Người của Cửu Hàn cung, chuyên tu băng hàn công pháp.
ở nhiều năm tu luyện, tim của các nàng, dường như bị đông lạnh, từ lâu xóa đi thất tình lục dục.
nhưng Dạ Thiên Hàn lúc này, ở trong trái tim bị đóng bắng có một tia rung động.
hôm nay, nàng trải qua nhiều sự tình lắm.
ở dưới thế liên thủ tấn công của Liễu Thi Vận cùng Cổ Cảnh Thiên, bản thân nàng bị trọng thương, hầu như muống buông tha bản thân, sinh tử trong một cái chớp mắt, Sở Hành Vân như thiên thần hạ xuống vậy, lấy tư thái bá đạo, đem nàng cứu ra từ quỷ môn quan.
Sau đó, nàng rơi vào mưa tinh quang, lại là Sở Hành Vân đem nàng cứu ra, đồng thời còn dùng thân thể, đỡ lấy tất cả tinh quang, để cho nàng không chút tổn thương nào.
Cử động như vậy, nàng chưa từng thấy qua trong Cưu Hàn cung, càng không có tự mình tiếp xúc được, ở lúc nàng suy yếu nhất, hành động ấm áp vậy, như muốn hòa tan trái tim lạnh giá của nàng.
Dù sao, mặc kệ lòng dạ Dạ Thiên Hàn thâm sâu, thủ đoạn tàn khốc, nhưng ở trên phương diện tình cảm nam nữ, nàng cũng không biết gì cả.
Nhất là một câu nói vừa rồi của Sở Hành Vân, quá nặng tình, làm tình cảm Dạ Thiên Hàn đè nén đã lâu, rốt cục bộc phát ra trong nháy mắt, nội tâm đã đóng băng cũng xuất hiện vết nứt.
Đương nhiên, xuất hiện biến hóa rất nhỏ ở nội tâm, Dạ Thiên Hàn không cảm thấy được, nàng chỉ cảm giác được suy nghĩ của mình có điểm loạn, càng nhìn khuôn mặt Sở Hành Vân, trái tim nàng càng run lên.
Phốc!
Liền vào lúc này, thân thể Sở Hành Vân run lên một cái, một đạo máu tươi, phun ra từ trong miệng, trên mặt càng có vẻ thống khổ không gì sánh được.
Dạ Thiên Hàn thấy cảnh này bị hoảng sợ, nàng cúi đầu nhìn lại, không khỏi hít một hơi hàn khí.
ở trong tầm mắt nàng, thương thế Sở Hành Vân không ngừng chuyển biến xấu, từng đạo vết thương nhỏ xuyên qua, dã nguy hiểm đến lục phủ ngũ tạng, tiên huyết từ bên trong chảy ra, không chỉ có gãy sương, thậm chí nội tạng cũng bị dập.
Dạ Thiên Hàn đưa tay phải ra, che lên phần bụng Sở Hành Vân, vùng lông mày đột nhiên căng thẳng.
-Tinh quang này quả nhiên quỷ dị tuy nói đã tiêu thất, nhưng lực lượng còn sót lại trong cơ thể Lạc Vân, hiện tại, hắn không chỉ bị thương ở thân thể, ngay cả linh hải, cũng bị ảnh hưởng to lớn, căn bản vô pháp tự chữa trị.
-Nếu như trị liệu trễ, thêm một chút nữa, hắn sẽ vì mất máu mà chết.
Dưới Dạ Thiên Hàn suy tính thương thế của Sở Hành Vân, Sở Hành Vân lại phun ra mấy ngụm máu tươi, hai măt nhắm lại, ngất tại chỗ.
Cũng chính trong giây phút này, thương thế Sở Hành Vân càng sâu, từ từ trở nên kiệt quệ, có cảm giác trầm lặng.
-Xem ở trên phân lượng ngươi đã cứu ta, lúc này, coi như là báo ân đi.
Dạ Thiên Hàn nỉ non một câu, tự làm ra quyết định, bàn tay lay động, lấy ra một khóa đan dược màu tím.
Mai đan dược màu tím này, tên là tử linh băng tâm dan, là thánh dược chữa thương của Cửu Hàn cung.
Chỉ cần đem tử linh băng tâm đa ăn vào, dược lực sẽ hóa thành sương lạnh, chạy khắp kinh mạch toàn thân, đem tất cả vết thương đều đóng băng, ngăn cản thương thế chuyển biến xấu, rất nhanh khỏi hẳn.
Viên thuốc này, cực kỳ trân quý, đứng hàng bát phẩm, ở trong Cửu hàn cung, đều thuộc hàng thánh dược, mặc dù lấy địa vị của Dạ Thiên Hàn cũng chỉ có hai khỏa.
Nàng nhìn Sở Hành Vân rơi vào hôn mê, hít một hơi thật sâu, sau đó đem tử linh băng tâm đan để vào trong miệng mình, đồng thời cắn nát bấy.
Hô!
Dạ thiên hàn khẽ mở môi, một luồng hàn khí ẩn chứa dược liệu tinh thuần, từ trong miejeg chậm rãi phiễn đang ra lập tức nàng nhắm hai mắt, đem đôi môi dính sát vào miệng Sở Hành Vân!
Dĩ nhiên nàng lại lấy miệng đổ thuốc.
ở trong chớp nhoáng này, thân thể Dạ Thiên Hàn run lên một cái, có chút vô ý kêu lên.
Nàng không có mở hai con mắt, lại có thể cảm giác được cỗ dương cương khí độc hữu ở nam nhân, đánh tới trước mặt, để cho trái tim nàng nhảy lên, càng trở nên kích động, trong óc thiên địa xoay chuyển.
Một lát sau, dược liệu cũng tán đi.
Hầu như trong nhất thời, Dạ Thiên Hàn bỗng nhiên đứng dậy liên tục lui về phía sau, lúc này, mới đem đôi mắt đẹp mở ra, trên khuôn mặt xinh đẹp không thể tả nổi, đã không còn lạnh lùng như xưa, trái lại có một tia ửng đỏ.
-Bản thân lạc vân bị thương, đã mất đi ý thức, dù có tử linh băng tâm đan, cũng vô pháp luyện hóa hấp thụ, ta làm như vậy, chỉ đơn thuần là vì cứu hắn, nếu không có như vậy, hắn phải chết không nghi ngờ.
Dạ Thiên Hàn nói chuyện có chút chở nên cuống cuồng.
Nàng hậm hực quay đầu lại, hownsg phía Sở Hành Vân nhìn tới, thấy thương thế không còn tràn đầy máu khí tức cũng từ từ bình ổn, rốt cục thở phào nhẹ nhõm, trên mặt không tự chủ được hiện lên vẻ tươi vười.
-Lấy công hiệu của tử linh băng tâm đan, một ngày đêm sau, thì có thể tỉnh lại.
Dạ Thiên Hàn thấp giọng tự nói, bàn tay vo lộn, lần thứ hai xuất ra một khỏa tử linh băng tâm đan, tự mình ăn vào.
Liễu Thi Vận có tử tinh võ linh, chính mình vô pháp trấn áp, cỗ lực lượng này còn sót lại ở trong cơ thể Dạ Thiên Hàn, để cho nàng không thể vận chuyển linh hải.
Lúc này, nguy cơ được giải trừ, nàng cũng có thể toàn lực khôi phục thương thế.
Ông!
Theo lúc ăn vào tử linh băng tâm đan, một cỗ dược liệu tinh thuần không gì sánh đưuọc, tràn ngập ra, dược liệu hóa thành hàn khí, vừa tiếp xúc với linh hải Dạ Thiên Hàn, lập tức trở nên phấn khởi, gia tốc khôi phục thương thế của nàng.
Sau nửa canh giờ, một đạo âm thanh từ trên người Dạ Thiên Hàn truyền ra, nãng bỗng mở hai mắt, khẽ nhếch miệng, môt cái u quang tử tinh đi ra, sau khi tiếp xúc được với không khí, lập tức tiêu tán.
-Tử quang tán đi rốt cục có thể miễng cưỡng vận chuyển linh hải.
Dạ Thiên Hàn phun ra một đạo âm, linh hải run rẩy, một cỗ linh lực yếu ớt từ linh hải tuôn ra, chạy giữa kinh mạch.
Lúc nàng đang trong thời gian mừng dỡ, sau lưng Dạ Thiên Hàn, nguyên bản Sở Hành Vân vẫn đang trong hôn mê, đột nhiên mở to hai mắt, thân thể chưa lành, chợt nhảy dựng lên!
-Ừ?
Thương thế Dạ Thiên Hàn đang khôi phục, tự nhiên có thể cảm nhận được dị dạng này, nhất thời trên mặt hiện vẻ khó tin, kinh ngạc nói:
-Chỉ mới nửa canh giờ, Lạc Vân sao có thể khôi phục lại?
Hai tròng mắt của nàng tràn đầy nghi hoặc, ngưng mắt nhìn sang, lại phát hiện thân thể Sở Hành Vân lúc này đang ửng đỏ lên, quanh thân thể, càng tản mát ra dương cương khí nồng hậu.
Loại cảm giác này rất cổ quái, giống như người rơi vào hầm băng thấy được một cái bếp lò vậy, không nhịn được tới gần, thậm chí còn muốn đem ôm vào trong ngực.