề Tinh thánh điện, lưu chuyển hàng trăm nghìn thất thải tinh quang, mỗi một đạo đều bén nhọn, đừng nói là hiện tại, cho dù là ở thời kỳ toàn thịnh, nàng đều không thể coi thường, Sở Hành Vân tới đây, có phải làm quá mức?

Cái ý niệm này vừa mới hiện ra, nhất thời Dạ Thiên Hàn cảm giác thân thể nhẹ nhàng một chút, sau đó liền thấy trên mặt Sở Hành Vân, hiện lên một nụ cười yêu dị, trên người, như tẩy kiếm quang, đột nhiên đánh tới Tề Tinh thánh điện.

-Này…

Thần sắc Dạ Thiên Hàn lập tức trở nên trắng xám, một khắc sau, thất thải tinh quang lưu chuyển ở chung quanh Tề Tinh thánh điện dường như cuồng bạo vậy, hội tụ thành ngân hà, đánh về phía hai người

Dạ Thiên Hàn như sắp chết, nhìn về phía ngân hà đang đánh về phía mình, khóe mắt thoáng nhìn, lại hướng Sở Hành Vân nhìn lại, phát hiện nụ cười của Sở Hành Vân càng sâu đậm, hắc động trọng kiếm trong tay, càng tản ra một khí tức quỷ dị vô hình vô ảnh.

-Hiện!

Sở Hành Vân quát ra một tiếng, dẫn lực tràn ngập khắp nơi, lập tức bắt đầu run rẩy điên cuồng, từ bốn phương tám hướng đổ về.

Cùng lúc đó, mỗi đạo dẫn lực một chỗ, lại còn dính líu một đạo thất thải tinh quang,

-Măt trận, nhưng thứ thất thải tinh quang này lại là mắt trận.

Dạ Thiên Hàn là đại đệ tử của Cửu hàn cung, tự nhiên có kiến thức rộng rãi, nàng kinh ngạc phát hiện, bản chất của thất thải tinh quang, đúng là mắt trận.

Mà nơi trung tâm, rõ ràng là Tề Tinh thánh điện.

-Lấy Tề Tinh thánh điện làm trung tâm, bày ra linh trận nguy nga, mỗi đạo thất thải tinh quang, đều là mắt trận, vừa có thể vững chắc thánh điện Tề Tinh, còn có thể bảo hộ an toàn, thực là kỳ diệu, chỉ tiếc, dưới dẫn lực của hắc động trọng kiếm, đại trận này không dùng được.

Sở Hành Vân giơ hắc động trọng kiếm lên cao, kiếm ý tận trời, sau đó đột nhiên cắm xuốnh.

Ông!

Cả một mảnh khôn gian, run lên một cái.

Trăm nghìn đạo thất thải tinh qang, đã tới gần trước người Sở Hành Vân, lực lượng kinh khủng, dễ dàng đâm xuyên qua máu thịt của hắn, nhưng cũng vô pháp tới gần nửa bước, cứng ngắc ở giữa không trung, khiến cho không gian trở nên an tĩnh không gì sánh được.

Dạ Thiên Hàn nhìn được một cảnh này khẩn trương đến nín thở, thân thể càng không dám động nhẹ, lúc này, hết thải tinh quang đều biến mất, tinh quang bao phủ Tề Tinh thánh điện cũng tiêu tán theo đó.

-Thành công?

Khuôn mặt Dạ Thiên Hàn tuôn ra kinh sắc, nàng có thể mở miệng, tình huống đã được buông lỏng, phía sau, Sở Hành Vân ôm chặt lấy hai cánh tay của nàng, vô lực rơi xuống từ trong hư không.

Thấy thế, Dạ Thiên Hàn xuất thủ, kéo thân thể Sở Hành Vân lại, sau đó chậm rãi hướng Tề Tinh thánh điện mà đến.

Chân vừa chạm đất, một cỗ thiên địa lực vô cùng tinh thuần chậm rãi từ Tề Tinh thánh điện vọt tới, dùng nhập vào trong cơ thể Dạ Thiên Hàn, khiến cho sắc mặt của nàng dễ nhìn hơn rất nhiều

Tâm thần của Dạ Thiên Hàn cũng trụt được gánh nặng, đôi mắt nhìn về Sở Hành Vân trong ngực, hỏi:

-Lạc Vân, ta và ngươi không giao tình, vì sao ngươi dùng tính mệnh cũng phải cứu được ta, cuối cùng là vì cái gì?

Lúc này, hai người đã thoát ra khỏi hiểm cảnh, triệt để an toàn.

Nhưng thương thế của Sở Hành Vân, lại cực kỳ nghiêm trọng, chỉ là vết thương do thất thải tinh quang xuyên qua, miệng vết thương cũng có tiên huyết sen lẫn sương thịt, chảy ra ngoài, cả Dạ Thiên Hàn cũng bị màn này làm hết hồn.

Kinh khủng hơn chính là, có vài chỗ vết thương ở chỗ trái tim!

Nếu như trong thành, Sở Hành Vân xuất thủ cứu Dạ Thiên Hàn, Dạ Thiên Hàn có thể hiểu được là vì muốn kết thành quan hệ.

Nhưng dưới mưa tinh quang xối xả vừa rồi, nguy hiểm dị thường, hơi phân tâm là có thể đánh mất tính mệnh

Dạ Thiên Hàn rất nghi hoặc, lí do cuối cùng của Sở Hành Vân à gì không tiếc tính mạnh, cũng muốn cứu nàng, bảo hộ an toàn cho nàng.

ỏ thời gian Dạ Thiên Hàn suy nghĩ, cặp con ngươi thâm thúy của Sở Hành Vân, từ từ trở nên ảm đạm, toàn thân kéo tới cỗ cảm giác vô lực, trong óc hỗn loạn, cảm giác thiên địa quay tròn.

Tình huống như vậy, bắt đầu khiến ý thức hắn không rõ, nhìn hai trong mắt, cư nhiên xem Dạ Thiên Hàn như Thủy Lưu Hương.

Trong nháy mắt.

Khuôn mặt tuấn dật của Sở Hành Vân, không còn bị lạnh lùng bao trùm, mà nổi lên một cái lửa yêu sáy đắm, miểng mở ra từng chữ:

-Nếu gặp một người thật tình, mặc dù chết chín lần, cũng không hối hận, ngươi là tình cảm chân thành của cả đời ta, chỉ cần đổi được ngươi bình an một đời, chỉ một cái mạng, có đáng chi!

Lộp bộp!

lời cuối cùng của Sở Hành Vân vừa rơi xuống, Dạ Thiên Hàn cảm giác trong đầu là một khoảng trống.

Trong sâu thẳm nội tâm của nàng, nhấc lên một đợt song, tâm thần đã bị băng sương kia, vào thời khắc này xuất hiện từng vết nứt..

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch