Dị biến bất ngờ, khiến cho Dạ Thiên Hàn mở to hai mắt, nhưng mà, không đợi nàng phản ứng, Sở Hành Vân đã vọt tới trước mặt nàng, hai cánh tay mở ra, liền đem phần váy ở cánh tay Dạ Thiên Hàn xé đi.
Xuy!
Tay váy hé ra, lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, một cỗ mùi hương chậm rãi xông vào trong mũi Sở Hành Vân, làm hai mắt của hắn càng trở nên nóng nảy hơn, tiếng thở ồ ồ như trâu.
-Thật kỳ quái, Lạc Vân lúc này hình như không tự chủ ý thức.
Mặc dù Dạ Thiên Hàn bị hù họa đến thất kinh, nhưng nàng vẫn nhạy cảm chú ý tới, hai mắt Sở Hành Vân, không có thần quang, động tác trên người bộc lộ ra cũng hơi ngốc, phản phất chỉ có phản ứng bản năng.
-Lẽ nào, là bởi vì tử linh băng tâm đan?
Ý niệm này hiện ra ở trong đầu Dạ Thiên Hàn, hầu như trong nhất thời, nàng nhớ ra cái gì đó, con ngươi chợt co lại.
Nguyên lai, tử linh băng tâm đan, chính là thánh dược chữa thương của Cửu Hàn cung.
Nếu như người Cửu hàn cung ăn vào, hàn khí của viên thuốc này, không chỉ có gia tốc khuếch tán, còn chủ động dùng nhập vào các nơi tứ chi bách hài, làm thương thế khôi phục nhanh chóng, cũng sẽ không xuất hiện bất kỳ tác dụng phụ nào.
Đây chính là lý do, sau khi Dạ Thiên Hàn ăn vào tử linh băn tâm đan, thời gian nửa canh giờ, nàng đã có thể khu trục tử linh ánh sang ra khỏi cơ thể, khiến cho linh hải khôi phục sinh cơ.
Nhưng nếu không phải người của Cửu hàn cung ăn vào, tuy rằng có thể khôi phục thương thế, lại kèm theo tác dụng phụ mãnh liệt, nhất là nam tử khí huyết cương dương, càng sẽ đưa tới dương khí đại thịnh, âm khí suy kiệt, dẫn đến âm dương mất cân đối nghiêm trọng.
Nếu không thể điều tiết đúng lúc, cỗ dương khí này, càng đốt càng vượng, không chỉ có mang tổn thương thật lớn đến cơ thể, lúc nghiêm trọng, càng bị bạo thể mà chết.
-Thương thế vừa rồi vô cùng nghiêm trọng, suy tư hỗn loạn, lại bỏ quên điểm ấy.
Dạ Thiên Hàn âm thầm hổ thẹn, nàng quét mắt xung quanh, lại thấy Sở Hành Vân lần thứ hai đánh tới, trong miệng phát ra tiếng huýt dài như dã thú.
-Lạc Vân, mau chóng tỉnh lại!
Thân hình Dạ Thiên Hàn lần thứ hai lui vể phía sau, một đạo âm lạnh giá quát ra, muốn cho Sở Hành Vân khôi phục lại, bất đắc dĩ là, lý trí Sở Hành Vân sớm đã biến mất, ở sâu trong nội tâm, chỉ có cỗ súc động nguyên thủy nhất.
Hưu!
Thân hình lay động, Sở Hành Vân tới gần trước mặt Dạ Thiên Hàn.
Khí lực của hắn, vốn đã vượt xa người thường, sau khi ăn vào tử linh băng tâm đan, thương thế khôi phục, lại phối hợp với chân hỏa phượng hoàng, tốc độ khôi phục linh hải, còn muốn ở trên Dạ Thiên Hàn.
Hai tay dơ lên, linh lực tuôn ra như thủy triều, Sở Hành Vân nắm thật chặt cánh tay Dạ Thiên Hàn, xoay người đè một cái, đem nàng áp xuống mắt đất, dương cương khí trong người càng mạnh mẽ, càng bá đạo, huýt dài không ngừng.
-Lạc Vân, ngươi dám!
thanh âm Dạ Thiên Hàn chợt trở nên lạnh giá, thấy tròng mắt nàng trầm xuống, một tia linh lực tràn ra, xoay quanh bàn tay phải, cuối cùng ngưng tu thành một quả tử u lạnh lẽo.
Tử u này chính là do cửu u hàn tâm biến thành, cửu u hàn tâm chính là chí bảo vô thượng của Cửu hàn cung, chôn dấu tại cốt lõi sông băn, là một trong những hàn khí bổn nguyên của thiên địa.
Vật ấy do thiên địa ngưng tụ thành, ẩn chứa bốn đạo khí tức hoàng kim long, là một tuyệt phẩm hoàng khí.
Tuy nói Dạ Thiên Hàn bây giờ, vẫn bị trọng thương, chỉ có thể huy động một tia linh lực, nhưng một tia linh lực này, đã đủ rồi.
Chỉ cần đâm vào trong cơ thể Sở Hành Vân, cỗ hàn khí này, liền có thể đông cứng lục phủ ngũ tạng, chôn vùi mọi sinh cơ dễ dàng kết thúc tính mạng của hắn.
Hàn khí lạnh lẽo đáng sợ lộ ra ngoài không khí, khiến cho nhiệt đô khắp không gian đều giảm đi không ít, hai mắt Dạ Thiên Hàn lạnh giá, đem kim băng ép đến gần Sở Hành Vân.
-Người Cửu hàn cung, diệt sạch thất tình lục dục, tuyệt không thể phá giới!
Lúc này, trong đầu Dạ Thiên Hàn, quanh quẩn môn quy của Cửu Hàn cung.
Nội tâm của nàng lạnh lẽo, hào khí đáng sợ, càng hạ xuống trên người Sở Hành Vân, làm da dẻ như bị đóng băng.
Chỉ cần gần một chút nữa, kim châm lạnh lẽo có thể đâm vào cơ thể Sở Hành Vân, chấm dứt tính mạng của hắn, mà Dạ Thiên Hàn có thể bảo vệ trinh tiết của mình!
Kim châm lạnh lẽo, tới gần một chút, mắt thấy sẽ đâm vào cơ thể Sở Hành Vân, bỗng môn quy trong đầu Dạ Thiên Hàn biến mất, trong đầu nàng hiện lên từng đạo quang ảnh không rõ ràng, càng hiện lên một giọng nói ôn nhu:
-Cổ ngữ viết, nếu tìm được một người thật tình, mặc dù chết chín lần, cũng không hối hận, ngươi là tình cảm chân thành của cuộc đời ta, chỉ cần ngươi bình an không việc gì, chỉ là một cái mạng, làm sao không xứng!
-tình cảm chân thành của cuộc đời…
Trong miệng Dạ Thiên Hàn không ngừng nhắc lại câu nói này.
Anh mắt của nàng chở nên ôn hòa, ngắm nhìn sh.
Tuy nói hắn đã mất đi lý trí, nhưng khuôn mặt tuấn dật, cặp mắt thâm thúy kia, cũng vẫn ấm áp, làm Dạ Thiên Hàn cảm giác được quen thuộc.
Thậm chí, còn có cảm giác khát vọng!
-Mà thôi.
Đột nhiên,, Dạ Thiên Hàn thở dài một hơi, trên khuôn mặt tuyệt mĩ của nàng, lại không còn thần thái lạnh giá, mà là một loại cảm giác xấu hổ.
Thương!
Nàng buông tay phải ra, đem kim châm ném trên mặt đát, trong cơ thể, từng đạo linh lực chạy ra, hóa thành một tử quang nồng nặc, trực tiếp đem nàng cùng Sở Hành Vân bao bọc lại.
-Sư tôn, đồ nhi bất hiếu, không thể giữ vững môn quy.
Theo giọng nói vang lên, nội tâm đóng bắng của Dạ Thiên Hàn từ từ vỡ vụn, một cỗ tình cảm nồng thắm, như con sông vỡ đê tràn ra!
Trong khoảnh khắc, mảnh không gian dần dần trở nên yên tĩnh lại, chỉ có một đạo u quang, huyền phù giữa không trung, bên trong, có hai con tim tràn đầy xuân ý.
Cảnh tượng như vậy, kéo dài hồi lâu, rốt cục bị một tiếng thanh thú đánh vỡ, sau một khắc, đạo tử quang kia nở rộ, thời gian sau liền tiêu tán
Mà theo quang vựng tiêu tán, trên đất bằng, chậm rãi hiện ra thân hình Sở Hành Vân cùng Dạ Thiên Hàn.
Quần áo hai người lúc này đã chỉnh tề, Dạ Thiên Hàn dựa vào trên ngực Sở Hành Vân, nhu tình như nước, nằm si ngốc ngắm nhìn Sở Hành Vân đang ngủ mê, trên mặt treo nụ cười.
Nàng lúc này, đã không còn lãnh ý như ngày thường, càng không giống như người có thủ đoạn tàn khốc vô tình, mà như một nữ tư rơi vào bể tình, trên mặt tràn đầy hạnh phúc.
Bất quá, thần thái như vậy, vẻ mặt như thế, ngoại trừ Sở Hành Vân, không kẻ nào có thể thấy được.